Chương 12: Mùi Canh Hầm
Chương 12: Mùi Canh Hầm
Minh giữ ống nghe bên tai thêm ba giây sau tiếng kim loại rất khẽ ấy. Ba giây đủ dài để Bình ở phía đối diện tái mặt, đủ dài để An Nhiên đưa mắt xuống màn hình điện thoại nội bộ, và đủ dài để mùi canh hầm không còn là thứ anh tưởng tượng vì đã đọc quá nhiều chữ “mùi lạ” trong biên bản cũ. Nó len vào phòng trực bằng một cách rất vô lý: ấm, béo, có mùi xương ninh lâu và chút hành già. Giữa đêm mưa, trong căn phòng toàn mùi giấy ẩm, bụi hộp cầu chì và cà phê nguội, thứ mùi ấy làm người ta muốn tin có ai đó vừa bưng một cái nồi xuống từ bếp. Nhưng Minh đã làm nghề vận hành đủ lâu để biết những điều “giống ma” trong chung cư thường có dây điện, khe gió, thói quen con người và một người nào đó đang lợi dụng cả ba.
Anh không nói “alo” lần thứ hai. Nói với một đường dây không có người đôi khi chỉ giúp người ở đầu kia biết mình đã kéo được sự chú ý. Minh đặt ống nghe xuống bàn nhưng không gác máy, mở loa ngoài ở mức nhỏ, rồi chỉ vào đồng hồ treo tường. “Anh Bình, ghi giờ cuộc gọi: không giờ mười hai. Số nội bộ hiện: 1207. Nội dung: không có giọng người, có âm thanh kim loại.” Bình mất nửa nhịp mới cầm bút. Đầu bút của anh run trên giấy, kéo một nét mực xiên như vết xước. An Nhiên đứng cạnh Minh, giọng thấp nhưng rõ: “Không ai lên mở cửa một mình. Không ai chạm vào túi đồ trước khi chụp ảnh. Và Kiệt thì sao?”
Câu cuối kéo Minh khỏi hành lang tầng mười hai trên màn hình. Kiệt đã tỉnh, ngồi co trên ghế, áo bảo vệ tụt khỏi vai. Mắt thằng bé đỏ vì ngủ dở và vì sợ nhiều hơn vì buồn ngủ. “Có phải căn đó gọi không chú?” nó hỏi. Trẻ con có kiểu hỏi làm người lớn không kịp bọc đường. Minh bước đến kéo lại áo cho Kiệt, cố giữ giọng bình thường. “Là điện thoại nội bộ báo lỗi. Chú lên kiểm tra hành lang, không vào nhà ai hết.” Kiệt nhìn anh như biết câu ấy chỉ đúng một nửa, nhưng vẫn gật đầu. An Nhiên lấy thêm cốc nước ấm đưa cho thằng bé. “Con ngồi trong phòng trực với chú Bình. Nếu có ai hỏi gì, con không trả lời một mình. Gọi cô.”
Bình ngẩng phắt lên. “Tôi ở lại?” Trong mắt anh có một thoáng nhẹ nhõm bị xấu hổ đè xuống. Minh nhìn thẳng vào anh. “Anh ở lại giữ camera, giữ Kiệt, và ghi mọi thứ xảy ra. Nếu màn hình tầng mười hai mất tín hiệu, anh gọi ngay cho tôi. Đêm nay anh muốn chuộc lỗi thì bắt đầu từ việc đừng chạy theo nỗi sợ.” Bình nuốt khan, rồi kéo ghế sát bàn camera hơn. “Tôi biết rồi.” Anh nói câu ấy nhỏ, nhưng lần này không giống né tránh.
Minh và An Nhiên lên tầng mười hai bằng thang bộ. Không phải vì thang máy không dùng được, mà vì thang máy vừa bị gọi từ một tầng không người; đôi khi cách bình tĩnh nhất là chọn con đường có nhiều bậc và ít bất ngờ hơn. Đèn cầu thang nhấp nháy ở chiếu nghỉ tầng mười, sáng lên chậm chạp như một người bị đánh thức trái giờ. An Nhiên đi sau anh hai bậc, tay cầm điện thoại đã bật quay video. Cô không nói nhiều. Sự im lặng của cô không làm Minh bớt căng, nhưng nó giữ anh khỏi cái thôi thúc xấu xí muốn lao thẳng đến cửa 1207 và hỏi xem bên trong còn ai không.
Hành lang tầng mười hai mở ra với mùi canh hầm đậm hơn. Túi đồ ăn nằm sát chân cửa 1207, quai giấy còn ướt hơi nước, bên ngoài in logo một quán cơm gia đình đã nhòe vì mưa: Bảy Hạnh. Không phải quán sang, cũng không phải loại đồ ăn khuya người trẻ gọi cho vui. Minh từng thấy túi của quán này vài lần trong sổ giao nhận: cháo sườn, canh củ sen, cá kho mềm, món nào cũng được dặn “ít tiêu, không cay”. Những chi tiết nhỏ đôi khi đáng sợ vì chúng quá chăm sóc. Một người không chỉ đặt cho có. Người đó biết khẩu vị của người nhận, hoặc muốn mọi người tin rằng mình biết.
Minh dừng cách túi đồ ăn một mét, chụp toàn cảnh hành lang, cửa căn hộ, vị trí túi, đồng hồ trên điện thoại. An Nhiên đọc thành tiếng để video ghi lại: “Không phát hiện dấu hiệu cạy cửa từ vị trí quan sát bên ngoài. Túi đồ ăn đặt trước căn 1207, còn hơi nóng. Chưa mở, chưa di chuyển.” Cô nói như đọc biên bản, đều và khô, nhưng Minh nghe thấy phần cuối câu hơi chùng xuống. Đời sống có những cảnh chỉ cần thêm một bát canh nóng là thành thương tâm.
“Có tiếng gì trong nhà không?” cô hỏi.
Minh áp tai cách cửa một khoảng vừa đủ để không chạm vào. Bên trong im lặng. Không tiếng kéo ghế, không tiếng thở, không tiếng nắp nồi. Chỉ có tiếng mưa chảy trong ống kỹ thuật phía cuối hành lang. Anh nhìn khe dưới cửa. Không có ánh sáng. Bụi nằm thành một đường mỏng bị gió hành lang đẩy lệch, nhưng không có vết chân mới ngoài vài dấu giày thể thao còn ướt cạnh túi đồ. “Shipper,” Minh nói. “Hoặc người đặt túi muốn chúng ta nghĩ là shipper.”
Điện thoại anh rung. Bình gọi video từ phòng trực, mặt hiện ở góc màn hình như vừa già thêm ba tuổi. “Camera tầng mười hai không mất. Tôi tua lại được đoạn vừa rồi. Có một shipper lên lúc không giờ lẻ chín bằng thang máy, đội mũ mưa, để túi xuống rồi đi ngay. Không bấm chuông. Không gọi điện. Cậu ta cầm điện thoại nhìn ghi chú đơn hàng.” Bình ngập ngừng rồi thêm: “Tôi đã lưu đoạn đó vào ổ trực, chưa xuất ra ngoài.”
“Tốt,” Minh nói. Một chữ thôi, nhưng Bình ở đầu dây bên kia im đi như vừa được trả lại một chút mặt mũi.
An Nhiên cúi gần túi đồ, chỉ vào tờ hóa đơn dán ngoài miệng túi. Cô không bóc, chỉ phóng lớn camera điện thoại. “Mã đơn thấy được. Người nhận ghi ‘1207 – để trước cửa như cũ’. Số điện thoại bị che một phần. Thanh toán online.” Minh đọc dãy số cuối. Bốn số ấy trùng với số điện thoại viết vội trong mục “đại diện người thân xác nhận” của biên bản cũ. Không đủ để kết luận, nhưng đủ để đêm lạnh thêm một lớp. Anh chụp lại, gửi xuống cho Bình đối chiếu bản scan USB. Bình im gần nửa phút rồi trả lời: “Trùng bốn số cuối. Cả ghi chú cũng giống nét chữ trong ảnh biên bản, nếu người nhập app gõ lại từ mẫu cũ thì tôi chịu, nhưng… giống cách viết ‘như cũ’ lắm.”
“Đừng đoán nét chữ lúc nửa đêm,” An Nhiên nhắc. “Đoán sai một câu, sáng mai người khác sẽ dùng nó để đập ngược toàn bộ việc đúng.”
Minh nhìn cô. Trong một khoảnh khắc, anh rất muốn cãi rằng có những thứ không cần đợi sáng mới biết nó bẩn. Nhưng rồi anh nhớ con dấu “đã xử lý”, nhớ một dòng “theo dõi thêm ba ngày” bị gạch đi vì ai đó cũng từng thấy phiền khi phải chờ đúng quy trình. Anh thở ra. “Tôi biết.”
Từ số mã đơn, Minh gọi cho quán Bảy Hạnh. Người bắt máy là một phụ nữ giọng ngái ngủ, ban đầu cáu vì tưởng khách phàn nàn thiếu muỗng. Đến khi nghe “chung cư An Lạc, căn 1207”, bà im hẳn. “Đơn đó đặt định kỳ mà. Tuần ba bữa, toàn món mềm. Tụi tôi chỉ nấu rồi giao qua app, tiền trả trước, có ghi đừng gọi người nhận.” Minh bật loa để An Nhiên cùng nghe. “Cô có thể cho biết người đặt không?”
“Không được đâu chú. App nó che thông tin. Với lại khách dặn riêng tư. Thời buổi này lộ số người ta lại lên mạng chửi quán, tôi già rồi không đủ sức cãi.” Câu than nghe rất đời, rất đúng kiểu An Lạc: ngay cả bí mật cũng phải đi qua nỗi sợ bị nhóm chat xé thành trăm mảnh.
An Nhiên nhận điện thoại từ Minh. “Cô không cần đọc thông tin cá nhân. Cô chỉ xác nhận giúp hai điểm: đơn có phải đặt mới trong tối nay hay là lịch tự động, và địa chỉ thanh toán hiển thị thuộc khu vực nào. Chúng tôi đang xử lý nghi vấn an toàn tại tòa nhà, sẽ lập biên bản ghi cô chỉ cung cấp phạm vi cần thiết.” Người phụ nữ lục gì đó ở đầu dây bên kia, tiếng giấy sột soạt và tiếng ai đó ho trong nền. Một lúc sau, bà nói nhỏ hơn: “Lịch tự động. Nhưng tối nay có người chỉnh ghi chú lúc mười một giờ năm mươi tám: ‘để đúng cửa, còn nóng’. Địa chỉ thanh toán… không phải An Lạc. Nó hiện khu chăm sóc An Phúc, đường số 9. Tên tài khoản thì tôi không đọc đâu.”
Minh thấy An Nhiên ngẩng lên. Khu chăm sóc. Không phải nhà riêng, không phải văn phòng, không phải một địa chỉ ma nào đó đủ xa để vô nghĩa. Cái tên ấy đặt vào giữa hành lang 1207 làm mọi thứ bớt lạnh theo kiểu kinh dị và lạnh hơn theo kiểu con người. Một căn hộ đóng cửa, một bữa cơm vẫn đến đúng giờ, một người ở đâu đó có thể đang được nuôi bằng ký ức của chính căn nhà mình nhưng không được quay về.
Họ không mang túi đồ đi. Minh gọi Bình liên hệ công an khu vực theo số trực đêm, báo có đồ ăn đặt trước căn hộ vắng mặt kèm cuộc gọi nội bộ bất thường, đề nghị ghi nhận hiện trạng. Trong lúc chờ phản hồi, anh đặt một ghế nhựa ở đầu hành lang, ngồi cách cửa 1207 vừa đủ để trông túi đồ mà không biến mình thành người canh nhà của ai. An Nhiên đứng cạnh cửa sổ hành lang, gió mưa thổi lật vài sợi tóc khỏi tai. “Anh đang rất muốn phá khóa,” cô nói.
“Không phải phá khóa.” Minh nhìn túi canh đang nguội dần. “Chỉ muốn biết có ai bên trong không.”
“Và nếu không có ai?”
Câu hỏi ấy không cần ác ý vẫn chạm đúng chỗ. Nếu không có ai, vậy mùi canh này là cho một người đã bị đưa đi. Nếu có ai, vậy ba tháng qua An Lạc đã làm gì ngoài đóng dấu, tắt camera và bảo nhau đừng xen vào chuyện nhà người khác. Cả hai đáp án đều không làm Minh dễ thở hơn. Anh nói: “Thì sáng mai tôi tìm người đặt cơm.”
“Sáng mai,” An Nhiên nhấn lại, như đóng một cái chốt nhỏ vào cánh cửa trong đầu anh. “Bằng dữ liệu giao nhận, lời chứng, và người có quyền mở.”
Điện thoại Minh rung lần nữa. Không phải Bình. Là một tin nhắn từ số lạ, gửi kèm ảnh chụp màn hình đơn hàng Bảy Hạnh, phần tên tài khoản thanh toán bị khoanh đỏ. Người gửi không viết dài, chỉ một câu: “Anh tìm nhầm người rồi. Người trả tiền là con trai bà Hương.”
Minh nhìn dòng chữ ấy đến khi màn hình tự tối đi. Phía sau cánh cửa 1207, căn hộ vẫn im lặng. Trước chân cửa, túi canh hầm bắt đầu nguội, hơi nước mỏng dần như một lời xin lỗi đến muộn.
