Chương 28 - Chương 28: Vụ Việc Năm Đó
Chương 28: Vụ Việc Năm Đó
Đinh Lộ không rút tờ giấy lại. Cô mở nó hết cỡ, dùng chiếc cốc cà phê nguội chặn một góc. Bảng lịch được in ngang, chữ nhỏ và dày, mỗi dòng chia thành bốn cột: thời điểm, nội dung phát hành, kênh kích hoạt và phản ứng dự kiến. Ở góc trên cùng là mã LC-R3, dưới đó có dòng ghi phiên bản thứ tư, lập trước ngày video hậu trường xuất hiện hai ngày.
Tô Mạn nhìn thẳng vào dòng đầu tiên. Hai mươi hai giờ năm mươi lăm: bài nền về việc Lâm Chi mất kiểm soát trong ekip. Hai mươi ba giờ mười: gửi gói trích dẫn cho nhóm báo ưu tiên. Hai mươi ba giờ mười lăm: phát hành đoạn video hậu trường. Hai mươi ba giờ ba mươi: kích hoạt từ khóa và nhóm tài khoản thảo luận. Không giờ mười: nhãn hàng đầu tiên thông báo tạm dừng. Tám giờ ba mươi sáng hôm sau: công bố nghệ sĩ chủ động ngưng hoạt động để ổn định tâm lý.
Video thực tế lên mạng lúc hai mươi ba giờ hai mươi tám, chậm hơn lịch mười ba phút. Bài đầu tiên không chậm theo. Nó đã nằm trong hệ thống từ hai mươi hai giờ bốn mươi hai, sớm hơn cả mốc phát hành dự kiến ghi trên bảng. Tô Mạn không cần Đinh Lộ giải thích ý nghĩa của khoảng chênh đó. Người dựng chiến dịch có thể đổi giờ tung mồi, nhưng những bộ phận đã nhận kịch bản vẫn vận hành theo đồng hồ cũ.
Lục Trì cúi xuống, mắt dừng ở hàng tiêu đề thay vì nội dung. “Bản này được xuất từ đâu?” Anh hỏi. Đinh Lộ chỉ vào chuỗi ký tự dưới chân trang, nói đó là đường dẫn của hệ thống quản lý chiến dịch thuộc đối tác truyền thông cũ. Bản xuất có ghi múi giờ UTC+7 và thời điểm tạo phiên bản, nhưng cô thừa nhận mình chưa có quyền truy cập trực tiếp vào máy chủ gốc.
“Vậy chúng ta có một bản in do một nguồn chưa xác định cung cấp, một đường dẫn không còn truy cập và vài mốc thời gian khớp với kho bài cũ.” Lục Trì nói chậm, không phủ nhận cũng không tán thành. “Đủ để chỉ hướng xác minh. Chưa đủ để gọi là chứng cứ.” Đinh Lộ gật đầu. “Tôi chưa từng nói nó đủ. Nếu đủ, tôi đã không ngồi đây thương lượng với hai người.”
Tô Mạn lật mắt xuống cột phản ứng dự kiến. Dòng chữ ngắn và lạnh: nguồn trong ekip xác nhận nghệ sĩ khó hợp tác; quản lý không liên lạc được; nhãn hàng quan ngại; nghệ sĩ tự nguyện tạm dừng. Không có câu nào nhắc đến việc kiểm tra video, hỏi người bị cáo buộc hay chờ phản hồi chính thức. Kết luận đã được viết xong trước khi sự kiện xảy ra, phần còn lại chỉ là sắp người nói đúng câu vào đúng giờ.
Cô từng đứng ở một trong những ô đó. Năm ấy, lúc hơn một giờ sáng, người phụ trách truyền thông đưa cho cô một bản trả lời ngắn và bảo gửi cho các đầu báo đang gọi. Tô Mạn đã hỏi Lâm Chi có đồng ý không. Câu trả lời là: cô ấy sẽ đồng ý khi hiểu mình không còn lựa chọn. Đến sáng, thông cáo “Lâm Chi tự nguyện tạm dừng hoạt động” được phát đi. Buổi trưa, Lâm Chi nhìn cô và hỏi bằng giọng khản đặc: “Tôi tự nguyện lúc nào?”
Khi đó Tô Mạn đã nói điều mà cô tin là hữu ích nhất: im đi, công ty mới còn đường cứu cô. Câu nói không có trong hồ sơ, nhưng nó nằm nguyên vẹn trong trí nhớ, sắc hơn mọi dấu thời gian trên giấy. Công ty không cứu Lâm Chi. Họ dùng sự im lặng ấy làm bằng chứng rằng cô chấp nhận mọi cáo buộc, rồi thu hồi lịch diễn, quyền truy cập và người đại diện từng người một.
“Chị biết dòng này.” Đinh Lộ nhìn nét mặt cô. Tô Mạn không né. “Tôi là người gửi bản trả lời đầu tiên cho báo chí. Tôi không viết nó, nhưng tôi đã chuyển nó đi mà không xác nhận với Lâm Chi.” Quán cà phê vẫn phát một bản nhạc không lời rất nhỏ. Trong khoảng lặng, tiếng máy làm đá sau quầy nghe như một vật kim loại bị kéo lê.
Lục Trì không hỏi cô muốn biện hộ điều gì. Anh chỉ đặt ngón tay cạnh mốc tám giờ ba mươi. “Với Hạ Nhiên, công ty đã chuẩn bị tuyên bố tương tự chưa?” Tô Mạn nhớ đến những thư mục recovery, bảng lịch phát tán A Kỳ lập và email nhãn hàng rút lui trước khi ekip kịp gửi phản hồi. “Chưa có bản công khai. Nhưng có dấu hiệu họ đã chuẩn bị đường lui thay em ấy.”
Đinh Lộ nghiêng người. “Dấu hiệu nào?” Tô Mạn nhìn cô. “Phần đó chưa thuộc thỏa thuận.” Nhà báo nhếch môi, nhưng không ép. Cô lấy bút khoanh sáu mốc thời gian trên lịch LC-R3 rồi cho phép Tô Mạn chép lại bằng tay, không chụp toàn trang. Đổi lại, hai bên thống nhất sáng hôm sau Lục Trì sẽ gửi một bản ghi nhớ ngắn về quyền ưu tiên hai mươi bốn giờ, chỉ phát sinh khi tài liệu đã được xác minh và người liên quan đồng ý công bố.
Trước khi rời quán, Lục Trì yêu cầu Đinh Lộ lập danh sách những điểm cô có thể chứng minh độc lập: biên tập viên cũ từng nhận gói bài, người quản trị hệ thống của đối tác truyền thông, nhãn hàng đầu tiên phát thông báo và người giữ bản lịch. Đinh Lộ không hứa giao tên. Cô chỉ nói sẽ hỏi lại nguồn về một bản số có metadata đầy đủ. Câu trả lời đủ để tiếp tục, không đủ để tin.
Gần nửa đêm, Tô Mạn và Lục Trì trở lại căn hộ. Hạ Nhiên vẫn ngồi ở bàn ăn, trước mặt là cốc nước đã nguội. A Kỳ đặt chiếc laptop không kết nối mạng bên cạnh chồng giấy, mắt thâm vì thiếu ngủ nhưng tỉnh hơn lúc chiều. Tô Mạn không mở đầu bằng kết luận. Cô đặt cuốn sổ xuống và nói rõ Đinh Lộ có một lịch truyền thông cũ, họ muốn đối chiếu với dữ liệu hiện tại, chưa gửi bất cứ tài liệu nào của Hạ Nhiên cho nhà báo.
“Chị cần dùng phần nào của em?” Hạ Nhiên hỏi. Câu hỏi không có vẻ phòng thủ, nhưng ranh giới vẫn ở đó. Tô Mạn đáp rằng cô chỉ cần các mốc tạo file, thời điểm tài khoản đầu tiên phát tán, email nhãn hàng và các bản thông báo công ty đã chuẩn bị; không cần nội dung tường trình, tin nhắn riêng hay tên người chưa đồng ý. Hạ Nhiên nhìn Lục Trì, rồi nhìn A Kỳ. “Dùng để so nội bộ. Không chuyển ra ngoài khi chưa nói với em.”
A Kỳ mở bảng thời gian đã lập từ dữ liệu lưu cục bộ. Họ không tìm một điểm giống nhau duy nhất mà chia sự việc thành từng lớp. Ở vụ Lâm Chi, bài nền được chuẩn bị trước video; ở vụ Hạ Nhiên, nhóm tài khoản mua traffic đã nhận sẵn câu chữ trước khi đoạn cắt livestream lan rộng. Ở vụ Lâm Chi, trích dẫn “nguồn trong ekip” xuất hiện đồng loạt; ở vụ Hạ Nhiên, ba tài khoản khác nhau dùng cùng một lỗi dấu câu khi mô tả cô dùng chất cấm. Ở vụ Lâm Chi, nhãn hàng rút sau khi được báo trước; ở vụ Hạ Nhiên, hai email tạm dừng hợp tác được soạn trước thời điểm An Thịnh thông báo chính thức rằng đang xác minh.
Điểm thứ tư nằm trong thư mục recovery. A Kỳ tìm theo từ khóa “tạm dừng”, rồi mở một tệp chỉ có hai đoạn văn. Tên file là thông báo nghỉ hoạt động của Hạ Nhiên, phiên bản thứ ba. Metadata của bản sao cho thấy nó được tạo trước buổi livestream thất bại gần sáu giờ, lúc Hạ Nhiên vẫn đang được yêu cầu chuẩn bị lên sóng và chưa hề bàn chuyện ngừng hoạt động với Tô Mạn.
Hạ Nhiên đọc hết hai đoạn. Cô không khóc, cũng không nổi giận. Ngón tay cô giữ mép bàn lâu đến trắng khớp, rồi mới hỏi: “Nếu tối đó em làm đúng những gì họ muốn, sáng hôm sau thông báo này sẽ nói em tự nguyện?” Tô Mạn không dùng từ có lẽ. “Đúng. Hoặc ít nhất họ đã chuẩn bị để nói như vậy.”
“Vụ Lâm Chi cũng thế?” Hạ Nhiên hỏi. Tô Mạn nhìn cô, biết mình có thể dừng ở câu chuyện của hệ thống và giấu phần mình từng làm. Nhưng một người đang học cách trả lại tiếng nói cho người khác không thể tiếp tục lựa chọn sự thật thay họ. “Tôi đã chuyển thông cáo nói cô ấy tự nguyện nghỉ, dù chưa hỏi cô ấy. Tôi nghĩ im lặng sẽ giữ được đường lui. Tôi đã sai.”
Hạ Nhiên im một lúc. “Em không cần chị kể chuyện đó để thấy chị có lỗi.” Giọng cô nhỏ nhưng vững. “Em cần chị nhớ nó khi có người bảo một câu chữ là để bảo vệ em.” Tô Mạn gật đầu. Lời đáp không phải tha thứ, cũng không phải kết tội. Nó là một điều kiện để tiếp tục đứng cùng phía.
Lục Trì lưu bảng đối chiếu vào một ổ rời mới, chỉ ghi mã tài liệu và thời điểm, không chép nội dung riêng tư. Anh nhắc lại rằng bốn điểm tương đồng chứng minh một phương thức, chưa chứng minh cùng một người ra lệnh. Muốn nối hai vụ việc, họ cần bản gốc của lịch LC-R3, người xác nhận quy trình phát hành và một dấu vết cho thấy hồ sơ Lâm Chi không bị dựng lại sau này.
Điện thoại cá nhân của Tô Mạn rung đúng lúc A Kỳ đóng laptop. Đinh Lộ gửi một ảnh đã cắt hết tên nguồn và nội dung chiến dịch, chỉ còn phần bàn giao sau khủng hoảng. Ở cuối trang là một địa chỉ hộp thư nhận đồ cá nhân của Lâm Chi, được sửa bằng chữ viết tay thay cho địa chỉ công ty. Bên dưới, Đinh Lộ nhắn: “Tôi đã kiểm tra. Hộp thư này được gia hạn vào tháng trước. Người đứng tên không phải An Thịnh.”
Tô Mạn phóng lớn nét mực nghiêng ở con số cuối. Cô đã nhìn kiểu viết ấy trên hàng chục tờ lịch tập và giấy ghi chú trong phòng thay đồ. Sáu năm trước, Lâm Chi dùng chính nét chữ đó để sửa địa chỉ liên lạc của mình. Một người có thể gia hạn hộp thư thay người khác, một chữ ký có thể bị sao chép, và một dấu vết chưa đủ chứng minh ai còn ở đầu bên kia. Nhưng lần đầu tiên kể từ khi cái tên Lâm Chi trở lại, Tô Mạn có một nơi để bắt đầu tìm.
