Chương 43 - Chương 43: Cắt Nước
Chương 43: Cắt Nước
Diệp Thanh vừa miết ngón tay lên đường băng keo mới thì vòi nước ngoài quầy phát ra một tiếng khục. Bà Tư vặn thêm nửa vòng. Trong ống có tiếng gió rít, vài giọt nước vàng nhạt phun xuống chậu rồi im hẳn. Phong bì vẫn còn nguyên nét ký chéo của cô. Ở đâu đó, Vũ Khắc Hòa giữ nửa còn lại của chuyện cũ; ngay trước mặt cô, một thứ cần thiết hơn mọi tờ giấy vừa bị rút khỏi căn nhà.
Từ dãy phòng phía sau, tiếng cửa mở liên tiếp. Hà Nhi gọi vọng xuống rằng phòng 105 không có nước. Một người ở tầng hai gõ ống bằng cán chổi, tưởng máy bơm lại hỏng. Trần Bảo chạy ra với chiếc ca nhựa còn dính bọt xà phòng, tóc ướt một nửa. Nó không hỏi chuyện gì trong phong bì, chỉ giơ cái ca lên như một vật chứng. “Phòng con cũng hết.”
“Đừng ai bật máy bơm.” Diệp Thanh nhét phong bì vào túi vải, kéo khóa rồi quay sang Gia Minh. “Anh ở đây với bà Tư.”
Gia Minh nhìn sắc mặt cô. “Tôi đi cùng. Cô đang sốt.”
“Tôi sốt chứ đồng hồ nước không sốt.” Cô nói xong đã bước ra sân, nhưng cơn ho chặn giữa ngực khiến cô phải vịn cột hiên một nhịp. Mưa đã nhẹ, nước ngập rút xuống để lại bùn mỏng quanh những vạch phấn đỏ. Các cọc sơn của tổ khảo sát đứng sát lối đi như những chiếc đinh mới đóng vào nền nhà.
Tủ đồng hồ nước nằm ngoài cổng, dưới một tấm tôn méo. Diệp Thanh mở khóa, lấy khăn lau lớp nước mưa trên mặt kính. Kim đồng hồ đứng yên. Van trước đồng hồ bị quấn một sợi dây nhựa vàng, bên trên treo mảnh giấy in dòng “TẠM NGƯNG CẤP NƯỚC ĐỂ KIỂM TRA RÒ RỈ”. Không có số văn bản, không có tên đơn vị, chỉ có một dấu mực vuông đã nhòe. Cô chụp toàn cảnh, chụp cận số đồng hồ, chụp dây buộc và cả vạch bùn mới trên nắp tủ.
Bà Tư thử vòi bên quầy tạp hóa. Nước bên đó vẫn chảy, yếu nhưng trong. Hai nhà dùng hai đồng hồ riêng, cùng lấy từ đường ống ngoài hẻm. Diệp Thanh nhìn dòng nước đổ vào thau rồi nhìn chiếc đồng hồ của khu trọ. Sự cố kỹ thuật có thể chọn một nhánh, nhưng nó không được phép chọn đúng lúc mà không để lại một cái tên chịu trách nhiệm.
Phạm Duy từ cầu thang gác mái chạy xuống, điện thoại đã mở camera. “Em quay lại hiện trạng. Có giờ trên máy.”
“Chỉ quay đồng hồ, cái van và tờ giấy.” Diệp Thanh không quay sang cậu. “Không quay mặt người thuê. Không nói suy đoán vào clip.”
Duy đáp được, bước sát mép tủ lấy hình. Khi người thuê kéo ra cổng, cậu hạ điện thoại ngang ngực; màn hình vẫn sáng. Diệp Thanh lấy sổ tiền nước, mở đúng trang tháng này. Hóa đơn đã thanh toán trước hạn bốn ngày, mã giao dịch và chỉ số đều khớp.
Cuộc gọi đầu chỉ có nhạc chờ. Lần thứ hai, tổng đài xác nhận tài khoản không nợ, hẻm 17 không có lịch bảo trì, nhưng có một phiếu báo rò rỉ vừa nhập trong buổi sáng, chưa ghi người báo. Họ cấp mã tiếp nhận và hẹn đội kỹ thuật kiểm tra trong ngày.
Gia Minh đứng cạnh, ghi từng câu vào mặt sau tờ danh mục tài liệu ban nãy. Khi cuộc gọi kết thúc, anh nói: “Ta có hóa đơn, ảnh hiện trạng, giờ gọi và mã tiếp nhận. Chưa đủ để nói ai cắt, nhưng đủ để bác chuyện cô nợ tiền nước.”
“Tôi chưa hỏi anh kết luận.”
“Tôi biết.” Gia Minh gấp tờ giấy lại, không tỏ vẻ bị xúc phạm. “Tôi đang nói thứ có thể chứng minh ngay.”
Người thuê tụ thành một vòng trong sân. Mấy người làm ca chiều chưa tắm, áo công nhân còn vắt trên vai. Hà Nhi bế con, mắt nhìn lên bồn nước. Một anh phòng cuối dãy hỏi nếu tối vẫn mất nước thì tính thế nào; người khác nói khu bên đường lớn còn phòng. Câu “chuyển đi” rơi xuống nặng hơn tiếng mưa.
Diệp Thanh không bảo họ bình tĩnh. Cô cũng không hứa nước sẽ có lại trong một giờ. “Bồn trên mái còn bao nhiêu, tôi kiểm tra rồi chia. Nước sạch ưu tiên uống, nấu và trẻ con. Nước mưa hứng riêng để dội nhà vệ sinh. Ai tính chuyển thì nói thẳng với tôi, tiền cọc trả theo sổ, không ai bị giữ vì đã báo trước. Nhưng trước khi dọn trong lúc trời tối, cho tôi đến hết ngày mai để lấy trả lời bằng giấy.”
Một chị công nhân hỏi: “Chị chắc là không phải mình thiếu tiền nước chứ?”
Diệp Thanh đưa quyển sổ và hóa đơn ra giữa sân. “Không cần tin miệng tôi. Xem mã giao dịch, xem chỉ số. Duy chụp lại hóa đơn, đưa vào nhóm chung, che số căn cước và thông tin ngân hàng.” Cô dừng một chút rồi nhìn từng người. “Ai thấy thiếu chỗ nào thì ghi vào biên bản. Đừng nghe tôi vì tôi là chủ nhà. Nhìn giấy.”
Tiếng tranh nhau nhỏ xuống. Ông Bảy Lợi kiểm tra bồn trên mái: nước còn chưa đến một phần ba. Hà Nhi kéo thùng ra hiên; bà Tư cho nối tạm ống từ đồng hồ nhà bà, nhưng áp lực yếu. Diệp Thanh chia người hứng nước, kê thùng và ghi số phòng. Cô không gọi đó là giải pháp, chỉ là cách để cả khu qua buổi tối mà không giẫm lên nhau.
Trần Bảo ôm chiếc xô nhỏ đứng cuối hàng. Khi tới lượt, nó hỏi phòng 302 có được phần không. Diệp Thanh nhìn chiếc chìa khóa vẫn đeo trong cổ nó. “Phòng không có người thì không chia. Phần của em để uống và rửa. Chị em về, cô lấy phần của cô bù.”
Bảo cúi đầu. “Cô cũng đang bệnh.”
“Vậy thì bù bằng phần của luật sư.”
Gia Minh đang giữ đầu ống nước nghe thấy, chỉ nói: “Tôi không thuê phòng.” Hà Nhi lập tức chen vào rằng người không thuê phòng càng nên đóng góp, làm mấy người gần đó bật cười. Tiếng cười ngắn nhưng đủ khiến hàng xô dịch lên đều hơn.
Gần ba giờ chiều, đội kỹ thuật mới vào hẻm. Họ đo áp ở đồng hồ bà Tư rồi mở tủ khu trọ. Van nhánh đã bị khóa theo phiếu báo nguy cơ vỡ ống. Trên máy có ảnh nền lún cạnh cọc sơn đỏ; phiếu chỉ ghi “đơn vị thi công lân cận đề nghị cô lập khẩn cấp”, chưa hiện tên người gửi. Muốn mở lại phải thử áp đoạn ống dưới nền sau dãy phòng.
“Ai cho đơn vị lân cận quyền yêu cầu khóa van nhà tôi?” Diệp Thanh hỏi.
Người kỹ thuật lắc đầu. “Bên tôi nhận cảnh báo rò rỉ thì phải cô lập trước. Cô cần khiếu nại nguồn báo, nhưng hôm nay đội đào kiểm tra chưa vào được. Nền đang ngập, mở van nếu ống vỡ thật sẽ tràn hết sân.”
Diệp Thanh chỉ vào mảnh giấy treo trên van. “Tờ này của bên anh?”
Ông ta nhìn kỹ rồi nói mẫu giấy giống giấy nội bộ cũ, nhưng dấu không rõ nên không xác nhận. Ông ghi thêm ý kiến của cô vào phiếu điện tử, đọc lại mã công việc và hẹn sáng hôm sau có đội thử áp. Gia Minh yêu cầu gửi biên nhận qua tin nhắn; người kỹ thuật làm ngay trước mặt họ. Nước vẫn chưa được mở.
Khi đội kỹ thuật khuất khỏi cổng, anh công nhân phòng cuối dãy kéo va-li ra. Vợ anh đang mang thai, không thể ở nơi hôm nay mất nước, mai có thể mất điện. Diệp Thanh không giữ. Cô đối chiếu sổ cọc, viết giấy hẹn trả sáng hôm sau. Hai phòng khác cũng hỏi thủ tục.
Mỗi chữ ký làm ngực cô nhói theo một cách khác với cơn ho. Hòa không cần mang bản đối ứng tới cổng. Chỉ cần một cái van khóa đúng lúc, căn nhà sẽ tự rời ra từng phòng. Diệp Thanh đặt sổ xuống bàn, yêu cầu những người còn lại ký xác nhận thời điểm mất nước, tình trạng đồng hồ, nội dung cuộc gọi và việc đội kỹ thuật chưa xác định nguồn báo rò rỉ. Có người ký, có người từ chối vì sợ dính vào tranh chấp. Cô để trống dòng của họ, không ép.
Phạm Duy đi quanh sân, lúc giúp chuyển xô, lúc cúi xuống điện thoại. Cậu đề nghị cắt một video ngắn gửi phản ánh cho trang tin phường. Diệp Thanh nói chỉ lưu file gốc, chưa đăng gì khi chưa có biên bản kỹ thuật. Duy gật đầu, nhét máy vào túi áo. Ống kính nhỏ vẫn hướng ra ngoài qua miệng túi chưa kéo kín.
Đến tối, nước trong bồn chỉ còn đủ cho phòng có trẻ nhỏ và người đi ca đêm. Xô chậu xếp thành hàng dưới mái tôn. Gia Minh gom mã công việc, hóa đơn và biên bản vào bìa, nói sáng mai sẽ cùng cô yêu cầu tên đơn vị báo rò rỉ. Diệp Thanh bảo anh gửi bản mềm, không giữ bản duy nhất. Anh đáp được rồi đẩy vỉ thuốc tới gần tay cô.
Hà Nhi từ phòng 105 chạy ra khi Diệp Thanh vừa nuốt viên thuốc với nửa ly nước dành dụm. Cô đặt điện thoại xuống bàn, màn hình là một đoạn video đang tăng lượt xem từng giây. Mở đầu là vòi nước khô, tiếp theo là cảnh người thuê xách xô dưới mưa. Giọng Diệp Thanh bị cắt thành những mảnh rời: “Mỗi phòng hai xô… Ai tính chuyển thì nói thẳng với tôi… tiền phòng là chuyện khác.” Phần cô đưa hóa đơn ra, nói trả đủ tiền cọc và yêu cầu kiểm tra bằng giấy đều biến mất.
Dòng chữ trên video chạy đậm: “CHỦ TRỌ CUỐI HẺM CẮT NƯỚC ÉP NGƯỜI THUÊ, TIỀN VẪN THU ĐỦ.” Bên dưới, một tài khoản lạ bình luận rằng chủ trọ đã ăn chặn tiền nước nhiều tháng. Những bình luận khác bắt đầu hỏi địa chỉ, hỏi tên Diệp Thanh, có người còn chụp lại thông báo giải tỏa trên tường.
Diệp Thanh xem lại lần thứ hai. Góc quay không phải từ ngoài cổng. Máy đặt ở cạnh lan can cầu thang gác mái, đúng chỗ buổi chiều Phạm Duy từng đứng với điện thoại ngang ngực. Cậu sinh viên ở cuối sân tái mặt, nói rất nhanh rằng cậu chỉ quay để giữ bằng chứng. Không ai kịp hỏi thêm thì điện thoại Hà Nhi báo video vừa được chia sẻ sang một nhóm công nhân Đông Phú có hàng chục nghìn thành viên.
Nước chưa chảy lại, nhưng thứ bẩn hơn đã kịp tràn ra khỏi con hẻm.
