Bỏ qua nội dung

Ngày danh dự trở về

Chương 20: Lòng tốt đến muộn

Chương 20: Lòng tốt đến muộn

Đến gần sáng, mưa mới ngừng hẳn. Mặt kính phòng bệnh còn đọng một lớp hơi nước mỏng, phản chiếu bóng Lâm Tịch Nhiên ngồi cạnh giường cha như một đường nét bị lau đi rồi lại hiện ra. Cha cô ngủ không sâu, thỉnh thoảng ngón tay khẽ động dưới lớp chăn trắng. Hứa Mạn đã tựa vào ghế dài ngoài cửa chợp mắt, trên đầu gối còn đặt chiếc áo khoác ướt chưa kịp hong khô. Tịch Nhiên nhìn màn hình điện thoại sáng lên lần thứ ba, cuối cùng mới mở tin nhắn của Tạ Cảnh Hành.

Tin nhắn rất ngắn: “Chín giờ rưỡi, kho lưu trữ ngoại vi số 3. Nếu tình trạng của bác trai cần cô ở lại, có thể hoãn. Việc mở backup phải có cô, nên không ai được mở trước.” Bên dưới là một tệp đính kèm lịch trình, gồm người tham dự, phạm vi kiểm tra, quyền sao chụp và biên bản niêm phong. Tất cả đều rõ ràng đến mức lạnh lùng. Ba năm trước, không ai gửi cho cô một lịch trình như vậy. Không ai hỏi cô có thời gian hay không. Không ai nói “không ai được mở trước” với phần đời của cô.

Tịch Nhiên đặt điện thoại xuống, nhìn bàn tay cha mình. Lòng tốt đến muộn không giống một chiếc áo khoác trong đêm lạnh. Nó giống một tờ giấy xác nhận được đặt trước mặt người đã bị kết án xong từ lâu: đúng quy trình, đúng chữ ký, đúng mọi thứ đáng lẽ phải có, chỉ sai thời điểm. Cô không thấy cảm động. Hoặc nếu có, cảm giác ấy quá nhỏ, vừa xuất hiện đã bị một nỗi mệt mỏi sâu hơn phủ lên.

Tống Diệp gọi đến lúc bảy giờ hai mươi. Giọng cô ấy khàn vì thức đêm, nhưng vẫn giữ được chút sắc bén quen thuộc. “Bài livestream tối qua tôi đã lưu đủ bản gốc. Có ba tài khoản marketing dùng cùng một lỗi gõ, tôi gửi cho Mạc Khải rồi. Còn cô, đừng vì người ta cuối cùng học được cách làm người đúng quy trình mà mềm lòng quá nhanh.”

Tịch Nhiên kéo rèm cửa sổ khép lại một nửa để ánh sáng không chiếu thẳng vào mắt cha. “Tôi chưa mềm lòng.”

“Tốt.” Tống Diệp dừng một giây, giọng bớt đùa hơn. “Nhưng cũng đừng vì sợ mềm lòng mà bỏ qua chứng cứ. Cái cô cần không phải thắng Tạ Cảnh Hành, mà là thắng cái hệ thống từng dùng anh ta để kết án cô.”

Tịch Nhiên không trả lời ngay. Ngoài hành lang, xe đẩy thuốc lăn qua tạo tiếng kim loại rất nhẹ. Cô nhìn cha mình thêm một lúc, rồi nói: “Tôi biết.”

Kho lưu trữ ngoại vi số 3 nằm ở rìa khu tài chính cũ, cách trụ sở Hằng Viễn gần bốn mươi phút lái xe. Tòa nhà thấp, không có bảng tên lớn, cổng vào chỉ gắn một mã số màu bạc đã xỉn. Khi Tịch Nhiên đến, Tạ Cảnh Hành đã đứng dưới mái hiên, bên cạnh là Mạc Khải và một nhân viên quản trị hồ sơ của bên thứ ba. Anh không bước tới mở cửa xe cho cô, cũng không hỏi những câu dư thừa như đêm qua cô ngủ có được không. Anh chỉ đưa cho cô một chiếc thẻ khách đã được in sẵn tên và nói: “Quyền truy cập của cô được ghi là đương sự liên quan trực tiếp. Mọi bản ghi hôm nay, cô sẽ nhận một bản sao niêm phong.”

Hai chữ “đương sự” làm Tịch Nhiên dừng mắt nửa giây. Năm đó, trong hồ sơ kỷ luật, cô được gọi là “người vi phạm”, “nguồn rò rỉ”, “đối tượng xử lý”. Chưa từng có ai gọi cô là người có quyền phản biện. Cô nhận thẻ, giọng bình thản: “Cảm ơn Tạ tổng đã nhớ hôm nay tôi vẫn cần quyền cơ bản.”

Mạc Khải cúi đầu ho nhẹ. Tạ Cảnh Hành nhìn cô, không tránh cũng không biện hộ. “Ba năm trước Hằng Viễn đã quên. Hôm nay không được quên lần nữa.”

Câu ấy không lớn, nhưng trong hành lang khô và lạnh của kho lưu trữ, nó nặng hơn một lời xin lỗi. Tịch Nhiên đi trước vào phòng kiểm tra. Cô không muốn quay đầu lại để nhìn xem vẻ mặt anh khi nói câu đó ra sao. Một người có thể học được cách tử tế sau khi đã gây thương tích. Điều đau nhất là vết thương không vì thế mà tự động khép lại.

Phòng mở hồ sơ nằm sau hai lớp cửa từ. Trên bàn dài có camera quay toàn cảnh, máy scan niêm phong, máy tính offline và ba phong bì chứng từ trắng đặt thẳng hàng. Nhân viên quản trị đọc quy trình: hộp hồ sơ Vân Hải thuộc nhóm lưu trữ hạn chế; dữ liệu backup liên quan quyền phản biện phải có chữ ký của người bị ảnh hưởng, người đại diện pháp chế và người phụ trách điều tra hiện tại; mọi thao tác đều ghi hình. Tịch Nhiên nghe từng chữ, bỗng nhớ tới buổi chiều ba năm trước, khi cô bị gọi vào phòng họp nhỏ không có camera nội bộ, không có người ghi biên bản độc lập, chỉ có một tập giấy đã in sẵn kết luận.

“Cô Lâm?” Mạc Khải nhắc rất khẽ.

Tịch Nhiên cầm bút. Đầu bút chạm xuống giấy, một vệt mực đen kéo qua ô xác nhận. Chữ ký của cô năm nay khác năm đó: chắc hơn, gọn hơn, không còn nét cuối run nhẹ. Cô đẩy biên bản lại. “Mở đi.”

Hộp hồ sơ được đưa lên bàn sau mười phút kiểm tra kho lạnh. Trên tem niêm phong có mã VH-OLD-17B, nhưng dưới lớp tem mới lộ ra một mép keo đã ngả vàng. Tịch Nhiên chưa cần cúi sát cũng nhận ra dấu bất thường. Cô từng làm kiểm toán điều tra đủ lâu để biết một chiếc hộp bị chạm vào luôn để lại thói quen của người chạm: mép dán lệch, thứ tự nhãn không khớp, mã lưu kho không cùng đời với ngày lập hồ sơ.

“Hộp này từng được thay tem.” Cô nói.

Nhân viên quản trị lập tức nhìn vào màn hình tra cứu. Mạc Khải kéo bản kê chuỗi lưu trữ tới trước mặt. Lần đầu tiên từ khi bước vào phòng, sắc mặt anh ta thật sự thay đổi. “Mã 17B chỉ được dùng sau khi Hằng Viễn đổi nhà cung cấp lưu trữ, tức là sáu tháng sau khi vụ Vân Hải đã kết thúc.”

Tạ Cảnh Hành đứng bên kia bàn, ánh mắt hạ xuống mép tem cũ. “Ai yêu cầu thay?”

“Trên hệ thống chỉ ghi ‘điều chỉnh danh mục theo yêu cầu nội bộ’.” Mạc Khải đọc chậm, rồi dừng lại trước một dòng trống bất thường. “Không có tên người phê duyệt cấp hai. Chỉ có mã bộ phận: IR-Crisis.”

IR. Hai chữ ấy rơi xuống mặt bàn như tiếng khóa kim loại. Tịch Nhiên nghĩ đến Thẩm Dao, nghĩ đến bản phương án truyền thông tối qua với những câu muốn xóa tên cô khỏi trung tâm câu chuyện. Nhưng cô không nói tên ai. Chứng cứ chưa đủ, nói ra chỉ khiến người cần trốn có thêm thời gian dọn đường.

Hộp được mở dưới camera. Bên trong không nhiều tài liệu: bản sao quyết định kỷ luật, bản tổng hợp log đã đóng dấu, một phong bì ghi “thông báo quyền phản biện”, và hai đĩa lưu trữ lạnh. Tịch Nhiên nhìn phong bì kia lâu hơn những thứ còn lại. Nhân viên quản trị đeo găng tay, mở phong bì theo cạnh đã rạch sẵn. Bên trong chỉ có một tờ giấy in từ hệ thống: “Đã gửi thông báo quyền phản biện qua email nội bộ. Không nhận phản hồi trong thời hạn quy định.” Không có chữ ký nhận, không có biên bản gọi điện, không có ghi chú hẹn gặp.

Tịch Nhiên bật cười rất khẽ. Âm thanh ấy không giống cười, giống một hơi thở bị cắt ngang. “Tôi đứng ngoài phòng họp điều tra ba tiếng. Tôi xin gặp người phụ trách. Tôi hỏi có thể nộp bổ sung dữ liệu không. Câu trả lời tôi nhận được là: ‘Kết luận đã có, cô đừng làm khó mọi người.’ Vậy mà trong hồ sơ, họ viết tôi không phản hồi.”

Không ai trong phòng nói ngay. Trên tường, đồng hồ điện tử nhảy từ 10:17 sang 10:18. Một phút trôi qua quá đều đặn, như thể thời gian chưa từng biết nó đã lấy của một người ba năm như thế nào.

Tạ Cảnh Hành mở miệng trước. “Lập biên bản thiếu hồ sơ phản biện bản giấy và thiếu chứng cứ tống đạt hợp lệ.”

Mạc Khải gật đầu, nhưng Tịch Nhiên nhìn Tạ Cảnh Hành. “Anh không cần đọc thành lỗi quy trình cho tôi nghe để giảm nhẹ cảm giác tội lỗi của mình.”

“Tôi biết.” Anh đáp. “Nhưng nếu không ghi lại từng lỗi, sau này người ta sẽ tiếp tục nói cô chỉ dựa vào cảm xúc để lật lại vụ cũ.”

Tịch Nhiên siết tay dưới mép bàn. Cô ghét việc câu đó đúng. Cũng ghét việc hôm nay anh đủ tỉnh táo để nói đúng điều cô cần. Lòng tốt đến muộn không đòi người ta phải biết ơn, nhưng nó vẫn có thể làm người từng bị bỏ lại thấy đau vì nhận ra mình đáng lẽ đã không phải một mình đến thế.

Đĩa lưu trữ đầu tiên chỉ chứa bản tổng hợp log đã được đóng gói, đúng như những gì họ từng thấy: dấu thời gian lệch, tài khoản của cô xuất hiện ở nơi cô không thể có mặt, camera tầng 17 thiếu đoạn. Đĩa thứ hai được đánh mã “mailbox backup – executive route”. Nhân viên kỹ thuật của kho lưu trữ cắm thiết bị đọc offline, hệ thống chậm chạp quét chỉ mục cũ. Trên màn hình xanh xám, từng dòng dữ liệu hiện ra không theo nội dung, chỉ có metadata: người gửi, người nhận, thời gian, tiêu đề, trạng thái xử lý và thư mục đích.

Mạc Khải nhập phạm vi ngày trước cuộc họp kỷ luật năm xưa. Tịch Nhiên đứng bên cạnh, hai mắt khô đến mức đau. Cô từng nghĩ mình đã nhớ hết mọi chi tiết của những ngày đó: tiếng giày trong hành lang, ánh mắt tránh né của đồng nghiệp, tin nhắn cuối cùng bị bạn bè bỏ đọc, cốc cà phê nguội trên bàn khi cô viết email xin gặp Tạ Cảnh Hành. Hóa ra ký ức vẫn còn chỗ để bị xé thêm một đường.

Kết quả đầu tiên hiện lên là thư mời họp khẩn. Kết quả thứ hai là thông báo tạm đình chỉ quyền truy cập. Kết quả thứ ba khiến Mạc Khải ngừng tay.

Người gửi: Lâm Tịch Nhiên. Người nhận: Tạ Cảnh Hành. Thời gian: 23:46, một ngày trước cuộc họp xử lý cuối cùng. Tiêu đề: “Xin được gặp riêng về dữ liệu Vân Hải”. Số tệp đính kèm: 2. Trạng thái: chưa đọc. Hành động hệ thống: chuyển khỏi hộp thư đến theo quy tắc thủ công SEC-03. Thư mục đích: Junk/Archive Hidden.

Không khí trong phòng như bị rút sạch. Tịch Nhiên nhìn dòng chữ ấy, ban đầu không hiểu. Hoặc đúng hơn, cô hiểu quá nhanh nên cơ thể không kịp phản ứng. Ba năm trước, cô đã gửi email đó trong căn hộ thuê chật hẹp, sau khi phát hiện bản log tổng hợp có một khoảng lệch không thể giải thích. Cô đã viết đi viết lại rất nhiều lần, xóa hết những câu cầu xin, chỉ để lại dữ liệu, thời gian và một đề nghị được trình bày trực tiếp. Cô từng tưởng anh đọc rồi chọn im lặng. Cô từng dùng suy nghĩ đó để ghét anh cho đủ cứng lòng mà sống tiếp.

Tạ Cảnh Hành đứng bất động ở phía đối diện. Ánh mắt anh dừng trên hai chữ “chưa đọc”, sắc mặt mất đi lớp bình tĩnh cuối cùng.

Tịch Nhiên quay sang anh. Giọng cô nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng. “Anh chưa từng đọc?”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô. Câu trả lời mắc trong cổ họng anh rất lâu, cuối cùng chỉ còn lại một sự thật trần trụi. “Chưa.”

Tịch Nhiên gật đầu rất chậm. Cô không khóc, cũng không lùi lại. Chỉ có đầu ngón tay đặt trên mép bàn trắng bệch đi, như thể toàn bộ sức lực của cô đều phải dùng để không chạm vào màn hình kia. Nhân viên kỹ thuật nói muốn khôi phục nội dung thư và tệp đính kèm cần thêm khóa giải mã từ kho lạnh cấp hai, sớm nhất là ngày mai. Cô nghe thấy, nhưng âm thanh đã xa như truyền qua một lớp nước.

Trên màn hình, dòng metadata vẫn nằm đó, lạnh lẽo và rõ ràng. Người gửi là cô. Người nhận là anh. Quy tắc chặn nằm giữa họ. Và ở cột trạng thái cuối cùng, một chữ nhỏ đến tàn nhẫn vẫn sáng lên: Chưa đọc.