Bỏ qua nội dung

Nhung Canh Cua Im Lang

Chương 11: Biên Bản Cũ

Chương 11: Biên Bản Cũ

Bình nói xong câu “tôi không tìm thấy gì cả” thì tránh nhìn thẳng vào Minh. Cái túi áo trong của anh hơi phồng lên dưới lớp đồng phục đã bạc màu, còn trên mu bàn tay vẫn dính vệt bụi xám từ hộp cầu chì cũ. Phòng trực bỗng im đến mức tiếng quạt xoay đầu nghe như một người thở dài đều đều. Minh không bước tới. Anh cũng không đưa tay chặn cửa, vì chỉ cần một động tác quá tay, mọi thứ đang có thể thành sự thật sẽ biến thành một cuộc giằng co vô nghĩa. Anh đặt bút xuống biên bản đang viết dở, ngẩng lên nhìn Bình. “Anh Bình, anh để hai tay lên bàn giúp tôi.”

Bình khựng lại. “Anh định khám người tôi à?” Giọng anh cố cứng, nhưng cái cứng ấy mỏng như tờ giấy ẩm. Minh lắc đầu. “Tôi không có quyền khám người anh. Tôi cũng không cần làm vậy trước mặt một đứa trẻ đang ngủ. Tôi chỉ cần anh hiểu một chuyện: từ lúc anh nói không tìm thấy gì đến lúc anh bước ra, camera phòng trực vẫn đang hoạt động. Nếu sau này dữ liệu bị mất, phần trách nhiệm của anh sẽ không còn là quên, sợ hay làm theo lệnh nữa.” Bình nhìn về phía Kiệt. Thằng bé ngủ gục trên ghế, áo bảo vệ trùm quá vai, bàn tay vẫn nắm mép vải như sợ ai kéo mất chút ấm áp cuối cùng trong đêm.

An Nhiên bước vào đúng lúc ấy, trên tay cầm điện thoại vừa tắt màn hình. Cô không hỏi ngay vì sao không khí trong phòng đông cứng. Cô chỉ nhìn tay Bình, nhìn túi áo trong của anh, rồi nhìn tờ biên bản trên bàn. “Mẹ của Kiệt vẫn chưa liên hệ được,” cô nói nhỏ. “Cô chủ nhiệm đồng ý sáng mai đến phường hỗ trợ xác minh người giám hộ. Còn bây giờ, nếu các anh đang nói về dữ liệu kỹ thuật, làm bằng biên bản giao nhận tự nguyện. Không tự nguyện thì niêm phong phòng trực, giữ nguyên camera, chờ đại diện ban quản lý và công an khu vực. Đừng biến một cái USB thành lý do để người khác nói mình ép cung.”

Bình cười gượng. “Cô nói nghe nhẹ nhàng quá. Niêm phong phòng trực thì sáng mai cả tòa biết tôi gây chuyện.” Minh kéo ghế ra, để khoảng trống giữa họ rộng hơn. “Cả tòa đã biết một đứa trẻ bị kéo vào nhóm chat, một cô gái ở tầng chín bị gửi gói đồ nặc danh, và căn 1207 vẫn có người đặt cháo lúc mười giờ ba. Cái họ chưa biết là ai đã tắt mắt tầng mười hai lúc mười giờ mười bảy.” Anh đẩy tờ biên bản về phía Bình, không ép, chỉ để nó nằm đó như một cánh cửa mở hé. “Anh chọn cách để chuyện này đi qua quy trình, hay để người gửi gói kia tiếp tục chọn sân khấu thay anh.”

Điện thoại Bình rung trong túi quần. Anh giật mình mạnh đến mức chân ghế kêu lên. Màn hình lóe sáng một cái tên không lưu, chỉ hiện dãy số lạ, nhưng dòng tin nhắn đủ ngắn để Minh đọc được khi Bình chưa kịp úp xuống: “Đừng để người mới động vào hồ sơ cũ.” Mặt Bình trắng hẳn. An Nhiên cũng thấy, nhưng cô không chồm tới. Cô chỉ nói: “Tin nhắn đó nên được chụp lại, nếu anh đồng ý. Nếu không, ít nhất anh tự giữ nó. Xóa đi lúc này chỉ làm anh yếu hơn.”

Bình ngồi phịch xuống ghế. Một lúc lâu, anh không nói gì. Cái im lặng của anh không giống chống đối, mà giống một người đang tính xem nếu bước qua vạch này thì còn đường nào quay về với cuộc sống bình thường không. Cuối cùng, anh luồn tay vào túi áo trong, lấy chiếc USB vỏ bạc đặt lên bàn. Nó nhỏ, cũ, một góc vỏ bị trầy, vậy mà cả căn phòng như sáng lên vì một vật không đáng giá hơn bữa ăn khuya. “Tôi không xem hết,” Bình nói khàn khàn. “Tôi chỉ chép log đầu ghi và vài file cũ trong máy trực. Hôm đó tôi sợ ông Vinh đổ hết lên đầu nên giữ lại. Nhưng thứ khiến tôi sợ không phải đoạn camera. Là một biên bản cũ.”

Minh không chạm ngay vào USB. Anh lấy phong bì niêm phong dự phòng, ghi giờ, địa điểm, tên người tự nguyện giao, rồi đọc từng dòng cho Bình nghe. An Nhiên ký làm người chứng kiến, Bình ký sau cùng, chữ run nhưng không còn né. Chỉ đến lúc ấy Minh mới cắm USB vào chiếc laptop cũ của phòng trực, máy vốn không nối mạng và thường dùng để xuất file camera cho cư dân khi họ mất xe. Anh tạo một thư mục sao lưu chỉ đọc, rồi mở danh sách file trước mặt Bình và An Nhiên. Không ai nói chuyện riêng, không ai tự ý kéo thả. Những điều nhỏ như vậy làm đêm dài hơn, nhưng cũng giữ cho sự thật không bị bẩn ngay từ tay người muốn tìm nó.

Trong USB có một file log hệ thống ghi thời điểm reset đầu ghi phụ tầng mười hai lúc 22:16:48, khớp gần tuyệt đối với khung hình mất 22:17. Có một đoạn video ngắn chỉ vài giây, hình ảnh nhiễu mưa và tối đến mức bóng người ở cửa thang bộ giống một vệt mực trượt qua màn hình. Minh dừng ở đó, không cố phóng to bằng mấy phần mềm rẻ tiền như trong phim. Anh chỉ ghi nhận: người xuất hiện sau khi hệ thống khôi phục, đi từ hướng thang bộ về phía hành lang 1207, đội mũ, tay trái cầm một túi giấy màu trắng. Bình đứng sau lưng anh, thở nặng. “Tôi đã nói là tôi không thấy mặt.”

“Tôi nghe,” Minh đáp. Anh chuyển sang thư mục còn lại, tên rất khô: “BB_CU_1207”. Bên trong có ba ảnh chụp biên bản bằng điện thoại, mép giấy cong và một góc dính vệt cà phê. Dòng tiêu đề đầu tiên khiến An Nhiên cúi sát hơn: “Biên bản phản ánh mùi lạ và thực phẩm để lâu tại hành lang tầng 12.” Ngày lập cách hiện tại gần ba tháng, trước khi căn 1207 được ghi nhận “đóng cửa không người ở”. Người phản ánh là cư dân tầng mười hai, nội dung nói nhiều tối có mùi canh hầm và cháo thịt bốc ra từ khu vực trước cửa 1207, chuông cửa không ai đáp, bên trong có tiếng kéo ghế rất nhẹ rồi im.

Minh đọc chậm, từng dòng như đi qua một hành lang tối. Phần xử lý của ban quản lý cũ ghi rằng đã kiểm tra, không phát hiện nguy cơ an toàn, cư dân 1207 “đang đi vắng dài ngày, có người thân ghé định kỳ”, đề nghị cư dân không phát tán tin đồn. Một câu chữ quen thuộc đến khó chịu: ổn định cư dân. Đóng hồ sơ. Không ai chịu mở cửa thêm một lần. An Nhiên chỉ vào phần cuối biên bản. “Chỗ này có vấn đề.” Minh nhìn theo. Mục “đại diện người thân xác nhận” có một chữ ký ngoằn ngoèo và số điện thoại viết vội. Bên cạnh, Bình đã chụp thêm một trang phụ bị gấp vào mặt sau: “Không cần hỗ trợ y tế, chỉ là mùi đồ ăn người nhà nấu để sẵn.”

“Người nhà nào?” Minh hỏi. Bình lắc đầu. “Tôi không biết. Hôm đó tôi trực phụ. Ông Vinh bảo tôi photo biên bản, kẹp vào hồ sơ tầng mười hai rồi thôi. Tôi có hỏi sao không gọi công an khu vực nếu trong nhà không ai ra mở. Ông ấy nói chuyện người già, con cháu họ tự xử lý, mình quản lý nhà chứ không quản lý đời người.” Bình cười một tiếng rất nhỏ, chua đến mức không giống cười. “Hồi đó tôi thấy câu ấy cũng có lý. Giờ nghĩ lại, nhiều câu nghe có lý chỉ vì mình muốn được yên.”

Minh nhìn số điện thoại trên ảnh chụp. Anh không gọi ngay. Đêm đã quá muộn, dữ liệu chưa được xác minh, và một cú gọi nóng vội có thể khiến người ở đầu bên kia kịp xóa thêm dấu vết. Anh chỉ chụp màn hình bằng điện thoại công vụ, ghi mã file, rồi yêu cầu Bình lấy bản giấy nếu còn trong tủ hồ sơ. Bình đứng dậy, lục ngăn “Tầng 12 – sự cố nhỏ” dưới cùng. Ngăn tủ kẹt vì rỉ, kéo mãi mới bật ra, để lộ một tập hồ sơ mỏng bị nhét dưới chồng giấy xin sửa bóng đèn. Trên bìa có chữ “1207” viết bằng bút xanh và một dòng nhỏ bị gạch ngang: “Theo dõi thêm ba ngày.”

Không ai theo dõi thêm ba ngày cả. Trang sau cùng chỉ có dấu “đã xử lý” đỏ nhòe và chữ ký của Nguyễn Thành Vinh. Minh thấy ngực mình nặng xuống, không phải vì một bí mật lớn vừa nổ tung, mà vì cái cách nó từng được xếp gọn như giấy vụn. Một căn hộ có mùi canh hầm lặp lại, có người nghe tiếng kéo ghế, có biên bản đề nghị theo dõi, rồi tất cả bị đóng bằng một con dấu đủ ngay ngắn để không ai phải mất ngủ. Anh nghĩ đến em gái mình, đến những cánh cửa anh từng đứng ngoài quá lâu vì tin rằng người lớn sẽ biết cách xử lý. Đêm ở An Lạc lạnh hơn, nhưng lần này anh không cho phép mình lùi lại vào câu “không phải việc của tôi”.

An Nhiên đặt một tờ giấy trắng cạnh hồ sơ. “Sáng mai cần lập danh sách việc phải làm: xác minh số điện thoại này, tìm người phản ánh mùi lạ, kiểm tra nhật ký giao đồ ăn, và bảo quản bản gốc biên bản. Chưa được kết luận.” Cô nhìn Minh, giọng mềm hơn một chút nhưng vẫn giữ ranh giới. “Anh có thể tức giận. Nhưng nếu muốn cứu chuyện này khỏi bị bẻ cong, anh phải để nó đi bằng chân của chứng cứ.” Minh gật đầu. “Tôi biết.” Lần này anh thật sự biết, không phải câu đáp cho qua. Anh lấy túi hồ sơ trong suốt, đưa Bình tự đặt biên bản vào. Bình làm theo, mắt đỏ lên nhưng không khóc. Có lẽ người ta chỉ khóc khi còn tin mình được tha thứ ngay. Bình thì chưa dám tin điều đó.

Ngay khi Minh niêm phong xong, thang máy ngoài sảnh kêu “ting” một tiếng khô khốc. Đã gần nửa đêm, cư dân hiếm ai còn xuống. Camera màn hình nhỏ hiện tầng mười hai sáng đèn hành lang, rồi cửa thang máy mở ra không người. Bình sững lại. “Tầng mười hai gọi thang?” Minh nhìn lên màn hình. Trong vài giây nhiễu sáng, ở góc khung hình trước căn 1207, có một túi đồ ăn mới đặt sát chân cửa, hơi nước mỏng bốc lên trong ánh đèn vàng. Điện thoại phòng trực reo ngay sau đó, số nội bộ hiện trên màn hình: 1207. Minh nhấc máy. Đầu dây bên kia không có tiếng người, chỉ có một âm thanh rất nhỏ, giống nắp nồi chạm vào thành kim loại, rồi mùi canh hầm từ khe cửa phòng trực bỗng theo gió điều hòa lạnh lẽo tràn qua.