Bỏ qua nội dung

Nhung Canh Cua Im Lang

Chương 37 - Chương 37: Hóa Đơn Không Có Công Trình

Chương 37: Hóa Đơn Không Có Công Trình

Quân không bước ra khỏi cửa kính để hỏi người đàn ông của Hưng Phát đang đánh dấu căn nào. Anh nhìn đồng hồ, ghi 8 giờ 19 phút vào sổ rồi kéo An Nhiên sang bên máy bán nước. Ở phía bên kia, Hoàng Nam nói đủ nhỏ để không ai nghe được, bàn tay che bảng danh sách nhanh hơn lúc nãy. An Nhiên nhìn theo một lần rồi cất điện thoại. “Không chụp sát mặt, không bám theo, không dựng chuyện từ một cuộc gặp hợp pháp.” Quân gật đầu. “Tôi biết.” “Anh gật kiểu đó thường có nghĩa là anh biết nhưng vẫn khó chịu.” “Cô cũng biết nhiều chuyện không có trong biên chế.”

Họ không đối chất Nam. An Nhiên nhờ Bình giữ nguyên sổ khách, không xé trang, không tự ý cho ai xem và cũng không chụp gửi vào nhóm chat. Bình thở dài như vừa được giao trông két vàng trong khi lương vẫn tính theo ca. “Tôi chỉ ghi người ta vào gặp ai, công ty gì, giờ nào.” “Đúng,” An Nhiên nói. “Chỉ cần bản ghi còn nguyên.” Quân nhìn Nam cùng người đàn ông áo xám rời sảnh cách nhau gần ba phút. Đường nối đã lộ nhưng chưa đủ chắc để kéo. Anh quay đi trước khi đối phương có cớ nói anh quấy rối cư dân.

Trong phòng sinh hoạt cộng đồng, chiếc quạt trần quay lệch một bên, mỗi vòng lại phát ra tiếng cộc rất nhỏ. An Nhiên đặt máy tính lên chiếc bàn nhựa, mở bản PDF chín trang mà họ đang giữ kín nguồn. Trang đầu là bảng tổng hợp chi quỹ. Các trang sau là ảnh chụp hóa đơn, phiếu đề nghị thanh toán và những đoạn biên bản nghiệm thu bị cắt mất phần cuối. Quân đã nhìn các con số nhiều lần, nhưng sáng nay chúng thành đường ống, máy bơm và những ngày cư dân đáng lẽ phải nghe tiếng khoan đục.

An Nhiên phóng lớn trang ba. “Hạng mục thay mới tuyến ống thoát nước trục C, từ tầng sáu xuống tầng hầm. Ba mươi sáu mét ống, tháo dỡ, vận chuyển xà bần, hoàn trả hộp kỹ thuật. Một trăm tám mươi bốn triệu.” Quân đọc ngày thi công, rồi nhìn lên trần phòng. “Nếu thay từ tầng sáu xuống hầm, ít nhất bốn tầng phải ngưng nước theo khung giờ. Hộp kỹ thuật ở hành lang phải mở. Tường phải trám lại.” “Anh có nhật ký công việc không?” “Tài khoản bị khóa. Hồ sơ giấy trong văn phòng Vinh.” An Nhiên không tỏ ra thất vọng. Cô chỉ chỉ vào dòng cuối hóa đơn. “Vậy tìm thứ không nằm trong tài khoản.”

Quân gọi cho ba hộ ở các tầng có trục C đi qua, nói rõ anh chỉ cần họ chứng kiến kiểm tra phần kỹ thuật chung, không yêu cầu xác nhận chuyện họ không chắc. Bà Lan căn 707 xuống đầu tiên, vẫn cầm tờ phiếu khảo sát của Nam đã gấp làm tư. Ông giáo nghỉ hưu tầng sáu và chị chủ tiệm may tầng bốn đến sau, vẫn tranh luận nguyên nhân một lần mất nước ba năm trước. Quân không cố biến ký ức lộn xộn thành lời khai đẹp. Anh ghi tên từng người, giờ bắt đầu, rồi dùng chìa khóa vận hành mở các cửa thăm kỹ thuật nằm ở hành lang. Quyền truy cập hệ thống bị khóa, nhưng các cửa thăm kỹ thuật vẫn thuộc phần việc hằng ngày và không dẫn vào nhà riêng.

Ống trục C sau cánh cửa tầng sáu hiện ra dưới ánh đèn pin với lớp sơn xám đã bong thành vảy. Một vòng đai thép ôm chỗ nứt cũ, bên dưới còn vết cao su đen bị ép lồi ra. Ở tầng bốn, đường ống có hai lớp sơn chồng nhau và hàng chữ đúc mờ trên thân gang. Quân lấy khăn giấy lau bụi, không cạo sơn, không tháo đai. “Ống gang cũ,” anh nói. “Không phải loại vật tư ghi trên hóa đơn.” Ông giáo cúi sát rồi hỏi: “Có khi họ thay đoạn trong tường, để đoạn ngoài lại?” “Có thể,” Quân đáp. “Nên chưa ai được nói cả tuyến chưa từng thay chỉ dựa vào chỗ này.”

Bà Lan nhìn mảng tường quanh cửa thăm. “Nhưng tường này chưa bao giờ đập. Tôi ở đây mười hai năm, năm nào ban quản trị cũng hứa sơn lại vì nó mốc.” Câu nói có ích, nhưng An Nhiên vẫn ghi thành “cư dân không nhớ có thi công” thay vì “không có thi công”. Cô chụp toàn cảnh, số tầng, đồng hồ trên điện thoại và từng chi tiết Quân chỉ ra. Quân đo đường kính ống, ghi vật liệu quan sát được, tình trạng lớp sơn và vị trí đai vá. Hóa đơn nói ba mươi sáu mét ống nhựa mới; ba điểm dễ tiếp cận vẫn là tuyến gang cũ liên tục. Chưa đủ để kết luận trước tòa, nhưng đủ để buộc người đã ký nghiệm thu phải giải thích.

Hạng mục thứ hai nằm ở trang năm: thay mới hai máy bơm chìm hố thu nước B2, kèm tủ điều khiển, tổng cộng hai trăm mười sáu triệu. Quân dẫn mọi người xuống tầng hầm. Kho số hai vẫn khóa bằng ổ khóa mới, nhưng phòng bơm nằm ở cuối lối xe máy và không liên quan đến kho hồ sơ. Mùi ẩm đọng trong đó nặng đến mức bà Lan đứng ngoài cửa. Quân không cấp điện thử máy. Anh chỉ soi hai tấm nhãn kim loại trên thân bơm, chụp số sê-ri và năm sản xuất còn đọc được dưới lớp cặn. Một chiếc được sản xuất trước thời điểm “thay mới” gần bảy năm; chiếc còn lại có vết hàn đúng chỗ Quân từng chống tạm.

Bình xuống sau, mang theo cuốn sổ ca cũ bìa xanh đã xin phép tổ trưởng trực cho mượn tại chỗ. Ông lật đến một trang cách ngày nghiệm thu trên hóa đơn bốn tháng. Dòng chữ của người bảo vệ tiền nhiệm ghi: “Bơm B2 kêu lớn, thợ nói máy cũ, bạc đạn mòn, đề nghị thay nhưng chưa duyệt.” Bình gõ móng tay vào câu ấy. “Tôi không viết. Người viết về quê rồi.” An Nhiên chụp bìa, số trang và hai trang liền nhau để tránh bị nói là cắt câu. Quân nhìn nét mực đã nhòe. Một cuốn sổ ca không tự nhiên biết nói thật, nhưng nó cho thấy bốn tháng sau ngày “thay mới”, người vận hành vẫn coi đó là máy cũ.

Tin họ kiểm tra tầng hầm chạy lên nhóm chat nhanh hơn thang máy. Có người hỏi Quân có quyền “lục tài sản ban quản trị” hay không, người khác bảo anh đang làm giảm giá căn hộ. Nam không nhắn một câu nào. Vinh thì gọi thẳng. Giọng ông lịch sự như thường lệ, chỉ có khoảng ngắt giữa các chữ ngắn hơn. “Anh đang tổ chức kiểm kê không có quyết định?” Quân nhìn hai máy bơm phủ cặn. “Tôi đang kiểm tra thiết bị vận hành ở khu vực chung, có cư dân chứng kiến. Không mở kho, không tháo máy, không lấy hồ sơ.” “Anh không còn quyền truy cập vì đang được rà soát.” “Khóa tài khoản không biến máy bơm thành tài sản riêng của văn phòng ông.”

An Nhiên đưa tay xin điện thoại. Cô không tranh cãi dài, chỉ thông báo sẽ gửi ngay danh sách số hóa đơn, yêu cầu cung cấp bản gốc, hồ sơ năng lực nhà thầu, biên bản nghiệm thu đầy đủ và chứng từ chuyển khoản. “Trong lúc chờ, chúng tôi chỉ ghi nhận hiện trạng công trình chung. Nếu ban quản trị cho rằng thiết bị đã được thay mới, xin cử người xuống xác nhận số sê-ri.” Vinh im lặng vài giây rồi nói cuộc gọi không phải kênh làm việc chính thức. An Nhiên đáp: “Tôi đồng ý. Vì vậy văn bản sẽ đến trong năm phút.” Ông cúp máy trước.

Đến 10 giờ 07 phút, thư ký văn phòng ký nhận yêu cầu nhưng ghi thêm dòng “chờ trưởng ban xem xét”. An Nhiên không phản đối câu ấy; cô chỉ yêu cầu ghi rõ giờ nhận và số trang đính kèm. Quân đứng cạnh cửa, nhìn chiếc tủ hồ sơ phía trong bị khóa. Anh hiểu Vinh sẽ dùng thời gian để sửa lời giải thích, nhưng mỗi hóa đơn họ nêu ra đã có mốc công khai. Nếu tài liệu biến mất hoặc được thay bằng bản khác, sự thay đổi sẽ phải đi qua nhiều mắt hơn trước.

Họ trở lại phòng sinh hoạt cộng đồng. Trên trang sáu, tên nhà thầu lặp lại ở cả hai hóa đơn: Công ty TNHH Kỹ thuật Công trình Đông Phúc. An Nhiên nhập nguyên tên vào cổng tra cứu doanh nghiệp công khai, rồi nhập mã số thuế in dưới logo. Không có kết quả. Cô thử bỏ dấu, đổi thứ tự từ, tra theo địa chỉ và người đại diện ghi trên hóa đơn. Vẫn không có pháp nhân nào trùng khớp. Dịch vụ kiểm tra tình trạng mã số thuế trả về một dòng ngắn: mã không tồn tại trong hệ thống.

“Có thể ảnh mờ, đọc sai một số,” Quân nói. An Nhiên phóng lớn bản chụp, đối chiếu từng chữ số với phiếu đề nghị thanh toán ở trang kế. Hai nơi giống nhau. Cô không cười khi tìm thấy điều bất thường; vẻ mặt chỉ lạnh đi. “Một công ty trách nhiệm hữu hạn xuất hóa đơn và ký nghiệm thu phải để lại dấu vết đăng ký. Có thể bộ hồ sơ này dùng tên sai, mã sai hoặc cả hai. Chúng ta chưa biết ai tạo ra nó.” Quân gọi số điện thoại in ở chân trang. Tổng đài trả lời thuê bao không tồn tại.

Địa chỉ nhà thầu là một căn nhà trong ngõ Tân Phúc. Anh đọc lại số nhà, thấy trong đầu có một chi tiết cứng nhỏ mắc lại. Anh mở cuốn sổ công việc cá nhân, lật về những tuần đầu ở An Lạc. Khi ấy Vinh từng đưa anh một danh sách liên hệ khẩn cấp viết tay, gồm thợ khóa, thợ điện và một kho vật tư “chỗ quen, cần gì gọi nhanh”. Quân đã chép lại vì danh sách văn phòng thường biến mất lúc cần dùng. Ở gần cuối trang có một dòng: “Anh Thành – kho Tân Phúc, số 46/12.”

Anh đặt sổ cạnh hóa đơn. Địa chỉ của Công ty Đông Phúc cũng là số 46/12, ngõ Tân Phúc. An Nhiên nhìn hai dòng chữ, rồi nhìn anh. “Anh Thành là ai?” Quân nhớ người đàn ông bụng hơi phệ từng đứng trong văn phòng Vinh, uống trà bằng cốc của trưởng ban và được giới thiệu bằng một câu rất gọn: bạn làm ăn cũ, người nhà cả. Anh khép sổ, không để sự trùng khớp chạy nhanh hơn chứng cứ. “Một người Vinh bảo tôi có thể tin khi cần gọi thợ.”

Ngoài hành lang, quạt trần vẫn cộc đều như một chiếc đồng hồ hỏng. Trên màn hình là hóa đơn của một công trình không để lại dấu vết, mang tên một nhà thầu không tồn tại. Còn trên trang sổ của Quân, địa chỉ ấy đã có chủ từ trước khi họ bắt đầu tìm kiếm: người quen mà Vinh từng tự tay đưa vào danh sách của An Lạc.