Bỏ qua nội dung

Me Ke Cua Em

Chương 4 - Chương 4: Không Ai Hỏi Em

Câu nói của An Nhiên rơi xuống phòng khách, nhẹ đến mức gần như không có âm thanh, nhưng lại làm mọi người im đi trong một khoảnh khắc rất dài. Hứa Nghi nhìn cô bé đứng cạnh cửa phụ, hai vai gầy căng cứng dưới lớp áo hoodie, chiếc túi vải vẫn bị ôm chặt trước ngực như thứ cuối cùng còn thuộc về em. Cô bỗng thấy cổ họng mình khô lại. Từ khi chuyện mất tiền xảy ra đến giờ, cô tự cho rằng mình đang giữ công bằng, đang ngăn người khác kết luận quá nhanh, nhưng đến tận lúc này, cô mới nhận ra mình cũng chỉ vừa mới hỏi em. Muộn, nhưng ít nhất vẫn còn kịp hơn là để căn nhà này lục tung phòng em trước khi nghe một câu giải thích.

Tú Mai phản ứng trước tiên. Chị nhíu mày, giọng vẫn mềm nhưng cạnh đã lộ ra rất mảnh: “An Nhiên, con nói vậy là không đúng. Từ nãy đến giờ mọi người đều hỏi con rồi mà.” An Nhiên nhìn chị, ánh mắt không giận, chỉ lạnh đến mức khiến người ta khó chịu. “Hỏi con có lấy không. Hỏi con có đi qua không. Hỏi con có chịu cho lục túi không.” Em dừng một chút, ngón tay siết quai túi đến trắng ra. “Không ai hỏi con đã thấy gì.”

Lâm Chính Đức chống tay lên đầu gậy, sắc mặt nặng xuống. Có lẽ ông không thích một đứa trẻ nói bằng giọng ấy trước mặt người lớn, càng không thích sự thật trong câu nói ấy khiến cả phòng trở nên khó xử. Nhưng Hứa Nghi không để khoảng im lặng bị lấp bằng một lời mắng. Cô bước lên nửa bước, giữ khoảng cách vừa đủ để An Nhiên không lùi lại. “Vậy bây giờ cô hỏi cháu,” cô nói. “Cháu về nhà lúc nào, đi bằng lối nào, và cháu đã thấy gì?”

An Nhiên không đáp ngay. Em nhìn Hứa Nghi như nhìn một cánh cửa vừa hé nhưng chưa chắc phía sau có đường ra. Mấy giây trôi qua rất chậm. Gia Hân khụt khịt trong lòng Tú Mai, tiếng khóc nhỏ cố tình kéo dài như sợi chỉ mảnh. Tú Mai cúi đầu lau nước mắt cho con, nhưng ánh mắt lại liếc qua An Nhiên. Hứa Nghi thấy hết, song cô không nói gì. Nếu lúc này cô cắt ngang bằng một câu buộc tội, An Nhiên sẽ lại bị đẩy về vị trí cũ: một đứa trẻ phải tự chứng minh mình không xấu trước khi được phép nói.

“Bốn giờ năm mươi mấy,” An Nhiên cuối cùng cũng mở miệng. “Câu lạc bộ ở trường hủy sớm. Con không muốn gọi tài xế, nên đi nhờ xe mẹ bạn đến đầu đường rồi tự đi bộ vào.” Lâm Chính Đức lập tức cau mày. “Ai cho con tự ý như vậy?” An Nhiên mím môi, câu trả lời sắp tắt ngay trong cổ họng. Hứa Nghi quay sang ông, giọng thấp nhưng rõ: “Ba, chuyện đi nhờ xe có thể nói sau. Bây giờ mình đang hỏi việc mất tiền.” Cây gậy trong tay ông cụ khẽ gõ xuống nền một cái, nhưng ông không tiếp tục mắng.

An Nhiên nhìn Hứa Nghi thêm một lần nữa. Có lẽ vì câu ngăn vừa rồi, em mới chịu nói tiếp: “Con vào bằng cửa phụ. Con không đi qua phòng ăn. Con đi dọc hành lang bên hông để lên tầng.” “Trên đường đi cháu có gặp ai không?” Hứa Nghi hỏi. “Không gặp trực tiếp.” “Vậy nghĩa là có thấy ai?” An Nhiên cụp mắt xuống chiếc túi vải. “Con thấy Gia Hân ôm con gấu từ phía phòng ăn chạy lên cầu thang sau. Nó ôm chặt lắm. Nhưng con chưa kịp nói gì thì cô Tú Mai gọi mất tiền.”

Gia Hân lập tức ngẩng đầu, nước mắt còn đọng trên má. “Con không có! Con chỉ ôm gấu của con thôi mà. Chị An Nhiên ghét con nên mới nói vậy.” Tiếng khóc của cô bé bật lên rất nhanh, như một chiếc chuông được giật dây đúng lúc. Tú Mai ôm chặt con gái, giọng trách móc hướng về phía An Nhiên: “Con không nên kéo Gia Hân vào chỉ vì con đang bị nghi ngờ. Em còn nhỏ, nó sợ là bình thường.” Hứa Nghi nhìn Gia Hân. Nhỏ hơn An Nhiên hai tuổi, đúng. Nhưng một đứa trẻ biết khóc trước khi bị hỏi hết câu cũng không hẳn là không hiểu gì.

“Không ai kết luận Gia Hân lấy tiền,” Hứa Nghi nói. “An Nhiên đang trả lời câu hỏi của tôi. Nếu lời em ấy có điểm nào không đúng, chúng ta kiểm tra.” Tú Mai hơi khựng lại. Cách xưng hô ấy rất nhẹ, nhưng nó thay đổi vị trí của An Nhiên từ người bị xét hỏi thành người có lời khai. Hứa Nghi quay sang người phụ trách hệ thống camera. “Anh mở lại đoạn trước khi mất tín hiệu. Khung hình Gia Hân ôm gấu đi ngang qua phòng ăn.”

Thanh niên bảo vệ vội cúi đầu thao tác. Màn hình lùi về mười sáu giờ ba mươi tám. Trong đoạn hình hơi nhiễu, Gia Hân xuất hiện ở mép hành lang, hai tay ôm một con gấu bông màu kem. Hứa Nghi không cần nói, mọi người cũng nhìn thấy phần bụng con gấu phồng lên kỳ lạ, tròn và cứng hơn một món đồ chơi mềm bình thường. Gia Hân cắn môi. Tú Mai lập tức nói: “Con bé nhét khăn tay vào bụng gấu, trẻ con hay chơi như vậy. Chuyện đó có gì lạ?”

“Không lạ,” Hứa Nghi đáp. “Vậy lát nữa kiểm tra con gấu là được.” Câu nói vừa dứt, Gia Hân òa khóc to hơn. Tú Mai vuốt tóc con, lần này nụ cười trên mặt chị đã gượng thấy rõ. “Hứa Nghi, em đang làm một đứa trẻ sợ đấy.” “Tôi biết,” Hứa Nghi nói, ánh mắt lướt qua An Nhiên. “Nhưng từ đầu đến giờ, trong phòng này đã có một đứa trẻ sợ rồi.”

Câu ấy làm Trần Vân đang đứng cạnh tủ trà bỗng cúi đầu thấp hơn. Bàn tay chị nắm vạt tạp dề đến nhàu. Hứa Nghi nhận ra phản ứng ấy, nhưng chưa vội truy hỏi. Người giúp việc trong căn nhà như thế này thường biết nhiều hơn người ta tưởng, cũng sợ nhiều hơn người ta nhìn thấy. Nếu ép chị nói ngay trước mặt Tú Mai, chị có thể sẽ nuốt sạch tất cả những gì mình từng nhìn thấy.

Lâm Chính Đức trầm giọng: “Lên phòng Gia Hân trước.” Tú Mai ngẩng phắt đầu. “Ba?” Ông cụ nhìn chị, ánh mắt không hẳn đứng về phía Hứa Nghi, nhưng ít nhất cũng chưa bị tiếng khóc kéo đi hoàn toàn. “Con vừa nói kiểm tra công bằng. Vậy làm cho công bằng.” Tú Mai im lặng trong một giây rất ngắn. Chỉ một giây thôi, nhưng đủ để Hứa Nghi thấy đường nét dịu dàng trên mặt chị như bị một vật sắc rạch qua. Sau đó chị lại cúi xuống dỗ con: “Không sao, mẹ ở đây. Chỉ kiểm tra một chút thôi.”

Cả nhóm lên tầng hai. Hành lang nhà họ Lâm trải thảm dày nên bước chân ai cũng bị nuốt mất, chỉ còn tiếng nấc nghẹn của Gia Hân và tiếng gậy của Lâm Chính Đức chạm nhẹ xuống sàn. Phòng Gia Hân mở ra với mùi nước hoa trẻ con ngọt lịm. Búp bê xếp trên kệ, váy áo treo ngay ngắn, trên giường có ba con gấu bông màu gần giống nhau. Nhưng không con nào là con gấu màu kem trong camera. Hứa Nghi nhìn quanh, không động tay lung tung. Cô hỏi Gia Hân: “Con gấu cháu ôm lúc nãy đâu?”

Gia Hân dụi mắt. “Cháu không nhớ.” “Không nhớ là để ở đâu, hay không nhớ đã ôm con nào?” Hứa Nghi hỏi rất chậm. Tú Mai lập tức chắn trước con gái nửa bước. “Trẻ con có nhiều đồ chơi, làm sao nhớ từng con được.” Hứa Nghi gật đầu, không tranh cãi. Cô quay sang Trần Vân: “Trong nhà hôm nay có ai đem gấu bông đi giặt không?” Trần Vân giật mình. “Không… không có ạ.” Nói xong, chị như sợ mình nói sai, vội nhìn Tú Mai. Tú Mai không nhìn chị, nhưng tay đặt trên vai Gia Hân siết lại.

Hứa Nghi thấy An Nhiên đứng ngoài cửa phòng, không bước vào. Em nhìn căn phòng đầy màu hồng ấy bằng ánh mắt rất xa lạ, như nhìn một sân khấu nơi mình chưa bao giờ được cho phép ngồi ở hàng ghế đầu. Cô bỗng hiểu vì sao em ôm túi vải chặt đến thế. Trong căn nhà này, đồ của Gia Hân được gọi là đồ chơi, đồ của An Nhiên lại có thể biến thành chứng cứ bất cứ lúc nào. Cùng là trẻ con, nhưng một người được quyền quên, người kia không được quyền im lặng.

“Vậy kiểm tra tủ đồ chơi và giỏ đồ bẩn,” Lâm Chính Đức nói. Gia Hân khóc đến gần như thở không ra hơi. Tú Mai vừa dỗ con vừa để Trần Vân mở từng ngăn tủ. Không có phong bì. Không có con gấu màu kem. Trong giỏ đồ bẩn chỉ có vài chiếc váy và khăn mặt. Mọi thứ sạch sẽ đến mức quá đúng lúc. Hứa Nghi không thất vọng. Cô vốn không nghĩ Tú Mai sẽ để một vật chứng rõ ràng nằm nguyên trong phòng con gái sau khi chuyện đã ầm lên dưới tầng.

Khi Trần Vân cúi xuống kéo ngăn thấp nhất của tủ đồ chơi, một mảnh giấy nhỏ kẹt dưới bánh xe hộp nhựa rơi ra. Hứa Nghi nhặt lên trước khi Tú Mai kịp bước tới. Đó không phải phong bì tiền, chỉ là một góc giấy màu vàng nhạt, mép có vết rách và một vệt keo trong suốt. Trên giấy còn in nửa chữ “Lương” bị cắt cụt. Tú Mai nhìn mảnh giấy ấy, sắc mặt đổi rất nhanh rồi lập tức bình tĩnh lại. “Có thể là giấy gói quà cũ. Phòng trẻ con nhiều giấy vụn là bình thường.”

“Bình thường,” Hứa Nghi lặp lại, gấp mảnh giấy lại bằng khăn giấy trên bàn, không để tay trực tiếp chạm thêm. “Nhưng hôm nay phong bì tiền chuẩn bị đưa cô Lương cũng màu vàng nhạt.” Lâm Chính Đức nhìn mảnh giấy trong tay cô, đôi mắt già nua chợt sắc hơn. Gia Hân nín khóc trong một nhịp rồi lại khóc to hơn. Tú Mai lần này không nói ngay. Căn phòng màu hồng bỗng trở nên ngột ngạt, như thể mọi con búp bê trên kệ đều đang nhìn xuống một bí mật bị kéo ra quá sớm.

“Một mảnh giấy không chứng minh được gì,” Tú Mai cuối cùng nói. “Nếu em muốn công bằng, cũng nên kiểm tra phòng An Nhiên.” Hứa Nghi biết chị đang cố kéo thế cân bằng trở lại, biến một dấu vết trong phòng Gia Hân thành lý do để tiếp tục lục phòng An Nhiên. Cô không thể từ chối hoàn toàn, vì nếu từ chối, những gì vừa giành được sẽ bị nói thành thiên vị. Nhưng cô cũng không để An Nhiên bị nuốt vào cách kiểm tra cũ. “Được,” cô nói. “Nhưng kiểm tra phòng, không lục túi riêng trước mặt tất cả mọi người. Túi của An Nhiên chỉ mở khi có lý do cụ thể và có người làm chứng phù hợp.”

An Nhiên ngẩng đầu. Lần này em nhìn thẳng vào Hứa Nghi. Ánh mắt ấy vẫn chưa phải tin tưởng, nhưng lớp băng bên ngoài đã nứt một đường rất nhỏ. “Trong túi con không có tiền,” em nói. Giọng em thấp hơn ban nãy. “Trong đó chỉ có đồ của mẹ con.” Căn phòng chợt yên. Hứa Nghi thấy Tú Mai cụp mắt rất nhanh, nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ, người ta sẽ tưởng chị chỉ đang mệt vì dỗ con. Nhưng Hứa Nghi đã nghe thấy. Đồ của mẹ con. Đó là lý do An Nhiên thà bị nghi còn hơn để người khác chạm vào.

“Cô biết rồi,” Hứa Nghi nói. Cô không nói “cô tin cháu” quá sớm. Một lời tin nếu chưa đủ sức bảo vệ sẽ chỉ làm đứa trẻ đau thêm khi nó vỡ. Cô chỉ nói: “Cô sẽ không để ai mở nó như mở một món đồ vô chủ.” An Nhiên cúi mắt xuống, hàng mi run nhẹ. Trần Vân đứng cạnh cửa bỗng hít vào một hơi rất khẽ, như suýt bật ra điều gì đó, rồi lại nuốt xuống. Hứa Nghi nhìn chị. “Chị Vân, chị có muốn nói gì không?”

Trần Vân hoảng hốt lắc đầu. Tú Mai quay sang chị, giọng dịu dàng đến mức khiến người nghe lạnh sống lưng: “Chị Vân chắc mệt rồi. Hôm nay nhiều chuyện quá.” Trần Vân lập tức im bặt. Hứa Nghi không ép. Cô chỉ ghi lại trong đầu: chị ấy biết một điều, và điều đó liên quan đến phản ứng của Tú Mai nhiều hơn là hai mươi triệu. Có những nhân chứng không thể kéo ra giữa ánh đèn, phải để họ tự thấy ít nhất một người lớn trong nhà còn đứng được trước áp lực.

Cả nhóm rời phòng Gia Hân để sang dãy phòng của An Nhiên. Đi qua khúc rẽ gần cầu thang sau, An Nhiên bỗng dừng lại. Hứa Nghi cũng dừng theo. “Sao vậy?” cô hỏi. An Nhiên nhìn về cuối hành lang, nơi cánh cửa nhỏ dẫn xuống khu quản lý hệ thống và phòng bảo vệ phụ khép hờ. Đèn bên trong tắt, khe cửa tối như một vệt mực. “Lúc con đi lên,” em nói rất khẽ, “cửa đó mở.”

Hứa Nghi nhìn theo hướng em chỉ. Người phụ trách camera đi phía sau lập tức cứng người. Lâm Chính Đức hỏi: “Cửa nào?” An Nhiên nuốt khan. “Cửa phòng quản lý. Con thấy có người đứng sau cửa. Con tưởng là chú bảo vệ nên không nhìn nữa.” Tú Mai lập tức nói: “Lúc đó camera đang hỏng, nhân viên đứng đó kiểm tra cũng bình thường.” Nhưng thanh niên bảo vệ tái mặt. “Không ạ,” anh ta lắp bắp. “Lúc bốn giờ bốn mươi mấy tôi ở nhà sau, chưa ai gọi kiểm tra hệ thống.”

Không khí trong hành lang như bị rút sạch. Hứa Nghi nhìn cánh cửa khép hờ, rồi nhìn đoạn camera mất đúng mười lăm phút vẫn còn hiện trong đầu. Tiền chưa tìm thấy. Con gấu màu kem biến mất. Một mảnh phong bì kẹt trong phòng Gia Hân. Và bây giờ, một người đứng sau cửa phòng quản lý vào đúng khoảng thời gian camera bị cắt sạch. An Nhiên đứng bên cạnh cô, vẫn ôm túi vải, nhưng lần này em không lùi nữa. Hứa Nghi đặt mảnh giấy vàng vào lòng bàn tay, giọng bình tĩnh đến mức chính cô cũng nghe ra sự lạnh đi trong đó: “Vậy trước khi kiểm tra phòng An Nhiên, chúng ta mở cánh cửa này trước.”