Bỏ qua nội dung

Ngày danh dự trở về

Chương 19: Một đêm dưới mưa

Chương 19: Một đêm dưới mưa

Thẩm Dao không lập tức trả lời. Điện thoại đã tối màn hình, nhưng câu tin nháp vừa lóe lên không biến mất khỏi mắt Tạ Cảnh Hành. Anh không bước tới giật lấy, cũng không hỏi dồn. Tối nay, anh không định dùng hành động thiếu quy trình để mở đầu cho cuộc điều tra về quy trình bị phá vỡ.

“Cô vào phòng.” Tạ Cảnh Hành nói. “Mạc Khải sẽ lập biên bản bảo mật. Những gì cô vừa nghe thuộc phạm vi niêm phong, không được chuyển ra ngoài trước khi có kết luận độc lập.”

Thẩm Dao siết tập tài liệu truyền thông. “Tạ tổng, tôi chỉ đến đưa phương án phản hồi cho cuộc họp sáng mai.”

“Tôi không hỏi cô đến vì việc gì. Tôi chỉ hỏi cô có hiểu hậu quả của việc phát tán thông tin niêm phong không.”

Mạc Khải đặt biên bản lên bàn. Trong lúc Thẩm Dao cúi xuống ký, Tạ Cảnh Hành liếc qua tập phương án cô ta mang tới. Trang đầu tiên vẫn là những câu quen thuộc của IR: “ổn định kỳ vọng”, “tránh nhắc lại vụ Vân Hải”, “không để Lâm Tịch Nhiên trở thành trung tâm truyền thông”. Anh gấp tập tài liệu lại. “Từ giờ, mọi phương án truyền thông liên quan đến Lâm Tịch Nhiên không qua IR của cô nữa.”

Sắc mặt Thẩm Dao đổi nhẹ. “Anh vì cô ấy mà nghi ngờ cả bộ phận của tôi?”

“Không.” Tạ Cảnh Hành đáp. “Tôi vì chứng cứ mà nghi ngờ mọi bộ phận từng chạm vào vụ Vân Hải.”

Điện thoại của anh rung đúng lúc ấy. Tin nhắn của Hứa Mạn chỉ có một dòng: “Cổng phụ bệnh viện bị phóng viên vây, họ biết tuyến xe của chị Lâm.” Kèm theo là tấm ảnh chụp vội qua kính xe. Mưa quét ngang ánh đèn xe cứu thương, trước mái hiên cổng phụ có hơn chục chiếc ô chen vào nhau. Tạ Cảnh Hành nhìn ảnh một giây, rồi ngẩng lên. “Mạc Khải, khóa quyền truy cập lịch trình bệnh viện, kiểm tra nguồn rò tuyến xe. Gửi tôi dữ liệu truyền thông trong mười lăm phút gần nhất.”

Thẩm Dao đứng bên cạnh, ngón tay khẽ động. Tạ Cảnh Hành không nhìn cô ta. “Cô Thẩm, trước khi biên bản hoàn tất, cô ở lại phòng này.”

Mưa ở cổng phụ bệnh viện lạnh hơn Tịch Nhiên tưởng. Cô vừa bước xuống bậc tam cấp, ô của Hứa Mạn còn chưa kịp che hết vai, một chiếc micro đã gần như chặn ngang trước mặt. Bên trong tòa nhà, cha cô vừa được chuyển về phòng nghỉ sau một đợt kiểm tra ngắn. Cô đã cố chọn lối phụ, cố tránh giờ đông người, nhưng người ta vẫn tìm được đường đến đây.

“Cô Lâm, có phải cô dùng bệnh tình của cha để gây sức ép với Hằng Viễn không?” một phóng viên hỏi. “Có nguồn tin nói Tạ tổng đã chi trả viện phí cho cha cô để đổi lấy việc cô tiếp tục giữ im lặng về vụ Vân Hải. Cô có phủ nhận không?”

Một người khác chen lên. “Ba năm trước cô bị sa thải vì làm lộ bản cáo bạch, bây giờ quay lại với tư cách cố vấn. Đây là điều tra độc lập hay một cuộc dàn xếp nội bộ?”

Câu hỏi rơi xuống liên tiếp như mưa. Tịch Nhiên đứng yên dưới mái hiên, bàn tay cầm túi hồ sơ hơi siết lại. Ba năm trước cô đứng một mình trước cửa Hằng Viễn; tối nay sau lưng cô là phòng bệnh của cha. Có người biết rất rõ đánh vào đâu mới khiến cô đau nhất. Nhưng đau không đồng nghĩa với lùi lại. Cô nhìn qua hàng ống kính, nhận ra vài gương mặt đặt câu hỏi giống nhau đến kỳ lạ.

Điện thoại trong túi cô rung nhẹ. Màn hình hiện lên tên người gửi: Tạ Cảnh Hành. Tin nhắn rất ngắn: “Cô không cần dùng tên tôi. Ba điểm có thể công khai. Một, tài khoản đầu tiên đăng tin về bệnh viện xuất hiện lúc 21:17, trước khi xe cô đến cổng phụ. Hai, ảnh bệnh án bị cắt từ giao diện truy cập nội bộ, không phải tài liệu cô cung cấp. Ba, Hằng Viễn không chi trả viện phí hay bồi thường cá nhân nào cho cha cô; hợp đồng của cô là hợp đồng cố vấn kiểm toán độc lập. Tôi đứng phía sau. Cô tự quyết định.”

Cô ngẩng đầu. Qua màn mưa, Tạ Cảnh Hành đứng ở mép đường đối diện, dưới một chiếc ô đen. Anh không kéo cô ra sau lưng, không để vệ sĩ chắn máy quay, cũng không lên tiếng thay cô. Anh chỉ đứng đó, cách cô đủ xa để không biến cô thành người được che chở, nhưng đủ gần để nếu có ai vượt giới hạn, anh có thể nhìn thấy. Tịch Nhiên không biết nên gọi cảm giác trong ngực mình là gì. Nó chưa phải tin tưởng. Nhưng ít nhất, tối nay anh không dùng quyền lực để cướp mất tiếng nói của cô lần nữa.

Cô mở file đính kèm, nhìn lướt qua ba ảnh chụp màn hình và một bản xác nhận pháp chế tạm thời. Dữ liệu gọn, sạch, có mốc thời gian. Tịch Nhiên cất điện thoại, bước xuống thêm một bậc. Tiếng mưa lập tức lớn hơn, nhưng giọng cô vẫn rõ.

“Tôi trả lời từng câu.” Cô nhìn thẳng vào phóng viên vừa hỏi về viện phí. “Thứ nhất, cha tôi không nhận bất kỳ khoản chi trả nào từ Tạ Cảnh Hành hay Hằng Viễn Capital. Nếu ai có sao kê chứng minh điều ngược lại, xin công bố. Còn nếu không có, việc đem bệnh án của một người không liên quan ra làm công cụ dẫn dắt dư luận là xâm phạm quyền riêng tư, không phải điều tra báo chí.”

Một phóng viên nam cắt ngang. “Vậy cô giải thích thế nào về ảnh bệnh án đang lan trên mạng?”

“Tôi cũng muốn hỏi câu đó.” Tịch Nhiên quay mắt sang anh ta. “Bài đăng đầu tiên xuất hiện lúc 21:17. Khi đó xe của tôi chưa tới cổng phụ bệnh viện. Trong bài còn có ảnh chụp từ giao diện hồ sơ nội bộ, không phải bản giấy trong tay tôi. Một người phóng viên đứng ngoài cổng không thể biết tuyến xe trước khi tôi đến, càng không thể tự lấy ảnh từ hệ thống. Vậy nguồn tin của các anh là bệnh viện, bên thứ ba vận hành hồ sơ, hay một người nào đó có quyền theo dõi lịch trình của tôi?”

Đám đông im hụt một nhịp. Có người cúi xuống kiểm tra điện thoại. Tịch Nhiên không chờ họ lấy lại thế chủ động. Cô rút ra bản sao hợp đồng cố vấn đã che thông tin nhạy cảm, giơ lên vừa đủ để ống kính thấy tiêu đề và dấu xác nhận.

“Thứ hai, hợp đồng giữa tôi và Hằng Viễn là hợp đồng cố vấn kiểm toán điều tra độc lập. Tôi nhận thù lao theo phạm vi công việc, không có điều khoản bồi thường, không có khoản chi trả y tế, không có thỏa thuận im lặng. Tôi quay lại Hằng Viễn để kiểm tra dữ liệu, không phải để bán ba năm danh dự của mình.”

Từ cuối đám đông vang lên một giọng cố tình cao hơn. “Nhưng cô từng bị kết luận có lỗi. Công chúng có quyền nghi ngờ động cơ của cô.”

Tịch Nhiên nhìn về phía phát ra câu hỏi. Người đó đứng dưới một chiếc ô xám, trên màn hình điện thoại còn mở sẵn dàn câu hỏi. Cô cong môi rất nhẹ. “Công chúng có quyền nghi ngờ. Tôi cũng có quyền yêu cầu nghi ngờ ấy dựa trên chứng cứ. Ba năm trước, vài dòng tin nặc danh đủ để biến tôi thành kẻ phản bội. Lần này, nếu các anh muốn dùng cùng một cách, ít nhất hãy đổi kịch bản. Đừng dùng cùng một lỗi gõ trong ba bài đăng khác nhau.”

Một tiếng cười khẽ vang lên ở rìa đám đông. Tống Diệp xuất hiện với áo khoác ướt hơn nửa, điện thoại giơ ngang đang mở livestream. “Các đồng nghiệp, tôi đang ghi hình công khai. Câu hỏi nào có chứng cứ thì cứ hỏi, câu nào nhận từ cùng một file word thì đọc chậm một chút.”

Sự có mặt của Tống Diệp khiến bầu không khí đổi hướng. Phóng viên chân chính bắt đầu lùi ra, còn những người được điều đến gây áp lực không muốn tiếp tục nói dưới một luồng ghi hình độc lập. Một người cố chen lên lần cuối, vai va mạnh vào Hứa Mạn. Tịch Nhiên vừa quay lại, Tạ Cảnh Hành đã bước tới mép mái hiên. Anh vẫn không đứng trước mặt cô, chỉ nghiêng ô chắn phần mưa tạt vào bậc thềm và nhìn người vừa chen lấn.

“Bệnh viện có camera an ninh.” Anh nói. “Ai cố ý xô đẩy người nhà bệnh nhân hoặc cản trở lối cấp cứu, Hằng Viễn sẽ phối hợp với bệnh viện xử lý theo đúng quy định.”

Đám phóng viên tan dần sau khi bệnh viện cử bảo vệ ra lập lại trật tự. Tống Diệp tắt livestream, liếc Tịch Nhiên một cái. “Không tệ. Câu ‘đổi kịch bản’ vừa rồi đủ để tôi cắt thành tiêu đề, nhưng yên tâm, tôi sẽ không làm nhà báo vô lương tâm lần hai trong cùng một đời.”

Tịch Nhiên mệt đến mức không muốn đáp trả. Cô chỉ kéo lại cổ áo cho Hứa Mạn, dặn cô ấy lên phòng với cha trước. Khi dưới mái hiên chỉ còn tiếng mưa, cô mới quay sang Tạ Cảnh Hành. Khoảng cách giữa họ không xa, nhưng cũng chưa đủ gần để gọi là thân mật. Điều đó khiến cô dễ thở hơn.

“Dữ liệu tối nay là anh chuẩn bị?”

“Mạc Khải lọc mốc thời gian, pháp chế xác nhận hợp đồng, tôi chỉ gửi cho cô.”

“Anh biết tôi không thích nợ anh.”

“Đó không phải là ân tình.” Tạ Cảnh Hành nhìn cô, giọng thấp. “Đó là việc Hằng Viễn đáng lẽ phải làm từ rất lâu trước: để cô có quyền tự trả lời trước khi người khác kết luận thay cô.”

Câu ấy chạm vào một nơi Tịch Nhiên không muốn thừa nhận là còn đau. Cô nhìn màn mưa ngoài mái hiên, rất lâu sau mới nói: “Dù vậy, cảm ơn.”

Tạ Cảnh Hành khựng lại rất nhẹ. Anh không mỉm cười, cũng không nhân cơ hội tiến thêm một bước. Sự im lặng của anh làm câu cảm ơn ấy không trở nên nặng nề. Nó chỉ nằm giữa hai người như một giọt mưa vừa rơi xuống mặt kính, nhỏ, lạnh, nhưng thật.

Điện thoại của anh lại rung. Lần này là tin nhắn từ Mạc Khải: “Yêu cầu niêm phong backup đã được tiếp nhận. Dữ liệu liên quan quyền phản biện của đương sự cần chữ ký xác nhận của Lâm Tịch Nhiên trước khi mở nội dung.” Tạ Cảnh Hành đọc xong, ngón tay dừng trên cạnh máy. Tịch Nhiên nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt anh.

“Có chuyện gì?” cô hỏi.

“Ngày mai, cô có thời gian không?” anh hỏi. “Có một bản sao lưu cũ cần cô cùng đến xác nhận. Về mặt quy trình, không có chữ ký của cô, tôi không nên mở.”

Tịch Nhiên nhìn anh. “Liên quan đến tôi?”

Mưa rơi dày hơn, phủ mờ mặt đường phía sau lưng anh. Tạ Cảnh Hành đáp rất chậm: “Có. Và có thể là thứ ba năm trước đáng lẽ phải đến tay tôi.”