Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 36 - Chương 36: Chứng Cứ Cũ

Chương 36: Chứng Cứ Cũ

Cửa thang máy vừa mở ở tầng hầm, điện thoại của Lục Trì đã rung. Anh đưa màn hình cho Tô Mạn xem: bộ phận kiểm soát tài sản An Thịnh sẽ đến nơi ở tạm lúc mười một giờ hai mươi để nhận thiết bị của Hạ Nhiên. Phía dưới là tin của A Kỳ: Chiếc xe vẫn đỗ đối diện. Có hai người trong xe. Tô Mạn liếc đồng hồ, mười giờ bốn mươi ba. Họ còn chưa đầy bốn mươi phút để bảo vệ chứng cứ mà không biến việc đó thành hành vi chiếm giữ tài sản công ty.

“Máy là của An Thịnh,” Lục Trì nói khi họ lên xe. “Nếu cô cố giữ sau hạn, họ sẽ dùng chính việc đó để buộc Hạ Nhiên vi phạm hợp đồng.” Tô Mạn mở email yêu cầu bàn giao. Câu chữ rất sạch: thu hồi tài sản phục vụ kiểm kê nội bộ, không nhắc tranh chấp, không hứa bảo toàn dữ liệu. “Chúng ta không giữ,” cô nói. “Chúng ta buộc họ nhận nó trong tình trạng không thể chối.”

A Kỳ đón họ ở cửa sau căn hộ. Cậu đã kéo rèm kín nhưng vẫn đứng lệch khỏi cửa sổ. “Biển số đăng ký cho một công ty dịch vụ xe. Em chụp từ lúc nó đến, cả giờ và vị trí.” Tô Mạn kiểm tra chuỗi ảnh rồi trả điện thoại. “Gửi bản gốc cho Lục Trì, đừng đăng lên nhóm, đừng đặt tên suy đoán.” A Kỳ gật đầu, nhìn cô như chờ một tin khác. Tô Mạn không nói tên Lâm Chi. Cô đã hứa không biến sự tồn tại của một người thành phần thưởng cho cả phòng.

Hạ Nhiên ngồi bên bàn ăn, chiếc máy tính công việc đặt trước mặt, dây sạc đã tháo. “Em đã đăng xuất tài khoản cá nhân, nhưng chưa chạm vào thư mục recovery,” cô nói. Tô Mạn ngồi đối diện. “Em có thể giao ngay và chỉ lấy biên nhận. Hoặc giao sau khi lập hiện trạng, gửi thông báo bảo toàn dữ liệu và ghi rõ các thư mục đang có tranh chấp. Phương án hai có thể khiến họ nói em chống đối.” Hạ Nhiên nhìn chiếc máy. “Còn phương án một khiến họ nói máy chưa từng có gì.” “Ừ.” “Vậy làm phương án hai.”

Tô Mạn không sửa câu trả lời thay cô. Lục Trì đặt lên bàn bản thông báo đã soạn trên đường. Nó chỉ liệt kê số serial, tình trạng niêm phong, tài khoản đăng nhập cuối cùng, các thư mục cần bảo toàn và khoảng thời gian liên quan tranh chấp. Hạ Nhiên tự đọc từng dòng. Đến yêu cầu không khôi phục cài đặt gốc, không xóa log truy cập và không thay đổi file trước khi thống nhất quy trình trích xuất, cô dừng lại. “Họ sẽ không ký đồng ý đâu.” Lục Trì đáp: “Họ chỉ cần xác nhận đã nhận thông báo trước khi cầm máy.”

Mười một giờ mười bảy, chiếc xe đen chạy qua cổng sau. Hai người bước xuống, một người mang hộp niêm phong, người còn lại đeo máy quay nhỏ trên ngực. Thẻ nhân viên ghi bộ phận kiểm soát nội bộ An Thịnh. A Kỳ thở ra nhưng không hề nhẹ nhõm; việc công ty biết chính xác lối vào ít người dùng còn đáng ngại hơn một tay săn ảnh tình cờ tìm được địa chỉ.

Người phụ trách yêu cầu bàn giao ngay và nói mọi dữ liệu sẽ được xử lý theo quy định nội bộ. Lục Trì đặt thông báo bảo toàn dữ liệu lên bàn, yêu cầu họ đọc trước camera của chính mình. Tô Mạn nhìn chiếc hộp chưa mở. “Ghi vào biên nhận rằng máy chưa được khởi động tại thời điểm nhận, tem cổng kết nối còn nguyên và bên nhận đã được báo có dữ liệu liên quan tranh chấp.” Người kia quay sang cô. “Cô vẫn đang là nhân viên An Thịnh.” “Vì vậy tôi càng biết một biên nhận thiếu tình trạng thiết bị sẽ được dùng thế nào.”

Điện thoại Tô Mạn rung trên bàn, tên Chu Khải hiện lên rồi tắt. Cô không bắt máy. Người của kiểm soát nội bộ nói họ có quyền lấy thiết bị mà không kèm điều kiện. Hạ Nhiên đặt tay lên nắp máy, giọng bình tĩnh hơn những lần đầu phải đối diện công ty. “Các anh có quyền nhận tài sản. Tôi có quyền ghi nhận tình trạng lúc giao. Tôi không yêu cầu các anh công nhận nội dung file, chỉ yêu cầu các anh đừng giả vờ chưa từng được báo rằng nó có liên quan tranh chấp.”

Cuối cùng, biên nhận được bổ sung ba dòng bằng chữ viết tay. Người phụ trách không ký cam kết không xóa dữ liệu, chỉ ghi đã nhận thông báo kèm một bản sao. Lục Trì đánh dấu đúng sự khác biệt đó trước khi Hạ Nhiên ký. Khi chiếc máy được đặt vào túi chống tĩnh điện, dán tem rồi bỏ vào hộp, Hạ Nhiên tự đọc số serial lần cuối. Cô không nhìn Tô Mạn để chờ bảo đảm mọi thứ sẽ ổn. “Mười một giờ năm mươi tám,” cô nói. “Giao đúng hạn.”

Cửa đóng lại lúc mười hai giờ lẻ hai. Tô Mạn không gọi lại cho Chu Khải. Cô gửi email xác nhận thiết bị đã được bàn giao, biên nhận và thông báo bảo toàn dữ liệu được lưu cùng hồ sơ tranh chấp. Không có tên Lâm Chi, không có cụm nhân chứng cũ, không có chữ nào có thể bị bẻ thành tín hiệu rằng cô đang nắm thứ chưa tồn tại. Khi nhấn gửi, cô hiểu phép thử không nằm ở tám giờ tối. Nó nằm trong từng phút trước đó, lúc dùng một cái tên để giành lợi thế dễ đến mức nào.

Buổi chiều trôi qua trong những việc không tạo cảm giác chiến thắng. Lục Trì lưu video bàn giao vào kho chứng cứ và tạo mã kiểm tra cho từng file. A Kỳ xác nhận chiếc xe xuất phát từ tầng hầm An Thịnh, nghĩa là địa chỉ nơi ở tạm đã nằm trong hệ thống nội bộ rộng hơn nhóm của Tô Mạn. Hạ Nhiên tự lập danh sách các tài khoản từng đăng nhập và những file cô nhớ đã mở trong bảy ngày qua. Không ai nói họ đã cứu được dữ liệu. Họ chỉ dựng đủ mốc để nếu dữ liệu thay đổi, sự thay đổi ấy phải để lại một khoảng trống có thể chỉ ra.

Gần bảy giờ, Lục Trì mang bộ hồ sơ gia đình Lâm Chi năm đó ra khỏi túi khóa. Anh không mở bản ghi âm, cũng không đề nghị Tô Mạn nghe. Hai người chỉ đối chiếu cấu trúc hồ sơ: mục lục ghi mười một trang, bản gia đình nhận có mười trang; số thứ tự nhảy từ sáu sang tám. Khoảng trống ấy từng bị ghi chú là lỗi sao lưu. Tô Mạn nhìn dòng chữ cũ của nhân viên pháp vụ mà thấy lạnh ở gáy. Sáu năm trước, cô đã tin những khoảng trống có tên gọi hành chính sẽ vô hại hơn những khoảng trống không ai giải thích.

Bảy giờ năm mươi tám, hộp thư trung gian vẫn trống. Tô Mạn đặt điện thoại úp xuống. Hạ Nhiên hỏi: “Chị có nghĩ người đó sẽ gửi không?” Cô tránh dùng tên như họ đã thống nhất. Tô Mạn đáp: “Không tính vào kế hoạch.” “Em không hỏi kế hoạch.” Hạ Nhiên nhìn cô. “Em hỏi chị có nghĩ họ sẽ gửi không.” Tô Mạn im một nhịp. “Có. Nhưng chị không có quyền biến niềm tin đó thành sức ép.”

Tám giờ lẻ ba, một thư mới xuất hiện. Không tiêu đề, không lời nhắn, chỉ có một tệp PDF chưa tới một megabyte. Lục Trì tải tệp vào thư mục cách ly, ghi thời điểm nhận, lưu nguyên header email rồi tạo mã kiểm tra trước khi mở bản làm việc. “Tệp được quét chiều nay,” anh nói. “Metadata chỉ chứng minh lúc tạo bản số, không chứng minh tuổi của tờ giấy.” Tô Mạn đáp: “Vậy nhìn thứ tờ giấy tự mang theo.”

Bản quét chỉ có một trang, mép phải ố vàng và hai lỗ bấm lệch nhau. Góc dưới in số 7/11. Mã hồ sơ trùng với mã trên mục lục gia đình Lâm Chi, kể cả một dấu gạch chéo từng bị nhân viên pháp vụ gõ sai. Tiêu đề là “Phiếu chỉ đạo xử lý rủi ro nghệ sĩ – phương án LC-R3”. Ngày giờ trên đầu trang sớm hơn bài tố đầu tiên về Lâm Chi gần một ngày.

Bốn dòng chỉ đạo bên dưới dùng thứ ngôn ngữ Tô Mạn biết quá rõ: hạn chế liên lạc ngoài danh sách; không để trợ lý hoặc đại diện không được phê duyệt vào phòng họp; chuẩn bị thông cáo nghệ sĩ tự nguyện tạm dừng hoạt động; nếu nghệ sĩ từ chối ký phương án điều chỉnh hợp đồng, kích hoạt gói truyền thông R3 và chuyển mọi trao đổi sang đầu mối kiểm soát khủng hoảng. Không câu nào thừa nhận dựng scandal. Nhưng một phương án “xử lý hậu quả” đã được phê duyệt trước khi hậu quả xuất hiện.

Hạ Nhiên đọc xong, hai tay đặt yên trên đầu gối. “LC-R3,” cô nói. “Thư mục recovery trên máy của em cũng có một file tên như vậy.” Tô Mạn nhìn sang Lục Trì. Anh phóng lớn phần cuối trang. Dòng phân phối liệt kê pháp vụ, truyền thông, quản lý nghệ sĩ và ban tài chính. Phía dưới cùng có một chữ ký mực đen, nét đầu kéo dài rồi hạ gấp ở chữ cuối.

Tô Mạn từng thấy chữ ký ấy trên quyết định bổ nhiệm của mình, trên thư chấm dứt hợp đồng của nghệ sĩ và trên những kế hoạch mà mọi người chỉ được phép hỏi cách thực hiện, không được hỏi vì sao. Lục Trì nói chậm: “Bản quét chưa đủ chứng minh chữ ký thật. Chúng ta cần mẫu đối chiếu, nguồn gốc bản giấy và chuỗi lưu giữ. Trang này cũng chưa chứng minh ai tung bài đầu tiên.” “Nhưng nó chứng minh khoảng trống không phải lỗi sao lưu,” Tô Mạn nói. “Và cho chúng ta biết phải tìm bản gốc ở đâu.”

Cô nhìn lại ngày giờ phê duyệt, rồi nhìn tên người ký. Tần Viễn không xuất hiện ở cuối một quy trình đã mất kiểm soát. Ông ta đã ký cho quy trình ấy bắt đầu trước khi công chúng biết có một scandal để phẫn nộ. Dưới ánh sáng lạnh của màn hình, quá khứ Lâm Chi không còn là sai lầm An Thịnh từng chôn riêng lẻ. Nó là bản thiết kế. Và sáu năm sau, họ đang dùng lại bản thiết kế ấy với Hạ Nhiên.