Chương 36 - Chương 36: Người Môi Giới Tầng Bảy
Chương 36: Người Môi Giới Tầng Bảy
An Nhiên không nhìn ổ khóa lâu như Quân. Cô lùi về phía ngọn đèn cảm ứng còn sáng, mở điện thoại và gõ ngay một văn bản bổ sung: yêu cầu giữ nguyên hiện trạng kho hồ sơ số hai, không di chuyển tài liệu và tài sản bên trong, mọi việc kiểm kê phải có biên bản cùng đại diện cư dân chứng kiến. Cô không ghi kệ C2, không nhắc con dấu cũ. Chừng đó đủ để phía Vinh biết cánh cửa này đã có người nhìn thấy, nhưng chưa đủ để họ biết nhóm đang tìm gì.
“Gửi ngay đêm nay?” Bình hỏi. Tô mì trên bàn đã nguội đến mức không còn vẻ gì đáng cứu. An Nhiên gật đầu, gửi văn bản cho ban quản trị, văn phòng vận hành và mười sáu người đã ký yêu cầu. Cô nhờ Bình ghi vào sổ ca rằng lúc 23 giờ 18 phút, ba người đã ghi nhận kho số hai có ổ khóa mới và không có niêm phong công khai. Bình viết rất chậm. “Tôi chỉ ghi cái tôi thấy.” “Thế là đủ,” Quân nói.
Trước khi rời tầng hầm, Quân dặn nếu có người chuyển đồ khỏi kho, Bình chỉ cần ghi giờ, số người và hướng di chuyển, không ngăn cản, không tự mở cửa. Bình nhét bút vào túi áo. “Cậu nói rõ thế làm tôi càng thấy mình sắp mất việc.” Quân đáp: “Không nói rõ thì ông lại tự thêm phần anh hùng.” An Nhiên cất điện thoại. “Không ai cần anh hùng. Chỉ cần một cuốn sổ không bị sửa.”
Sáu giờ bốn mươi ba sáng, nhóm chat cư dân tầng bảy thức dậy trước phần còn lại của tòa nhà. Quân vừa chợp mắt chưa đầy bốn tiếng đã bị ba mươi hai tin nhắn kéo khỏi giường. Tin đầu hỏi ai cho môi giới đi gõ cửa từ sáng sớm. Tin sau bảo người ta làm ăn chăm chỉ thì đừng phá. Một tấm ảnh chụp Hoàng Nam đứng giữa hành lang, tay cầm bìa kẹp giấy, miệng cười như đang trao cơ hội đổi đời chứ không phải chặn một bà cụ xách túi rác.
Khi Quân lên tới tầng bảy, Nam đã gom được sáu người quanh chiếc ghế nhựa trước căn 707. Thang máy bên trái vẫn dừng kiểm tra, còn thang bên phải mỗi lần mở cửa lại rít lên, làm nền cho lời Nam nói về một nơi ở mới “văn minh hơn, an toàn hơn”. Trên tay anh ta là những tờ giấy không có logo, tiêu đề in đậm: PHIẾU KHẢO SÁT NHU CẦU CHUYỂN NHƯỢNG. Dưới cùng có dòng cam kết người đăng ký “được ưu tiên tiếp cận phương án giá tốt”.
“Tôi chỉ khảo sát thôi,” Nam nói khi thấy Quân. “Chưa ai bán gì, anh đừng nhìn tôi như nhìn van nước rò.” Quân nhìn bảng số viết tay trên bìa kẹp: căn 702, 704, 705, 707, mỗi căn có diện tích, hệ số tầng và một khoản tiền tròn đến hàng chục triệu. Nam nghiêng bìa kẹp vào ngực, nhưng chậm hơn ánh mắt anh một nhịp.
Bà Lan căn 707 cầm bút, hỏi: “Hai tỷ tám trăm sáu mươi là đã tính tiền chuyển nhà chưa?” Nam đáp không cần nhìn giấy. “Có bốn mươi triệu hỗ trợ bàn giao nếu cô đăng ký đợt đầu. Căn góc được cộng hệ số, tầng bảy không đẹp bằng tầng mười nhưng thanh khoản tốt hơn tầng thấp.” Chồng bà vừa nghỉ việc, con gái đang vay mua nhà ở ngoại ô; với họ, con số ấy là một lối thoát có hình dạng rõ ràng.
Quân bước đến gần. “Ai đưa anh mức bốn mươi triệu hỗ trợ bàn giao?” Nam cười. “Làm nghề thì phải biết thị trường.” “Thị trường nào dùng hệ số riêng cho từng tầng của An Lạc?” Nụ cười trên mặt Nam vẫn còn, nhưng phần quanh mắt đã cứng lại. “Anh quản lý ống nước, tôi quản lý giá. Mỗi người một nghề.”
An Nhiên xuất hiện ở đầu hành lang với ba bản yêu cầu bảo toàn hồ sơ trong túi nhựa. Cô định tới văn phòng ban quản trị lấy xác nhận bản giấy, nhưng Quân nhắn ghé tầng bảy trước. Nhìn quầng thâm dưới mắt cô, anh nói nhỏ: “Cô có thể ngủ sau khi giao văn bản.” An Nhiên đưa anh một bản. “Anh cũng có thể thôi ra lệnh cho người không thuộc biên chế.”
Nam giơ tờ phiếu lên như một bằng chứng vô tội. “Luật sư tới càng tốt. Cô xem giúp, đây có phải hợp đồng mua bán đâu.” An Nhiên xin phép bà Lan rồi đọc phần chữ nhỏ cuối trang. “Không phải hợp đồng mua bán. Nhưng người ký đồng ý cho anh thu thập giấy tờ sở hữu, thông tin liên hệ, chuyển cho ‘đối tác quan tâm’ và đại diện sắp xếp việc thẩm định căn hộ.”
Một người đàn ông gần cửa 705 khoanh tay. “Muốn bán phải cho người ta xem nhà chứ. Cô có trả khoản vay cho chúng tôi không?” An Nhiên không né. “Không. Tôi chỉ nói rõ tờ giấy này cho phép việc gì. Bán hay không là quyền của anh, nhưng đừng ký chỉ vì nó được gọi là khảo sát.” Người đàn ông lấy lại tờ phiếu, đọc phần chữ nhỏ lần đầu tiên.
Nam bật cười, hơi lớn hơn cần thiết. “An Lạc sắp sửa đến nơi mà vẫn có người giữ dân lại bằng dấu phẩy. Thang máy kêu, hầm dột, quỹ bảo trì chưa biết nằm đâu. Anh Quân muốn mọi người chờ đến lúc giá nhà chỉ còn tính bằng tiền sửa?” Mấy người quanh đó im lặng. Câu nói trúng đúng phần họ sợ, nên không cần hay vẫn có sức nặng.
Quân nhìn những cánh cửa đang hé ra dọc hành lang. Anh không bảo ai phải ở lại. “Ai muốn bán thì bán. Nhưng trước khi ký, hãy hỏi tên bên mua, giá lấy từ đâu, và người cầm giấy được trả tiền khi nào.” Nam nghiêng đầu. “Anh ám chỉ tôi ăn hoa hồng?” “Tôi đang hỏi,” Quân đáp. “Anh chưa trả lời.”
Không khí căng lên theo một cách rất chung cư: không ai bỏ đi, nhưng ai cũng giả vờ nhìn điện thoại. An Nhiên chỉ vào bảng giá lộ dưới mép giấy. “Mức giá cơ sở, hệ số tầng, khoản hỗ trợ bàn giao và thời hạn ba mươi ngày không giống phép tính môi giới tự làm. Đây là một phương án đã được chuẩn bị.” Nam giật tờ phiếu khỏi tay mình, góc giấy quệt qua ngón cô. Quân bước lên nửa bước, nhưng cô khép bàn tay lại, ngăn anh biến một cái quệt giấy thành cuộc cãi khác.
“Dự kiến,” Nam sửa. “Tôi có quan hệ, nghe được giá dự kiến. Người ta chưa công bố vì còn xem phản ứng cư dân.” Quân hỏi: “Người ta là ai?” Nam nhìn anh. “Người có tiền thật. Không phải người có một kho hồ sơ bị khóa rồi bắt cả tòa nhà tin mình sắp cứu được quỹ bảo trì.”
Chuyện kho số hai chưa hề được đưa lên nhóm chat. Văn bản bảo toàn chỉ mới gửi tới các bên liên quan và nhóm người ký yêu cầu; trong đó không có Nam. Quân không để sự thay đổi trên mặt mình kéo dài. “Ai nói với anh về cái kho?” Nam nhún vai. “Chung cư này có bí mật nào giữ được quá một bữa sáng?”
An Nhiên gập tờ phiếu rồi trả lại bà Lan. “Cô giữ bản của cô. Nếu không muốn ký, gạch tên và chụp lại trước khi trả. Nếu muốn ký, yêu cầu ghi rõ tên pháp nhân nhận thông tin.” Bà Lan đặt bút xuống ghế. Bà không đổi ý bán; bà chỉ chưa ký ngay. Sự khác nhau nhỏ đến mức Nam có thể cười nhạt, nhưng đủ khiến những người còn lại cũng xin một bản mang về đọc.
Nam thu bìa kẹp. Trước khi đi, anh ghé sát Quân vừa đủ để người phía sau không nghe rõ. “Anh giữ được cái kho thì giữ. Người ta mua nhà bằng sự sợ hãi, không mua bằng con dấu.” Quân đáp: “Anh vừa nói anh không đại diện cho người ta.” Nam nhìn anh một giây, rồi quay lưng về phía cầu thang.
Quân không đi theo. Anh cùng An Nhiên xuống văn phòng ban quản trị, nộp ba bản yêu cầu bảo toàn hồ sơ. Thư ký nhận giấy nhưng từ chối đóng dấu vì Vinh chưa đến, chỉ đồng ý ký tên và ghi giờ. Đến 8 giờ 12 phút, họ có một bản xác nhận đã nhận. Kho số hai vẫn chưa được mở, nhưng từ thời điểm ấy, bất kỳ việc di chuyển nào cũng phải đi qua một dấu mốc đã được ghi.
Khi họ ra khỏi văn phòng, Bình gọi, giọng nhỏ như đang nói từ dưới gầm bàn. “Có khách vào tìm Hoàng Nam. Tôi hỏi đăng ký vì sáng nay cư dân phản ánh người ngoài đi vận động. Người này ghi công ty rõ ràng.” Quân hỏi tên công ty. Bình im hai nhịp rồi đáp: “Hưng Phát.”
Quân và An Nhiên xuống sảnh bằng thang bộ. Qua cửa kính, Nam ngồi ở khu ghế chờ cạnh máy bán nước, trước mặt là một người đàn ông mặc sơ mi xám, thẻ khách kẹp ngay túi áo. Trên bàn giữa hai người là bìa kẹp giấy của Nam và một tập hồ sơ xanh đậm có logo Hưng Phát dập bạc.
Người đàn ông lật bảng danh sách tầng bảy, dùng bút đánh dấu hai dòng rồi đẩy lại. Nam lấy những phiếu khảo sát chưa có chữ ký, xếp ngay ngắn bên cạnh. Không có phong bì tiền, không có câu thú nhận, không có thứ gì đủ để gọi là chứng cứ về hoa hồng. Chỉ có một cuộc gặp công khai đến mức người ta có thể giải thích bằng hàng chục lý do hợp pháp.
An Nhiên nói rất khẽ: “Chúng ta chỉ biết anh ta nói dối về việc không đại diện cho ai.” Quân nhìn tấm thẻ khách. Những việc như thế này hiếm khi tự đưa tay ra nhận tội; chúng chỉ để lộ một đường nối, nếu có người đủ kiên nhẫn không giật đứt nó.
Nam ngẩng lên đúng lúc ấy. Qua lớp kính phản sáng, ánh mắt anh ta gặp ánh mắt Quân. Nụ cười trở lại, lần này không còn dành cho cư dân tầng bảy. Trên tấm thẻ khách của người đàn ông đối diện, dưới một cái tên Quân chưa kịp đọc rõ, hai chữ Hưng Phát hiện lên sắc lạnh. Người môi giới tầng bảy cuối cùng cũng đã để lộ bên mua đứng sau mình.
