Bỏ qua nội dung

Nhung Canh Cua Im Lang

Chương 38 - Chương 38: Một Chữ Ký Khác

Chương 38: Một Chữ Ký Khác

Tiếng quạt trần vừa cộc đến vòng thứ mười ba thì hộp thư của An Nhiên báo có thư mới, gửi từ văn phòng ban quản trị với tiêu đề “Phản hồi yêu cầu lúc 10 giờ 07 phút”. Quân kéo ghế lại. An Nhiên mở thư trước mặt anh. Vinh không gửi chứng từ chuyển khoản, không gửi hồ sơ năng lực nhà thầu và cũng không giải thích mã số thuế không tồn tại. Ông chỉ đính kèm hai bản scan biên bản nghiệm thu đầy đủ, kèm một câu đề nghị họ “không phát tán suy đoán gây ảnh hưởng đến giá trị tài sản cư dân”. “Ông ấy chọn phần tưởng là an toàn nhất,” Quân nói. An Nhiên nhìn con trỏ đang nhấp nháy ở cuối thư. “Hoặc phần ông ấy muốn chúng ta nhìn thấy nhất.”

Trang cuối của biên bản thứ nhất hiện ra sau một lần cuộn. Bên dưới tên Công ty TNHH Kỹ thuật Công trình Đông Phúc là chữ ký của đại diện nhà thầu, đại diện ban quản trị và một ô ghi “Đại diện cư dân giám sát”. Dòng họ tên đánh máy bên dưới ô cuối cùng là Phạm Diệu Hương. Chữ ký phía trên dài, thẳng, đủ cả bốn chữ, nét đầu dựng cao rồi kéo ngang dưới tên. Quân không cần phóng lớn vẫn thấy lạ. Trong tấm ảnh biên bản cũ chụp ở căn 1207, bà Hương ký rất ngắn: chữ D nhỏ nối vào chữ Hương, nét cuối vòng xuống như chiếc móc. “Có thể một người có nhiều kiểu ký,” anh nói. “Đúng.” An Nhiên không rời mắt khỏi màn hình. “Và mắt thường của chúng ta không phải kết luận giám định.”

Cô mở biên bản nghiệm thu máy bơm. Ô đại diện cư dân cũng mang tên bà Hương, vẫn là chữ ký dài ấy. Hai biên bản cách nhau gần năm tháng, nhưng nét nghiêng, khoảng cách chữ và chấm mực nhỏ phía sau gần như trùng nhau. An Nhiên chụp màn hình từng trang, ghi lại thời điểm nhận thư và mã tệp đính kèm rồi lưu một bản chỉ đọc. Cô không tuyên bố chữ ký bị dán vào. Cô chỉ nói: “Bản scan cho thấy điều bất thường. Muốn đi xa hơn phải có bản gốc, mẫu chữ ký độc lập và người có chuyên môn.” Quân nhìn dòng tên bà Hương. Bộ hồ sơ giờ đã mượn cả tên một người già để khiến nó có vẻ biết nói.

An Nhiên gọi cho bà Hoa trước, không gọi thẳng cho con trai bà Hương. Cô giải thích họ có tài liệu ghi tên bà Hương và chỉ muốn hỏi khi bà tỉnh táo, đồng ý gặp, có người bà tin ở bên. Bà Hoa im lặng khá lâu rồi bảo họ lên căn hộ của bà sau bữa trưa. “Bà ấy vừa uống thuốc, đừng kéo cả nhóm lên như đi họp tổ dân phố.” Quân đáp chỉ có hai người. Bà Hoa vẫn gắt: “Hai người cộng thêm cái mặt nghiêm trọng là đủ thành đoàn thanh tra rồi.” Trước khi cúp máy, bà hạ giọng: “Mang bản in. Đừng đưa điện thoại sát mặt bà ấy.”

Căn hộ bà Hoa có mùi canh hầm và dầu gió. Trên bàn là một bát cơm mềm ăn dở, bên cạnh đặt ba viên thuốc đã chia sẵn. Bà Hương ngồi gần cửa sổ, chiếc khăn mỏng phủ qua đầu gối dù trời vẫn oi. Bàn tay phải của bà đặt trên thành ghế, thỉnh thoảng ngón trỏ co lại như cố giữ một vật vô hình. Quân để bản in trong bìa nhựa xuống bàn rồi lùi ghế. An Nhiên nói từng câu chậm, xác nhận bà có muốn xem không. Bà Hương gật. Bà Hoa ngồi sát bên, không nói thay.

Bà Hương đọc tên công ty trước, rồi đọc ngày nghiệm thu. Đến ô chữ ký, đầu ngón tay bà dừng giữa trang. “Không phải chữ của tôi.” Giọng bà nhỏ nhưng không đứt. An Nhiên hỏi bà có nhớ biên bản này không. Bà Hương nhắm mắt. “Tôi nhớ có người mang hồ sơ đến. Họ nói công trình đã làm xong, chỉ thiếu người đại diện cư dân ký cho đủ. Tôi hỏi thay ống ở đâu, bơm nào mới. Họ không trả lời.” “Ai mang đến?” “Ông Vinh đi cùng một người tôi không biết. Sau đó con tôi bảo tôi đừng gây chuyện, ký cho xong để còn bán căn hộ.” Bà mở mắt, nhìn thẳng vào ô tên mình. “Tôi không ký.”

Tiếng thìa trong bếp chạm thành nồi. Bà Hoa quay mặt đi, vai cứng lại. An Nhiên không hỏi dồn tên người lạ, không bắt bà nhớ màu áo hay ngày giờ chính xác. Cô chỉ xác nhận ba điểm: bà từng được đưa giấy tờ, đã từ chối ký vì chưa được giải thích và không công nhận chữ ký trên bản scan. Bà Hương trả lời từng điểm, có lúc dừng để thở. Quân ghi giờ bắt đầu, những người có mặt và tình trạng tài liệu. Anh không ghi câu “chữ ký giả” vào sổ; anh ghi “bà Hương phủ nhận đã ký”.

Chuông cửa reo khi An Nhiên vừa hỏi bà có còn giữ giấy tờ cá nhân mang chữ ký thật trong giai đoạn ấy hay không. Con trai bà Hương đứng ngoài, áo sơ mi dính mồ hôi ở lưng, giọng đã cao trước khi bà Hoa mở hết cửa. “Ai cho anh chị đem hồ sơ đến hỏi mẹ tôi?” Bà Hoa khoanh tay. “Mẹ cậu cho.” Anh ta bỏ qua câu ấy, bước thẳng đến bàn rồi nhìn bản in. Vẻ giận dữ trên mặt anh ta thoáng đổi thành lo lắng. “Cái này mẹ tôi ký. Mẹ lớn tuổi, trí nhớ lúc được lúc không. Anh chị đừng lợi dụng bà để dựng chuyện.”

An Nhiên đứng dậy nhưng không chắn trước bà Hương như thể bà không thể tự nói. “Anh có chứng kiến bà ký hai biên bản này không?” Người con trai nhìn cô. “Tôi đưa giấy cho mẹ.” “Anh có nhìn thấy bà ký?” “Tôi còn phải đi làm. Tôi để giấy lại, hôm sau ông Vinh lấy.” “Vậy anh không chứng kiến.” Anh ta siết hàm. “Chữ ký người già thay đổi. Giờ tay mẹ tôi run, tất nhiên không giống.” Anh kéo một tờ giấy trắng từ tập hồ sơ quảng cáo trên kệ, đặt bút trước mặt mẹ. “Mẹ ký lại đi. Ký một cái là xong.”

Bàn tay bà Hương vừa nhấc đã run mạnh hơn. Quân rút tờ giấy khỏi mép bàn trước khi nó chạm vào tay bà. Động tác không thành giằng co, nhưng dứt khoát. “Không ai ký thử ở đây.” Người con trai quay sang anh. “Anh sợ không giống điều anh muốn à?” “Tôi sợ một người vừa uống thuốc bị ép làm mẫu để người khác quay lại rồi dùng theo cách họ muốn.” An Nhiên cầm cây bút đặt sang phía bà Hoa. “Mẫu ký trong tình trạng hiện tại không chứng minh được bà đã ký hay không ký vài năm trước. Nếu cần so sánh, phải lấy tài liệu có ngày tháng rõ ràng, được lập độc lập, gần thời điểm tranh chấp và để người giám định đánh giá. Chúng tôi cũng không quay video bà ký.”

Bà Hương đặt tay trái lên cổ tay phải, giữ cho cơn run dịu xuống. “Mẹ đã nói mẹ không ký.” Người con trai cúi gần bà. “Mẹ không nhớ đâu.” Bà ngẩng lên, nét mặt mệt nhưng tỉnh. “Mẹ nhớ con bảo mẹ ký để bán nhà. Mẹ cũng nhớ mẹ đuổi con về.” Căn phòng im đến mức tiếng nước nhỏ từ vòi bếp nghe rõ từng giọt. Người con trai lùi một bước. Anh ta không phủ nhận câu ấy, chỉ nói Vinh đã bảo hồ sơ đầy đủ và chuyện khơi lại sẽ làm cả nhà thiệt. Quân nghe trong câu nói ấy không chỉ có tham lam. Có nợ nần, có sợ mất tiền bán căn hộ và thói quen quyết định thay mẹ. Nhưng hiểu được nỗi sợ không làm quyền của bà Hương nhỏ đi.

An Nhiên hỏi bà Hương có đồng ý để họ lập một biên bản ghi nhận cuộc trao đổi hôm nay hay không. Bà đồng ý, nhưng cô không đưa bút. Cô đọc lại từng ý, để bà sửa “không nhớ đã ký” thành “khẳng định không ký”, rồi ghi lời xác nhận được đưa ra trước mặt bà Hoa, Quân và con trai bà. Bà Hoa ký vào phần người chứng kiến. Người con trai từ chối ký, nhưng An Nhiên vẫn ghi việc anh có mặt từ thời điểm nào và đã từ chối xác nhận. Cô đưa anh ta đọc toàn bộ. Anh ta đẩy tờ giấy lại. “Cứ làm theo ý các người. Nhưng đừng mong mẹ tôi ra họp hay ra tòa.” Bà Hương đáp trước khi An Nhiên kịp nói: “Việc đó để mẹ quyết.”

Sau khi con trai bà rời đi, bà Hoa lấy từ ngăn tủ một túi hồ sơ cá nhân bà Hương gửi lại từ ngày về An Lạc. Bên trong có giấy ủy quyền nhận lương hưu được chứng thực trước ngày nghiệm thu máy bơm ba tuần và đơn đề nghị sửa lan can có dấu nhận của văn phòng ban quản trị sau đó hai tháng. Hai tài liệu đều có kiểu ký rút gọn quen thuộc: D nối Hương, nét cuối vòng xuống. An Nhiên chụp toàn trang rồi chụp riêng chữ ký; cô che số định danh và thông tin tài khoản trong bản làm việc. Bà Hương đồng ý cho dùng chúng để yêu cầu giám định, nhưng giữ bản gốc trong túi hồ sơ của mình. Quân ghi rõ ai giữ bản gốc. Không ai đem giấy rời khỏi căn hộ.

Khi họ trở lại phòng sinh hoạt cộng đồng, trời đã sầm xuống. An Nhiên đặt ba chữ ký cạnh nhau: hai mẫu độc lập có cùng thói quen nét bút, còn chữ ký trên biên bản nghiệm thu đứng riêng, đầy đủ và trơn tru đến lạnh người. Quân hỏi liệu như vậy đã đủ chưa. “Đủ để yêu cầu bảo toàn bản gốc và trưng cầu người có chuyên môn,” cô nói. “Chưa đủ để chúng ta công khai gọi ai là người giả chữ ký.” Cô soạn ngay văn bản bổ sung, yêu cầu ban quản trị niêm phong hai biên bản gốc, không tẩy xóa, không đóng lại tập, không thay ghim và thông báo nơi lưu giữ. Văn bản ghi bà Hương phủ nhận chữ ký, có mẫu đối chiếu và sẵn sàng làm việc khi sức khỏe cho phép.

Thư phản hồi của Vinh đến khi những hạt mưa đầu tiên gõ lên mái che ngoài sảnh. Ông chỉ viết một dòng: bản gốc đang ở kho số hai, hiện chưa thể mở vì “đang kiểm kê nội bộ”. An Nhiên đọc xong, in thư và kẹp vào sau văn bản lúc 10 giờ 07 phút. Quân nhìn xuống tầng hầm, nơi ổ khóa mới giữ kín con dấu cũ, sổ đóng dấu và hai biên bản mang tên bà Hương. Một chữ ký khác đã xuất hiện trên giấy. Muốn biết bàn tay nào tạo ra nó, họ cần bản gốc trước khi mưa, thời gian hoặc một cuộc kiểm kê đúng lúc làm mất thứ còn có thể giám định.