Bỏ qua nội dung

Me Ke Cua Em

Chương 43 - Chương 43: Người Giúp Việc Trở Lại

Chương 43: Người Giúp Việc Trở Lại

“Khóa két hồ sơ ngay. Và từ lúc này, không ai được vào đó một mình.” Hứa Nghi vừa dứt lời thì bộ đàm của nhân viên bảo vệ trên bàn vang lên. Người trực cổng nói nhanh, giọng lẫn trong tiếng mưa: Trần Vân đang đứng ở cổng phụ, xin gặp Hứa Nghi. Cô ta không chịu rời đi, chỉ lặp lại rằng tài khoản cũ của mình vừa được kích hoạt và nếu chậm thêm, có người sẽ dùng tên cô ta để làm một việc khác.

Cả phòng khách im đi. Tú Mai lên tiếng trước. “Cô ta bị đuổi rồi còn quay lại đúng lúc này, chẳng phải quá khéo sao? Hay có người gọi cô ta đến dựng kịch?” Hứa Nghi không đáp. Trần Vân xuất hiện đúng lúc không khiến lời cô ta thành sự thật, nhưng việc một người đã rời nhà biết tài khoản của mình vừa được mở lại không thể bị bỏ qua.

Tô Dĩnh rút một tờ giấy mới. “Mời cô ấy vào phòng tiếp khách cạnh cổng, nơi có camera độc lập. Không gặp riêng, không lấy điện thoại hay giấy tờ khỏi tay cô ấy. Ghi rõ thời điểm, người có mặt và việc cô ấy tự nguyện cung cấp thông tin.” Tú Mai cười nhạt. “Cô định biến nhà này thành phòng hỏi cung?” “Tôi đang ngăn bất kỳ ai sau này nói mình bị ép hoặc bị sửa lời.”

Thừa Vũ ra hiệu cho bảo vệ làm theo, đồng thời gọi người quản lý khóa két và yêu cầu kỹ thuật xuất nhật ký kích hoạt tài khoản Trần Vân. Lần này anh không chờ Hứa Nghi nhắc. Cô thấy điều đó nhưng không dịu xuống. Một hành động đúng không thể xóa những lần anh đã chọn đứng ngoài.

An Nhiên vẫn đứng cạnh sofa, cuốn sổ bìa xám ôm trước ngực. Khi nghe tên Trần Vân, ngón tay em siết lại. Người giúp việc ấy từng tránh mắt em, từng nói không thấy gì, từng để những lời nói dối của người lớn trở thành bằng chứng chống lại em. Hứa Nghi quay sang, giữ giọng bình thường. “Em có thể về phòng nghỉ. Hoặc em có thể ở lại đây, nhưng không ai được hỏi em thêm về chiếc vòng.” An Nhiên nhìn cánh cửa dẫn ra hành lang rồi lắc đầu. Em không nói muốn ở cạnh ai, chỉ bước đến chiếc ghế gần Hứa Nghi hơn một chút và ngồi xuống.

Tú Mai định đưa Gia Hân lên tầng, nhưng Tô Dĩnh nhắc chị ta không được trao đổi về vụ việc nếu không có người bảo vệ quyền lợi của cháu. Gia Hân cúi đầu. Khi tên Trần Vân được nhắc lại, em thoáng ngẩng lên rồi né ánh mắt mẹ. Hứa Nghi ghi nhận, không hỏi.

Phòng tiếp khách cạnh cổng chỉ có một bàn gỗ, bốn ghế và camera ở góc trần. Trần Vân đứng sát cửa, áo khoác ướt sẫm, một tay giữ chiếc điện thoại nứt màn hình, tay kia cầm túi thuốc nhàu nhĩ. Cô gầy đi nhiều và liên tục nhìn về phía sau, như sợ có người theo mình từ bệnh viện đến đây.

“Tôi không gọi cô.” Hứa Nghi nói. “Và việc cô quay lại không có nghĩa chúng tôi tin ngay những gì cô nói.” Trần Vân gật đầu quá nhanh. “Tôi biết. Tôi cũng không xin cô tin ngay.” Giọng cô khàn đi. “Chiều nay tôi đưa con đi tái khám. Lúc gần sáu giờ, điện thoại báo tài khoản quản lý nhà đã được mở lại. Tài khoản đó bị khóa từ ngày tôi bị cho nghỉ. Tôi không yêu cầu khôi phục, cũng không đến gần nhà.” Cô đặt điện thoại lên bàn nhưng vẫn giữ một ngón tay trên mép máy, như sợ chỉ cần buông ra thì thứ duy nhất có thể cứu mình sẽ biến mất.

Tô Dĩnh không chạm vào điện thoại. Cô yêu cầu Trần Vân tự mở thông báo, đọc nguyên văn và cho camera ghi lại. Thông báo hệ thống hiện lúc mười bảy giờ bốn mươi hai phút: quyền truy cập hồ sơ gia đình của tài khoản Trần Vân đã được khôi phục bởi quản trị viên. Không có tên người thao tác, chỉ có mã thiết bị và yêu cầu liên hệ bộ phận quản lý nếu đây không phải hành động được cho phép. Trần Vân nói cô đã gọi số nội bộ cũ nhưng không ai nghe. Mười phút sau, cô nhận một tin nhắn bảo đừng quay lại nhà.

“Ai nhắn?” Thừa Vũ hỏi. Trần Vân nhìn anh rồi nhìn sang Tú Mai đang đứng ngoài cửa, nhất quyết không chịu rời khỏi tầm nghe. Môi cô động đậy nhưng không thành tiếng. Tô Dĩnh đặt bút xuống. “Chị chỉ trả lời điều chị chắc chắn. Số điện thoại, tên lưu trong máy và nội dung nguyên văn. Đừng suy đoán động cơ.” Trần Vân nuốt khan. “Số tôi vẫn lưu là chị Mai.”

Tú Mai bước vào. “Cô nghĩ kỹ trước khi vu khống. Con cô cần tiền, cô vừa mất việc, tài khoản lại mang tên cô. Người có động cơ dựng chuyện không phải tôi.” Trần Vân co vai. Hứa Nghi nhận ra nỗi sợ được luyện thành qua nhiều lần bị nhắc rằng tiền thuốc và miếng cơm đều nằm trong tay người khác. Nhưng sợ hãi không xóa được những lời nói dối trước đây.

“Chị đã nhận tiền để im lặng?” Hứa Nghi hỏi. Câu hỏi đi thẳng, không cho Trần Vân trốn sau những lời giải thích dài. Trần Vân cúi mặt. Một lúc sau cô nói: “Có.” An Nhiên ở ngoài cửa khẽ cử động, nhưng không lên tiếng. Trần Vân tiếp tục, từng chữ nặng nề. “Con tôi điều trị dài ngày. Tôi đã nghĩ chỉ cần nói mình không nhìn thấy, chỉ cần đổi vị trí chùm chìa khóa, chỉ cần bảo camera hay lỗi… thì không ai thật sự bị làm sao. Mỗi lần cô bé bị mắng, tôi lại tự nói chuyện đó rồi sẽ qua.”

Đầu ngón tay Hứa Nghi lạnh đi. Những câu “chỉ cần” là cách người lớn chia nhỏ một việc tàn nhẫn cho đến khi không ai nhận mình tàn nhẫn. “Nó không qua. An Nhiên đã học cách nhận lỗi thay người khác vì những người như chị chọn im lặng.” Trần Vân nhắm mắt. “Tôi biết.” “Chị chỉ bắt đầu biết khi tên chị có thể bị dùng thay.” Hứa Nghi không rút lại. Thương hoàn cảnh không đồng nghĩa xóa hậu quả.

Trần Vân quay về phía An Nhiên. “Cô xin lỗi.” An Nhiên nhìn cô rất lâu. Gương mặt em không giận dữ, cũng không mềm đi. “Cô đừng xin lỗi lúc cô đang sợ bị đổ tội,” em nói. “Khi cô không sợ nữa mà vẫn nói thật, lúc đó hãy xin lỗi.” Căn phòng lặng xuống. Hứa Nghi không chạm vào em, nhưng cô thấy khoảng cách giữa chiếc ghế của An Nhiên và chỗ mình đứng đã ngắn hơn lúc ở phòng khách.

Tô Dĩnh đưa cuộc nói chuyện trở lại chứng cứ. “Chị đã từng giao mật khẩu, thẻ, điện thoại hoặc mã xác thực cho ai chưa?” Trần Vân lắc đầu rồi dừng lại. “Tôi từng đăng nhập trên máy tính bảng quản lý ở phòng nhân viên. Chị Mai bảo để nguyên vì bộ phận kỹ thuật cần kiểm tra camera. Tôi đã không đăng xuất.” “Khi nào?” “Trước ngày tôi bị đuổi hai hôm.” “Ai giữ máy sau đó?” Trần Vân nhìn xuống túi thuốc. “Tôi không biết. Máy đó thường nằm trong tủ khóa, nhưng chìa tủ có bản dự phòng.”

Điện thoại Thừa Vũ rung. Kỹ thuật báo tài khoản Trần Vân không tự đăng nhập từ thiết bị cá nhân mà được một tài khoản quản trị khôi phục trên máy tính bảng quản lý số ba. Thiết bị mất kết nối định vị nội bộ từ cuối giờ chiều nên chưa biết ai cầm máy lúc mười bảy giờ bốn mươi hai. Dữ liệu gốc đang được sao lưu chỉ đọc. Điều đó chưa chứng minh Trần Vân vô can, nhưng ngăn việc kết luận cô tự kích hoạt từ bên ngoài.

Tú Mai bình thản nói: “Máy tính bảng dùng chung, người giúp việc để tài khoản đăng nhập, càng có khả năng cô ta chuẩn bị đường lui.” “Có,” Tô Dĩnh đáp. “Cũng có khả năng người khác dùng phiên đăng nhập. Chúng ta kiểm tra cả hai, không chọn giả thuyết thuận lợi rồi gọi là kết luận.” Tú Mai hỏi: “Lời khai của người đã nhận tiền đáng giá bao nhiêu?” “Đúng bằng mức chứng cứ đi cùng nó.”

Trần Vân siết chặt hai tay. “Tôi không biết chuyện chiếc vòng. Tôi chỉ biết chiều nay chị Mai gọi hỏi tôi còn giữ số điện thoại cũ không. Tôi nói còn. Chị ấy bảo nếu hệ thống gửi gì thì bỏ qua.” “Cuộc gọi có ghi âm không?” Tô Dĩnh hỏi. “Không. Nhưng sau đó có tin nhắn.” Trần Vân mở mục trò chuyện đã lưu trữ. Ngón tay cô run đến mức hai lần chạm sai. Hứa Nghi không giục. Phía ngoài, mưa đập đều lên mái che, còn An Nhiên vẫn ngồi yên, mắt không rời chiếc điện thoại.

Tin nhắn hiện lên dưới tên “Chị Mai”, gửi lúc mười tám giờ mười một phút. Trần Vân đọc thành tiếng theo yêu cầu của Tô Dĩnh: “Nếu tối nay có ai hỏi về tài khoản cũ, cứ nói điện thoại cô đã mất. Tiền thuốc tháng này tôi sẽ cho người chuyển như trước. Đừng quay lại nhà.” Không ai lên tiếng ngay. Tú Mai không đổi sắc mặt, chỉ hỏi rất chậm: “Cô chắc số đó là của tôi?”

Tô Dĩnh yêu cầu niêm phong điện thoại, để Trần Vân xác nhận từng thao tác trước camera. “Tin nhắn có thể giả, tên liên hệ có thể đổi. Chúng ta sẽ xác minh số gửi, dữ liệu nhà mạng, thời điểm đồng bộ và đường tiền. Không ai được dùng riêng tin nhắn này để kết tội.” Tú Mai vẫn giữ vẻ bị xúc phạm hơn là bị phát hiện, nhưng bàn tay trên quai túi đã siết trắng các khớp.

Trần Vân nói nhỏ: “Tôi còn giữ những lần chuyển trước.” Tú Mai quay hẳn sang cô. Lần đầu tối nay, sự bình tĩnh trên mặt chị ta rạn đi. Hứa Nghi ghi thời điểm Trần Vân tự nguyện giao điện thoại rồi ký tên. Một người giúp việc trở lại không thể trả An Nhiên về những ngày chưa bị nghi oan. Nhưng sự im lặng đã có một vết nứt, và qua đó, đường tiền bắt đầu lộ ra.