Chương 44 - Chương 44: Chủ Trọ Ăn Chặn
Chương 44: Chủ Trọ Ăn Chặn
Đoạn video chạy hết lượt thứ ba thì ngoài sân đã có người hỏi thành tiếng: “Chủ trọ ăn chặn là sao?” Điện thoại của Hà Nhi rung liên tục trên mặt bàn, mỗi lần rung lại đẩy chiếc ly nước dành cho Diệp Thanh lệch thêm một chút. Phạm Duy đứng dưới chân cầu thang, môi trắng bệch, hai tay giữ điện thoại. Cậu nói mình không đăng, giọng nhanh đến mức các chữ dính vào nhau. Diệp Thanh kéo ghế ngồi xuống vì đầu gối vừa mềm đi, rồi nói: “Mở file gốc. Lịch sử gửi cho ai, để nguyên. Không xóa một thứ gì.”
Duy mở đoạn video dài gần mười bảy phút. Bản gốc có cảnh Diệp Thanh đưa hóa đơn, đọc mã giao dịch và nói rõ nước sạch được ưu tiên cho trẻ nhỏ; phần bị cắt khỏi clip đang lan mạng còn dài hơn phần được giữ. Cậu chuyển sang mục chia sẻ, chỉ thấy nhóm chung khu trọ và một đường dẫn lưu trữ dùng để gửi file dung lượng lớn. “Em gửi link vào nhóm. Em không gửi cho trang kia.” Gia Minh không cầm điện thoại, chỉ yêu cầu chụp lại thời điểm tạo link, lịch sử chia sẻ và thiết bị đăng nhập. “Ta mới chứng minh được clip bị cắt từ file này. Chưa chứng minh được ai lấy.”
Một tin nhắn mới hiện lên trong nhóm người thuê. Tài khoản lạ vừa đăng thêm bốn tấm ảnh với dòng chữ lớn: “KHÔNG CHỈ CẮT NƯỚC – CHỦ TRỌ THU ĐIỆN CAO HƠN HÓA ĐƠN GẦN HAI TRIỆU.” Tấm đầu là hóa đơn điện thật của khu trọ. Tấm thứ hai là trang sổ thu tháng này, có tên từng phòng và cột tổng tiền. Hai con số được khoanh đỏ, nối bằng một dấu trừ. Phần còn lại của trang sổ bị cắt sát đến mức không thấy các cột điện, nước, rác và nợ cũ.
Người thuê kéo xuống sân đông hơn. Một chị làm ca đêm hỏi tại sao hóa đơn điện hơn bốn triệu tám mà tổng thu hơn sáu triệu ba. Anh công nhân đang chuẩn bị chuyển phòng đặt giấy hẹn hoàn cọc lên bàn, nói ở trọ lâu rồi, chủ nhà nào cũng lấy chênh nhưng ít ra phải nói trước. Không ai quát. Chính giọng nói bình thường của họ làm lời buộc tội nặng hơn, vì nó giống một kết luận đã quen thuộc chứ không phải cơn nóng nhất thời.
Diệp Thanh nhìn kỹ tấm ảnh. Hóa đơn đúng là bản bà vừa lấy khỏi kẹp hồ sơ chiều nay; nếp gấp góc phải, vệt mực xanh và dấu ngón tay dính bùn đều không sai. Trang sổ cũng là sổ của cô, nhưng dòng tiêu đề đã bị cắt mất. Con số sáu triệu ba trăm mười nghìn là tổng tất cả khoản đã thu trong tháng, gồm điện, nước, rác và nợ cũ của ba phòng trả gộp. Người đăng dùng giấy thật, chỉ đặt chúng cạnh nhau theo một cách giả.
“Mang hộp thiếc ra đây.” Cô nói với bà Tư rồi quay sang mọi người. “Ai cần đi ca thì chụp giấy phòng mình trước. Ai ở lại thì đối sổ từng dòng. Tôi không bắt ai tin miệng.” Bà Tư lấy hộp hóa đơn sáu tháng. Hà Nhi kéo bàn dài ra giữa hiên, ông Bảy Lợi mang bóng đèn sạc xuống. Gia Minh kẻ bốn cột trên tờ giấy lớn: kỳ ghi chỉ số, tiền điện theo đồng hồ phòng, khoản khác và tổng đã thu.
Diệp Thanh đọc từng dòng, Hà Nhi đối chiếu biên nhận phòng 105, những người khác tự mở ảnh công tơ đầu tháng. Hóa đơn chính tính từ ngày mười lăm tháng trước đến ngày mười bốn tháng này; sổ khu trọ lại ghi theo ngày người thuê trả, nên có người trả trễ tháng trước và có người đóng sớm tháng sau. Khi tách đúng kỳ, tổng tiền điện thu từ các phòng thấp hơn hóa đơn chính; điện máy bơm, đèn hành lang và hao hụt vẫn do Diệp Thanh bù. Chị công nhân cầm máy tính cộng lại hai lần rồi nói: “Cái ảnh trên mạng lấy cột tổng thu ghép với hóa đơn điện.” Diệp Thanh chỉ đáp: “Ừ.”
Bài đăng tiếp tục cập nhật. Người ta khoanh dòng phòng 302 có ghi hai chữ “tạm giữ”, rồi bình luận rằng Diệp Thanh nuôi người quen miễn phí bằng tiền các phòng khác. Trần Bảo đứng sát sau lưng bà Tư, nắm chiếc chìa khóa trong cổ áo. Nó hỏi nhỏ: “Họ nói phòng chị con hả cô?” Diệp Thanh khép sổ lại. “Chuyện phòng 302 không đưa lên mạng. Phòng ấy không dùng điện, không có số tiền nào chia cho ai hết.”
Gia Minh nói nếu công khai đầy đủ trang sổ, cô có thể chứng minh chỉ số phòng 302 bằng không. Diệp Thanh nhìn anh. “Rồi tôi phải giải thích vì sao người thuê không có mặt, vì sao một đứa nhỏ giữ chìa khóa. Tôi không lấy đời người khác làm giấy bảo lãnh cho danh tiếng của mình.” Anh im vài giây, sau đó lấy bút đen che tên và số phòng trên bản sao. “Vậy chỉ công khai số liệu tổng hợp. Không dùng trang có 302.”
Phạm Duy sao chép file gốc vào hai USB của Gia Minh và bà Tư. Cậu đưa điện thoại cho Diệp Thanh xem số lượt mở đường dẫn: mười chín lượt tải, trong khi nhóm khu trọ chưa đến mười lăm tài khoản. “Có người chuyển link ra ngoài.” Cô hỏi ai biết link. Duy đáp tất cả người trong nhóm, rồi vội nói có thể một người dùng hai thiết bị. Diệp Thanh không buộc tội, nhưng cũng không bảo cậu đừng sợ.
Gần chín giờ, một thanh niên cầm điện thoại gắn đèn đứng ngoài cổng, tự giới thiệu là cộng tác viên trang Tin Đông Phú. Cậu ta hỏi có phải Diệp Thanh thu điện cao hơn hóa đơn và cắt nước khi người thuê thắc mắc hay không. Camera chĩa qua song sắt, bắt trúng hàng xô rỗng và tấm thông báo giải tỏa. Diệp Thanh không mở cổng. “Anh quay mặt tôi được. Không quay trẻ con và số phòng. Muốn hỏi thì đọc đủ câu trả lời.”
Người kia nói đang phát trực tiếp. Diệp Thanh đặt hóa đơn gốc, bản tổng hợp đã che thông tin cá nhân và mã tiếp nhận sự cố nước lên chiếc ghế sát cổng. Cô nói ngắn từng ý: khu trọ không nợ tiền nước; điện và các khoản khác bị ghép sai kỳ; đội kỹ thuật sẽ thử áp sáng hôm sau; người thuê có quyền chuyển và được hoàn cọc theo sổ. Cô không nhắc Vũ Khắc Hòa hay dự án. Không có bằng chứng thì tên người khác cũng không được dùng làm bia đỡ cho cô.
Một bình luận hỏi tại sao chủ trọ không đăng toàn bộ sổ nếu trong sạch. Hà Nhi định bước ra, Diệp Thanh chặn lại. “Không ai phải lên hình để bênh tôi.” Hà Nhi gạt tay cô xuống. “Tôi không bênh chị. Tôi nói tiền phòng tôi.” Cô đưa biên nhận phòng 105 trước camera, che tên con và số giấy tờ, đọc đúng chỉ số điện cùng khoản nợ cũ. Chị công nhân ban nãy cũng tự đặt điện thoại cạnh hóa đơn, xác nhận phép tính vừa đối.
Buổi phát trực tiếp không lập tức đổi chiều. Có người khen khu trọ minh bạch, có người bảo tất cả đã được chuẩn bị sẵn. Nhưng trang Tin Đông Phú phải ghim ảnh bản tổng hợp và câu trả lời đầy đủ. Anh công nhân sắp chuyển phòng nói trước camera rằng anh rời đi vì vợ mang thai và thiếu nước, không phải vì phát hiện bị gian tiền điện. Đó là lựa chọn của anh, không phải lời cảm ơn Diệp Thanh.
Khi cổng đóng lại, Diệp Thanh mới nhận ra lưng áo mình ướt lạnh. Cơn sốt làm những con số trên sổ trượt khỏi hàng. Gia Minh kéo ghế cho cô, đặt nhiệt kế bên cạnh nhưng không chạm vào vai. “Phần đối chiếu đủ rồi. Cô nghỉ mười phút.” Cô đáp: “Sáng mai còn đội thử áp.” Anh nói: “Vì thế càng phải còn người tỉnh để làm việc với họ.” Câu nói không dịu dàng, nhưng đúng thứ cô có thể nghe lúc này.
Bà Tư chia phần nước cuối trong thùng cho Hà Nhi và Trần Bảo, rồi dùng nước mưa lau mặt bàn. Có người nhắn sẽ chờ kết quả sáng mai mới quyết định chuyển; hai người khác vẫn xin mẫu hoàn cọc. Diệp Thanh ghi tên họ, không giữ, cũng không trách. Sự minh bạch chỉ cho họ quyền chọn bằng đủ thông tin, không buộc họ phải ở lại để chứng minh cô là người tốt.
Phạm Duy đứng bên cầu thang mãi chưa về phòng. Cậu chỉ vào ảnh bài đăng, nói góc chụp trang sổ không giống ảnh cậu gửi trong nhóm. Ảnh của cậu có mép bàn màu nâu bên trái; ảnh trên mạng lại thấy một góc khăn ca-rô và vết cháy nhỏ. Diệp Thanh nhìn chiếc bàn dài trong sân. Vết cháy nằm đúng cạnh chân đèn sạc. Trang sổ đã từng được mở ở đây chiều nay, giữa lúc mọi người xếp hàng lấy nước. Bất kỳ ai đứng quanh cũng có thể chụp, nhưng phải biết lật đúng trang.
Gia Minh hỏi Duy nhớ ai đứng gần bàn. Cậu lắc đầu: khi thì lên gác lấy dây sạc, khi Hà Nhi chạy vào phòng, bà Tư ra quầy, Diệp Thanh làm việc ngoài cổng; sân còn có người thuê và hai nhân viên kỹ thuật. Câu trả lời không loại được ai, kể cả cậu. Diệp Thanh bảo Gia Minh chỉ ghi góc ảnh, thời gian và vật mốc, không ghi suy đoán. Duy nhìn cô như chờ một câu kết tội. Cô chỉ nói: “Từ giờ không ai giữ bản duy nhất. Và không ai tự tiện xóa lịch sử.”
Mười một giờ hơn, nhóm công nhân Đông Phú sửa tiêu đề thành “Chủ trọ phản hồi cáo buộc ăn chặn”, nhưng clip cũ vẫn còn. Diệp Thanh uống thuốc với một ngụm nước nhỏ, mở điện thoại để gửi bản tổng hợp cho từng phòng. Một tin nhắn từ chính tài khoản đăng clip bật lên: “Bảng thu tiền là đồ người trong nhà đưa. Muốn biết phần tiếp theo, hỏi luật sư của chị về hợp đồng Đông Phú số 17.”
Bên dưới là ảnh xem trước một tài liệu chưa được đăng công khai. Phần đầu mang tên một công ty tư vấn cũ, phần giữa ghi dự án giải phóng mặt bằng Đông Phú, còn cuối trang có dòng “người phụ trách hồ sơ: Lâm Gia Minh”. Diệp Thanh đặt điện thoại xuống giữa hai người. Gia Minh không phủ nhận ngay. Sắc mặt anh thay đổi rất ít, nhưng bàn tay giữ bút đã dừng hẳn. Nước chưa chảy lại, còn niềm tin vừa được cô trải ra giữa sân để đối từng con số đã bị ai đó đặt lên một bản hợp đồng mang tên người đứng cạnh cô.
