Bỏ qua nội dung

Me Ke Cua Em

Chương 44 - Chương 44: Tiền Im Lặng

Chương 44: Tiền Im Lặng

“Tôi còn giữ những lần chuyển trước.”

Trần Vân vừa nói xong, Tô Dĩnh đã giơ tay ngăn mọi người tiến lại gần chiếc điện thoại đang nằm trong túi niêm phong. “Không mở lại máy đã giao. Chị còn giữ ở đâu?” Câu hỏi của cô bình tĩnh đến lạnh, như thể khoảnh khắc vẻ mặt Tú Mai vừa rạn đi không hề tồn tại. Trần Vân nhìn xuống túi thuốc nhàu trong tay. “Trong ứng dụng ngân hàng trên máy cũ của con tôi. Tôi đổi điện thoại vào đầu năm, nhưng tài khoản vẫn còn. Tôi cũng chụp lại một số giao dịch vì sợ sau này họ nói chưa từng đưa tiền.”

“Ảnh chụp chỉ là đầu mối,” Tô Dĩnh nói. “Chúng tôi cần sao kê tải trực tiếp từ ngân hàng, mã giao dịch và xác nhận độc lập. Chị tự thao tác trước camera. Không ai được cầm máy thay chị.”

Bảo vệ mang vào một bộ sạc và một điện thoại đời cũ có góc màn hình bong keo, được lấy từ túi Trần Vân sau khi cô xác nhận trước camera. Mọi bước đều được ghi lại: thời điểm mở túi, tình trạng máy, số thuê bao, tài khoản ngân hàng đăng nhập và người có mặt. Tú Mai đứng dựa cạnh cửa, vẻ bình tĩnh đã trở lại. An Nhiên vẫn ngồi ngoài khoảng cửa mở, cuốn sổ bìa xám đặt trên đầu gối. Hứa Nghi chỉ kéo ghế lệch sang một chút để em có thể nhìn thấy cô mà không phải nghiêng qua Tú Mai.

Trong lúc điện thoại khởi động, Trần Vân miết ngón tay lên túi thuốc. Hứa Nghi nhớ những câu “chỉ cần” cô ta vừa thú nhận. Bây giờ chúng sắp hiện thành con số, như thể nỗi đau của một đứa trẻ đã được người lớn tính thành khoản chi đều đặn.

Trần Vân đăng nhập bằng vân tay, mở mục sao kê và chọn khoảng thời gian mười tám tháng. Tô Dĩnh yêu cầu cô tải bản sao kê điện tử có mã xác thực về máy, đồng thời đọc rõ tên tài khoản nhận, bốn số cuối tài khoản và từng giao dịch mà cô cho là liên quan. Có tất cả bảy khoản tiền, không đều ngày nhưng đều rơi vào khoảng vài ngày sau những sự việc trong nhà.

Khoản đầu tiên là tám triệu đồng, chuyển từ tài khoản mang tên Lâm Tú Mai. Nội dung chỉ có bốn chữ: “hỗ trợ tiền thuốc”.

Tú Mai bật cười, lần này không còn sắc lạnh mà mang vẻ mệt mỏi của người bị xúc phạm. “Tôi giúp con người làm trong nhà chữa bệnh. Việc đó bây giờ cũng thành tội sao?”

“Chưa ai nói đó là tội,” Tô Dĩnh đáp. “Chúng tôi đang xác định nó là gì.”

Trần Vân kéo xuống. Hai tháng sau, mười hai triệu đồng được chuyển từ tài khoản mang tên Đặng Khải, nội dung “chi hộ”. Ba khoản tiếp theo cũng từ Đặng Khải, mỗi khoản từ mười đến mười tám triệu. Một khoản khác đến từ tài khoản công ty tư vấn nơi Đặng Khải làm đại diện, ghi “tạm ứng dịch vụ”. Khoản gần nhất, chuyển ba ngày trước khi Trần Vân bị cho nghỉ, là hai mươi lăm triệu đồng, vẫn từ tài khoản cá nhân của Đặng Khải nhưng không có nội dung.

Thừa Vũ nhìn tên người gửi rất lâu rồi lùi ra ngoài, gọi pháp chế Lâm thị bảo toàn mọi chứng từ liên quan Đặng Khải và công ty tư vấn, cấm sửa dữ liệu hoặc báo trước cho người bị kiểm tra. Hứa Nghi ghi nhận anh đang làm đúng, nhưng việc một người cha đáng lẽ phải làm từ lâu không thể biến thành ân huệ chỉ vì được làm muộn.

Tú Mai khoanh tay. “Đặng Khải quản lý nhiều khoản hỗ trợ trong nhà. Anh ta chuyển thay tôi có gì lạ? Trần Vân có con bệnh, tôi không muốn tiền đi qua sổ chi tiêu chung để người khác bàn tán. Cô ấy bây giờ sợ bị liên lụy nên ghép mọi khoản hỗ trợ thành tiền bịt miệng. Một người đã nhận tiền rồi quay lại tố người đưa tiền, lời khai ấy đáng tin đến đâu?”

Hứa Nghi không tranh luận về lòng tốt. Cô hỏi Trần Vân: “Mỗi lần nhận tiền, trước đó đã xảy ra chuyện gì?”

Trần Vân nhắm mắt một thoáng. “Khoản đầu là sau lần camera hành lang bị tắt. Chị Mai nói tôi chỉ cần xác nhận hôm đó phòng quản lý chập điện, không ai vào trong. Khoản mười hai triệu là sau chuyện chùm chìa khóa. Tôi đã đổi vị trí móc chìa dự phòng rồi nói mình nhớ nhầm. Khoản mười tám triệu là sau khi tấm ảnh bị rạch. Tôi nói với mọi người rằng An Nhiên từng tự mở hộp, dù tôi không nhìn thấy.” Cô dừng lại, giọng nhỏ hẳn. “Những khoản sau không phải lần nào cũng có việc mới. Có lúc chỉ là để tôi giữ nguyên lời cũ khi có người hỏi lại.”

An Nhiên cúi xuống cuốn sổ chưa mở, hai tay ôm chặt đến trắng các khớp. Hứa Nghi muốn bước đến rồi tự giữ lại. Em đã chọn ở lại để nghe; cô không thể dùng lựa chọn ấy làm cớ chạm vào em.

Tô Dĩnh lập bảng thời gian gồm ngày xảy ra sự việc, liên lạc, giao dịch, người chuyển và lời khai liên quan. Phần không nhớ được được đánh dấu chưa xác định; lời kể được tách khỏi dữ liệu đối chiếu. Khi ba mốc đầu hiện ra gần nhau, căn phòng không còn ai cười.

Tú Mai vẫn không lùi. “Cùng thời gian không có nghĩa là cùng mục đích. Tôi biết con cô ấy nhập viện, tôi giúp. Còn việc cô ấy nói dối là lựa chọn của cô ấy. Không thể vì cô ấy làm sai mà biến người cho tiền thành kẻ sai khiến.”

“Đúng,” Hứa Nghi nói. “Một khoản hỗ trợ không tự chứng minh được việc bịt miệng.”

Tú Mai nhìn cô, có lẽ không ngờ cô lại nói câu ấy. Hứa Nghi tiếp tục: “Nhưng một khoản hỗ trợ đi kèm yêu cầu nói điện thoại đã mất, không quay lại nhà và giữ nguyên lời cũ thì không còn đứng một mình nữa. Chúng tôi sẽ xác minh số điện thoại, dữ liệu ngân hàng và chứng từ của Đặng Khải. Chị có thể giải thích từng phần. Chị không thể yêu cầu chúng tôi chỉ nhìn phần có lợi cho chị.”

“Tin nhắn chưa chắc là của tôi.”

“Vậy càng nên kiểm tra.”

Sự bình tĩnh của Tú Mai mỏng đi. Chị ta quay sang Trần Vân. “Cô nhớ ai là người đưa con cô vào bệnh viện tốt hơn không? Ai trả tiền đặt cọc lần đầu? Nếu không có tôi, cô đã mất con từ lâu. Bây giờ cô đứng đây kể chuyện như thể tôi mua lương tâm cô.”

Trần Vân co người lại. Nỗi sợ cũ hiện lên rõ đến mức Hứa Nghi gần như thấy được sợi dây vô hình đang kéo cô ta trở về phía im lặng. Nhưng lần này Trần Vân không cúi đầu hoàn toàn. Cô nhìn vào màn hình sao kê, nói chậm: “Chị đã giúp con tôi. Tôi mang ơn. Nhưng mỗi lần tôi định nói thật, chị lại nhắc tiền viện phí. Tôi đã nhận. Tôi đã làm sai. Tôi không thể gọi nó là giúp đỡ nữa.”

“Cô đang cứu mình.”

“Vâng.” Trần Vân thừa nhận. “Tôi quay lại vì sợ tên mình bị dùng. Nhưng những khoản này có trước nỗi sợ hôm nay. Tôi không tự tạo được ngày chuyển tiền.”

Câu trả lời không khiến Trần Vân vô tội, và chính vì vậy nó có trọng lượng. Chuộc lỗi bắt đầu khi cô ta chấp nhận mình vừa bị khống chế, vừa là người đã làm tổn thương một đứa trẻ.

Ở ngoài cửa, An Nhiên bỗng hỏi: “Nếu chỉ là tiền thuốc, sao phải đổi người gửi?”

Giọng em không lớn nhưng mọi người đều nghe. Tú Mai quay phắt lại. “Chuyện người lớn, con không hiểu.”

Hứa Nghi bước ngang một bước, đứng giữa ánh mắt của Tú Mai và An Nhiên. “Em ấy không cần hiểu nghiệp vụ tài chính để nhận ra một điều bất thường.” Cô không biến câu hỏi của An Nhiên thành lời buộc tội. Cô chỉ nói với Tô Dĩnh: “Ghi câu hỏi đó vào phần cần xác minh: vì sao sau khoản đầu từ Tú Mai, các khoản sau chuyển qua Đặng Khải và công ty của anh ta.”

Tô Dĩnh gạch một dòng dưới tên Đặng Khải. “Cũng cần xác minh nguồn tiền thực tế. Tiền từ tài khoản anh ta chưa chắc là tiền của anh ta.”

Thừa Vũ quay lại đúng lúc ấy. Pháp chế xác nhận công ty tư vấn của Đặng Khải từng gửi ba hóa đơn vào Lâm thị với nội dung rà soát hồ sơ quản lý gia đình, nhưng một hóa đơn có số tiền trùng khớp chính xác với khoản “tạm ứng dịch vụ” chuyển cho Trần Vân vào ngày hôm sau. Chưa thể kết luận nguồn tiền, nhưng sự trùng khớp đủ để khóa quyền chỉnh sửa hồ sơ nội bộ.

Lần đầu tiên, Tú Mai không đưa ra lời giải thích ngay. Chị ta nhìn Thừa Vũ như muốn nhắc anh rằng kéo việc này vào công ty sẽ làm tổn hại cả nhà. Anh không né mắt. “Từ giờ mọi chứng từ liên quan Đặng Khải được bảo toàn. Chị có giải thích thì gửi bằng văn bản.”

“Cậu định biến một việc trong nhà thành vụ kiểm toán?”

“Việc trong nhà đã dùng tiền và hồ sơ công ty.”

Hứa Nghi không thấy hả lòng. Bảy khoản tiền không trả lại những lần An Nhiên bị ép xin lỗi; chúng chỉ buộc sự im lặng hiện nguyên hình, có ngày tháng, người gửi và giá.

Tô Dĩnh yêu cầu Trần Vân ký xác nhận bản danh sách giao dịch, đồng ý để luật sư gửi đề nghị ngân hàng bảo toàn dữ liệu và cam kết không xóa bất kỳ tin nhắn, sao kê hay thiết bị nào. Trần Vân ký. Khi ngẩng lên, cô nhìn An Nhiên nhưng không xin lỗi lần nữa. Có lẽ cô đã nhớ lời em: chỉ xin lỗi khi không còn sợ mà vẫn nói thật.

Điện thoại của Thừa Vũ rung ngay trước khi mọi người rời phòng. Màn hình hiện một số lạ, nhưng tin nhắn gửi đến lại gọi đúng tên anh và nhắc chính xác khoản hai mươi lăm triệu cuối cùng.

“Tôi biết anh đang kiểm tra tiền chuyển cho Trần Vân. Đừng để chị Tú Mai biết tôi đã liên lạc. Tôi muốn thương lượng.”

Phía dưới là tên Đặng Khải và một câu nữa.

“Tôi không chỉ có chứng từ chuyển tiền. Tôi còn giữ bản đối chiếu cuộc gọi trong ngày Chu Mạn Thanh gặp nạn.”

Hứa Nghi đọc xong, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Đường tiền vừa mở ra chưa kịp khép lại đã dẫn thẳng về ngày mẹ An Nhiên không trở về.