Chương 13 - Chương 13: Người Không Có Trong Danh Sách
Chương 13: Người Không Có Trong Danh Sách
Minh không trả lời tin nhắn ngay. Có những câu càng ngắn càng giống mũi kim, chọc một cái rất đúng chỗ rồi để người nhận tự rối lên trong phần máu mình tưởng đã cầm. “Người trả tiền là con trai bà Hương.” Dòng chữ ấy nằm dưới ảnh chụp đơn hàng Bảy Hạnh, tên tài khoản bị khoanh đỏ bằng nét bút điện tử cẩu thả, như thể người gửi không cần thuyết phục, chỉ cần ném một mẩu xương xuống hành lang tầng mười hai và chờ anh cúi nhặt.
An Nhiên nhìn màn hình trên tay anh, không hỏi “ai gửi” vì câu trả lời rõ ràng là không ai muốn lộ mặt. Cô chỉ nói: “Đừng bấm vào ảnh lần nữa. Chụp màn hình, ghi giờ nhận, giữ nguyên tin nhắn.” Minh làm theo. Anh ghét cảm giác phải bình tĩnh trước một thứ cố tình chạm vào nỗi sợ của mình, nhưng càng ghét hơn việc người khác đoán trước được anh sẽ mất bình tĩnh. Nếu kẻ gửi tin muốn anh lao đi tìm một “người con trai” không rõ thật giả trong đêm, vậy việc đầu tiên anh cần làm là đứng yên.
Dưới phòng trực, Bình gọi lên, giọng thấp hơn hẳn lúc nãy. “Công an khu vực nói mười lăm phút nữa có người qua ghi nhận. Tôi đã lưu camera. Kiệt ngủ lại rồi, nhưng nó cứ ôm cái áo bảo vệ của cậu.” Câu cuối làm Minh im một nhịp. Anh nhìn túi canh trước cửa 1207, hơi nóng đã mỏng gần hết. Những người lớn ở An Lạc giỏi nhất là để trẻ con ôm tạm một thứ không thuộc về mình rồi gọi đó là qua đêm an toàn.
“Anh Bình,” Minh nói, “mở máy phòng trực, tìm lại danh sách cư dân đăng ký của căn 1207. Không gửi lên nhóm, không hỏi trong group. Chỉ tìm trong hồ sơ nội bộ.”
Bình ngập ngừng. “Hồ sơ 1207 tôi nhớ có bản giấy trong tủ cũ, bản mềm thì… thời công ty quản lý trước bàn giao lung tung lắm.”
“Cứ tìm. Chủ hộ, người liên hệ khẩn cấp, người thân được đăng ký ra vào, tất cả.” Minh dừng lại, nhìn An Nhiên. Cô gật nhẹ, bổ sung vào điện thoại: “Và ghi rõ nguồn từng danh sách. Bản nào không có ngày lập thì đánh dấu không xác định, không được coi như chứng cứ chính.”
Bình thở ra một tiếng như vừa bị giao bài kiểm tra giữa đêm. “Tôi làm ngay.”
Người công an khu vực đến lúc mưa ngoài cửa sổ hành lang chuyển từ rào rạt sang lất phất. Anh tên Lâm, áo mưa còn nhỏ nước ở gấu, mặt mệt nhưng không cáu. Với một chung cư cũ, giữa đêm có cuộc gọi từ căn hộ đóng cửa và túi đồ ăn đặt trước nhà vắng người, việc anh không cau có đã là một kiểu chuyên nghiệp đáng quý. An Nhiên trình bày ngắn, đưa video hiện trạng, ảnh hóa đơn, đoạn camera shipper. Minh đứng cạnh, chỉ nói những gì tự mình thấy: cuộc gọi nội bộ, âm thanh kim loại, mùi canh hầm, vị trí túi đồ. Anh không nói đến linh cảm, không nói đến “có ai đó đang nhìn chúng ta”, càng không nói đến con trai bà Hương như thể đó là sự thật.
Anh Lâm nghe xong, nhìn cửa 1207. “Có người báo mất liên lạc với chủ hộ không?”
“Chưa,” Minh đáp. “Theo hồ sơ cũ, căn này đã khóa ba tháng. Nhưng có đơn đồ ăn định kỳ và cuộc gọi nội bộ bất thường. Chúng tôi muốn ghi nhận hiện trạng trước, sáng mai xác minh người có quyền mở cửa.”
An Nhiên thêm: “Không có căn cứ khẩn cấp đủ rõ để phá khóa ngay, nhưng cũng không thể bỏ qua. Chúng tôi cần một biên bản đêm nay, tránh sáng mai mỗi người kể một kiểu.”
Anh Lâm nhìn cô, rồi nhìn Minh, chắc đang tự hỏi một quản lý chung cư mới vào việc bao lâu mà đã đi cùng một người biết nói câu nào cũng đóng được thành hồ sơ. Cuối cùng anh gật đầu. “Được. Túi đồ ăn giữ nguyên vị trí, chụp ảnh niêm phong tạm. Tôi ghi nhận có tin nhắn lạ nhưng chưa xác minh nội dung. Sáng mai mời ban quản trị, người giữ chìa khóa, đại diện cư dân liên quan và công an phường lên làm việc.”
Cụm “ban quản trị” khiến Minh thấy sau gáy mình lạnh đi. Nguyễn Thành Vinh sẽ rất thích một buổi sáng có đủ người để biến câu chuyện thành lỗi quy trình của anh. Một quản lý mới, một căn hộ nhạy cảm, một đêm mưa, một tin nhắn nặc danh. Chỉ thiếu một người hô “làm màu” trong nhóm chat là đủ thành buổi xử án tự phát. Nhưng lúc này không báo thì sai, báo thì bị kéo vào thế trận của người khác. An Lạc có vẻ xuống cấp đến mức ngay cả việc làm đúng cũng phát ra tiếng kêu cót két.
Điện thoại rung. Bình gửi một loạt ảnh chụp màn hình từ máy trực. Minh mở ảnh đầu tiên: “Danh sách cư dân tầng 12 – bản bàn giao năm trước.” Căn 1207 ghi chủ hộ Nguyễn Thị Hương, sinh năm 1956, tình trạng: ở một mình. Người liên hệ khẩn cấp: Phạm Ngọc Hoa, quan hệ: em họ, số điện thoại bị che một phần trong bản scan nhưng bốn số cuối không trùng với hóa đơn Bảy Hạnh. Ảnh thứ hai là “Danh sách người thân thường xuyên ra vào”, căn 1207 để trống. Ảnh thứ ba cũ hơn, chữ mờ, có dấu của công ty quản lý trước: “Không đăng ký con/cháu ở cùng. Không gửi chìa khóa tại phòng trực.”
Minh đọc lại ba lần. Không có con trai. Không có người thân ra vào. Không có ai hợp pháp để biến câu “con trai bà Hương” thành câu dễ tin.
An Nhiên đưa tay xin điện thoại, phóng lớn từng ảnh. “Bản này chưa đủ kết luận bà ấy không có con. Người già nhiều khi không đăng ký. Nhưng đủ để kết luận người nhắn tin đang đưa một danh xưng không xuất hiện trong hồ sơ tòa nhà.”
“Người không có trong danh sách,” Minh nói.
Câu ấy vừa rơi xuống thì Bình gọi lại. Lần này anh không bật video. Chỉ có tiếng giấy kéo ra khỏi tủ và hơi thở gấp. “Minh, tôi tìm thấy một bản giấy khác. Không phải danh sách cư dân. Là danh sách người tham gia buổi khảo sát hiện trạng căn hộ hồi tháng trước, do ban quản trị photo để chuẩn bị họp gì đó. Căn 1207 có một dòng ghi ‘đại diện làm việc: Hoàng Đức Thành’.”
Minh nhíu mày. “Hoàng Đức Thành là ai?”
“Không biết. Trong danh sách cư dân không có. Trong danh sách người thân 1207 cũng không có. Nhưng ở cột ghi chú…” Bình im đi, như phải nhìn lại cho chắc mình không đọc nhầm. “Ở cột ghi chú viết: ‘đồng ý xem xét phương án chuyển nhượng khi đủ tỷ lệ’.”
Hành lang tầng mười hai yên đến mức tiếng mưa trong ống kỹ thuật nghe như tiếng ai kéo dài một sợi dây. Minh thấy An Nhiên lập tức đổi sắc mặt. Không phải hoảng, mà là kiểu tỉnh táo của người vừa nhìn thấy một đường nối pháp lý xấu xí. Một người không nằm trong danh sách cư dân, không nằm trong danh sách thân nhân, lại xuất hiện trong danh sách khảo sát chuyển nhượng của căn 1207. Và tối nay, khi Minh vừa chạm tới biên bản cũ, có người gửi tin bảo anh ta là con trai bà Hương.
“Chụp nguyên trang,” An Nhiên nói, giọng rất khẽ nhưng sắc. “Cả mép giấy, ngày tháng, người lập, chữ ký nếu có. Đừng rút riêng dòng 1207.”
Bình đáp “ừ” rồi lại lục tiếp. Minh nghe tiếng Kiệt lơ mơ hỏi gì đó ở phía xa, nghe Bình dỗ thằng bé ngủ tiếp. Trong một khoảnh khắc, cả tòa nhà như gom vào cái điện thoại nhỏ trên tay anh: một đứa trẻ ở phòng trực, một túi canh nguội trước cửa, một bà cụ không rõ đang ở đâu, một cái tên không có trong danh sách nhưng lại có quyền bán một nơi không chắc thuộc về mình.
Anh Lâm ghi thêm vào biên bản phần danh sách mới phát hiện, nhưng cũng nhắc ngay: “Cái này sáng mai phải đối chiếu bản gốc. Đêm nay chỉ ghi nhận anh chị cung cấp hình ảnh.”
“Chúng tôi hiểu,” An Nhiên nói.
Minh gọi cho số của bà Hoa trong hồ sơ liên hệ khẩn cấp. Lần đầu không ai nghe. Lần thứ hai, chuông kéo dài đến mức anh tưởng lại rơi vào một đường dây trống. Đến hồi cuối, đầu dây bên kia có tiếng phụ nữ già khàn khàn, cảnh giác như người vừa bị đánh thức khỏi một giấc ngủ không yên.
“Ai đó?”
“Cháu là Trần Khải Minh, quản lý vận hành chung cư An Lạc. Cháu xin lỗi vì gọi khuya. Có việc liên quan căn 1207 của bà Hương. Sáng mai cô có thể đến tòa nhà làm việc với công an khu vực và ban quản trị không ạ?”
Đầu dây bên kia im rất lâu. Minh nghe cả tiếng đồng hồ tích tắc, nghe một tiếng thở nghẹn bị nén xuống. Rồi bà Hoa hỏi: “Có phải lại có cơm để trước cửa không?”
Minh nhìn túi Bảy Hạnh. “Dạ.”
“Đừng mở cửa khi chưa có tôi,” bà nói, giọng run nhưng gằn từng chữ. “Và đừng để thằng Thành biết tôi lên.”
An Nhiên ngẩng phắt đầu. Minh siết điện thoại. “Cô biết Hoàng Đức Thành?”
Bà Hoa không trả lời ngay. Khi bà lên tiếng lại, giọng thấp đến mức gần như lẫn vào tiếng mưa. “Nó không phải con bà Hương. Nó là người đứng tên thay trong một tờ giấy bà ấy chưa bao giờ được đọc.”
Cuộc gọi tắt phụt. Minh giữ điện thoại bên tai thêm vài giây, giống như ở đầu chương trước anh từng giữ ống nghe nội bộ, chỉ khác lần này phía bên kia không có tiếng kim loại. Chỉ có một sự im lặng rất người. Trước cửa 1207, túi canh đã nguội hẳn.
