Chương 3 - Chương 3: Số Tiền Biến Mất
Tiếng Tú Mai vang ra từ phòng ăn không lớn đến mức thất thố, nhưng vừa đủ để mọi người trong nhà nghe thấy. Hứa Nghi nhìn An Nhiên theo phản xạ. Cô bé đứng cách cửa chưa đầy mấy bước, hai tay ôm chặt chiếc túi vải trước ngực, sắc mặt trắng bệch trong khoảnh khắc rồi lập tức trở lại vẻ lạnh lùng quen thuộc. Sự thay đổi ấy rất nhanh, nếu không phải Hứa Nghi đang nhìn thẳng vào em, có lẽ cô cũng sẽ bỏ qua. Nhưng chính vì nhìn thấy, cô lại càng không thể xem đó là biểu hiện của người vừa bị bắt quả tang. Đó là vẻ của một đứa trẻ đã thuộc lòng thứ tự của một màn kết tội.
Lâm Chính Đức chống gậy từ phòng khách đi sang, giọng trầm xuống: “Phong bì nào?” Tú Mai đứng bên tủ trà nhỏ cạnh phòng ăn, một tay còn đặt trên mặt gỗ bóng loáng. Trên đó có khay sứ, bình hoa thấp và một khoảng trống rất ngay ngắn, như thể thứ từng nằm ở đó vừa được lấy đi bằng một bàn tay biết rõ vị trí. Chị cau mày, vẻ lo lắng vừa phải, không luống cuống quá đà. “Phong bì tiền mặt con chuẩn bị để lát nữa đưa cô Lương. Sáng nay con để ở đây sau khi ba bảo khỏi đưa ngay. Bên trong có hai mươi triệu. Giờ không thấy nữa.”
Hai mươi triệu. Con số rơi xuống giữa nhà như một vật nặng. Trần Vân từ bếp chạy ra, tay còn ướt nước. Gia Hân cũng xuất hiện ở cửa phòng ăn, chiếc váy hồng còn dính một vệt kem nhỏ, mắt mở to. “Mất tiền ạ?” cô bé hỏi, rồi lập tức nhìn về phía An Nhiên. Ánh mắt ấy quá nhanh, nhanh hơn cả một đứa trẻ bình thường khi nghe chuyện mất đồ. Hứa Nghi ghi lại chi tiết đó trong đầu, như đặt một mảnh giấy nhỏ vào ngăn kéo.
An Nhiên vẫn đứng yên. Tú Mai quay lại, lúc này mới như vừa nhận ra cô bé vừa về. “An Nhiên, con về từ lúc nào?” Giọng chị không hề gay gắt, nhưng câu hỏi đặt ra đúng hướng để tất cả cùng nhìn theo. An Nhiên mím môi. “Vừa về.” “Con có đi qua phòng ăn không?” Lâm Chính Đức hỏi. “Không.” Câu trả lời ngắn đến lạnh. Chính sự ngắn ấy lại làm người lớn khó chịu. Một đứa trẻ bị hỏi mà không giải thích dài dòng, trong mắt họ, bao giờ cũng giống đang giấu gì đó.
Tú Mai thở nhẹ, đưa tay day thái dương. “Ba, con không muốn nghi ai trong nhà. Nhưng từ trưa đến giờ chỉ có người nhà ra vào khu này. Cô Lương về rồi. Con và Gia Hân lên phòng thay đồ. Chị Vân ở bếp. Phong bì để ngay đây, nếu không có ai chạm vào thì không thể tự biến mất.” Chị nói rất khéo. Không nhắc tên An Nhiên trước, chỉ dựng một vòng tròn rồi chừa sẵn một chỗ trống để mọi người tự đặt cô bé vào. Hứa Nghi nghe mà thấy lưng mình lạnh đi. Người giỏi kết tội không cần chỉ tay, họ chỉ cần sắp xếp ánh mắt của người khác.
“Lục túi đi,” Gia Hân buột miệng. Nói xong, cô bé như nhận ra mình quá vội, vội vàng nấp nửa người sau lưng mẹ. Tú Mai khẽ trách: “Gia Hân, không được nói như vậy. Chị An Nhiên là chị con.” Nhưng lời trách ấy mềm như một lớp giấy. Nó không xóa câu vừa nói, chỉ làm câu ấy nghe có vẻ là sự thật trẻ con lỡ miệng. An Nhiên ngẩng đầu nhìn Gia Hân. Trong mắt em có một tia mệt mỏi rất sâu, không phải giận dữ. Hứa Nghi bỗng nghĩ, có lẽ điều đáng sợ nhất không phải là bị oan lần đầu, mà là bị oan nhiều đến mức ngay cả tức giận cũng trở nên phí sức.
Lâm Chính Đức đặt gậy xuống nền. “An Nhiên, đưa túi cho chị Vân kiểm tra.” An Nhiên lùi nửa bước. Chiếc túi vải trong tay em bị siết đến nhăn lại, chỗ có cây bút khắc tên Mạn Thanh hằn lên thành một đường cứng. “Không.” Một chữ bật ra rất thấp, nhưng đủ làm căn phòng đổi sắc. Tú Mai nhắm mắt, vẻ bất lực hiện lên đúng lúc. “Con xem, nếu con không lấy thì kiểm tra một chút có sao đâu? Người trong nhà với nhau, làm rõ rồi mọi chuyện sẽ qua.”
Hứa Nghi nhìn câu nói ấy rơi xuống An Nhiên như một tấm lưới. Nếu không cho kiểm tra, em có tội. Nếu cho kiểm tra, ranh giới riêng tư cuối cùng bị xé ra trước mặt cả nhà. Dù thế nào, một đứa trẻ cũng thua. Cô đặt tách trà đã nguội lên bàn, đứng dậy. “Khoan đã.” Mọi ánh mắt lập tức chuyển sang cô. Lâm Chính Đức cau mày. “Con muốn nói gì?” Hứa Nghi giữ giọng bình tĩnh: “Mất tiền thì nên làm rõ. Nhưng trước khi kiểm tra đồ của một đứa trẻ, ít nhất phải biết phong bì được nhìn thấy lần cuối lúc nào, ai nhìn thấy, và camera có ghi được không.”
Tú Mai nhìn cô, khóe môi hơi căng. “Hứa Nghi, chị hiểu em muốn công bằng. Nhưng chuyện trong nhà không cần làm nghiêm trọng như vậy.” “Chính vì là chuyện trong nhà nên càng không nên làm qua loa,” Hứa Nghi đáp. “Nếu hôm nay chỉ vì một chiếc túi mà kết luận, sau này mỗi lần mất thứ gì, An Nhiên đều phải mở túi trước mặt mọi người sao?” Căn phòng im xuống. An Nhiên không nhìn cô, nhưng vai em cứng lại, giống người không quen được chắn trước mặt nên không biết nên tin hay nên tránh.
Trần Vân cúi đầu rất thấp. Tú Mai quay sang chị: “Chị Vân, chị nói xem, từ trưa đến giờ ai đi qua đây?” Trần Vân nắm chặt vạt tạp dề. “Tôi… tôi ở bếp chuẩn bị đồ. Có thấy cô Tú Mai đặt phong bì trên tủ trà sau khi cô Lương đi. Sau đó ông cụ về phòng nghỉ. Tiểu thư Gia Hân lên tầng. Phu nhân ở phòng khách. Tiểu thư An Nhiên lúc đó chưa về.” Chị nói đến đây thì dừng, như vừa phát hiện câu cuối có thể giúp An Nhiên tránh khỏi nghi ngờ, liền vội nhìn Tú Mai. Tú Mai vẫn cười, nhưng ánh mắt đã lạnh hơn một chút.
“Nhưng An Nhiên về sớm hơn lịch,” Gia Hân nhỏ giọng chen vào. “Con thấy xe chị ấy dừng ngoài sân lúc nãy. Chị ấy có thể vào trước khi cô Hứa thấy.” Câu nói rất nhỏ, lại nhắm đúng khe hở. Hứa Nghi quay sang cô bé. “Cháu thấy từ đâu?” Gia Hân chớp mắt. “Từ cửa sổ phòng con.” “Phòng cháu ở tầng hai, nhìn ra sân trước. Cửa phụ An Nhiên đi vào nằm bên hông nhà. Từ đó có nhìn thấy không?” Gia Hân khựng lại. Tú Mai lập tức đỡ lời: “Trẻ con nhớ nhầm hướng cũng bình thường. Quan trọng là An Nhiên về sớm thật.”
Hứa Nghi không truy tiếp. Cô biết một câu hỏi đúng lúc đủ để làm mặt nước gợn, nhưng nếu đập mạnh quá, người đứng sau sẽ lập tức sửa lại vở diễn. Cô nhìn sang An Nhiên. “Cháu về bằng cửa nào?” An Nhiên nhìn cô vài giây, ánh mắt vẫn đầy phòng bị. “Cửa phụ.” “Có ai nhìn thấy cháu đi qua phòng ăn không?” “Không.” “Vậy trước khi hỏi túi, chúng ta xem camera hành lang và camera phòng khách.” Hứa Nghi nói xong, thấy đèn đỏ trên camera góc trần phòng khách tối im như một con mắt nhắm lại.
Lâm Chính Đức không thích cách cô kéo mọi chuyện ra khỏi trật tự quen thuộc, nhưng hai chữ camera khiến ông không thể bác ngay. Nhà họ Lâm trọng quy củ và chứng cứ khi chứng cứ đứng về phía họ. Ông quay sang Trần Vân. “Gọi quản lý hệ thống.” Trần Vân vội gật đầu, đi gọi điện. Trong lúc chờ, Tú Mai bước đến gần An Nhiên, giọng hạ xuống rất mềm: “Con nghe cô Hứa đi. Nếu con không lấy, camera sẽ trả lại trong sạch cho con. Nhưng nếu con lỡ lấy vì giận người lớn, bây giờ nói thật vẫn còn kịp.”
An Nhiên bật cười rất khẽ. Tiếng cười ấy không giống trẻ con, khô đến mức làm người nghe khó chịu. “Lần nào cũng vậy.” Tú Mai sững lại. “Con nói gì?” An Nhiên không đáp nữa. Hứa Nghi nghe bốn chữ ấy mà ngực như bị ấn nhẹ. Lần nào cũng vậy. Không phải một lần. Không phải chuyện hôm nay. Một đứa trẻ mười hai tuổi không dùng câu đó nếu trước đây chưa từng đứng trong cùng một căn phòng, trước cùng những ánh mắt, với cùng một lời khuyên rằng cứ nhận đi thì mọi chuyện sẽ qua.
Người phụ trách hệ thống là một thanh niên làm việc ở khu bảo vệ sau nhà. Anh ta mang máy tính bảng vào, cúi chào ông cụ rồi mở phần mềm camera. Hành lang tầng một hiện lên trước. Từ mười bốn giờ đến mười sáu giờ bốn mươi, hình ảnh chạy bình thường: Trần Vân bê khay trà, Tú Mai đi ngang, Gia Hân ôm một con gấu bông nhỏ qua cửa phòng ăn, Lâm Chính Đức chống gậy về phòng. Hứa Nghi chú ý đến con gấu bông trong tay Gia Hân. Nó phồng hơn mức cần thiết, nhưng góc camera quá xa, không đủ để kết luận. Đến mười sáu giờ bốn mươi mốt, màn hình đột ngột đứng lại. Sau đó nhảy thẳng sang mười sáu giờ năm mươi sáu. Đúng mười lăm phút biến mất.
“Sao lại mất đoạn này?” Hứa Nghi hỏi. Thanh niên bảo vệ lau mồ hôi ở thái dương. “Có thể tín hiệu chập chờn, phu nhân. Hôm nay hệ thống hơi…” “Hơi gì?” Lâm Chính Đức gằn giọng. Anh ta cúi đầu. “Hơi không ổn định ạ.” Tú Mai lập tức nói: “Camera hỏng thì càng khó xử. Nhưng tiền không thể tự mất. An Nhiên lại về đúng khoảng đó.” Câu cuối cùng như một chiếc khóa. An Nhiên nhìn màn hình tối một đoạn, môi mím đến mất màu. Hứa Nghi thấy bàn tay em run lên rất nhẹ rồi giấu sâu vào tay áo hoodie.
“Không chỉ An Nhiên có thể đi qua khoảng đó,” Hứa Nghi nói. “Đoạn mất tín hiệu bắt đầu trước khi chúng ta xác định được giờ An Nhiên vào nhà. Và camera phòng khách cũng tắt đúng lúc tôi nghe chị Tú Mai gọi.” Tú Mai nhìn cô, lần này nụ cười không kịp trở lại. “Em đang nghi chị?” Hứa Nghi quay sang chị, giọng vẫn đều: “Em đang nghi quy trình kết luận của chúng ta.” Một câu nói vừa đủ lịch sự, cũng vừa đủ khiến sắc mặt vài người thay đổi.
Lâm Chính Đức im lặng rất lâu. Cuối cùng ông nói: “Dù thế nào cũng phải tìm tiền trước.” Tú Mai thở ra, như được kéo về hướng có lợi. “Vậy vẫn nên kiểm tra phòng và đồ của từng người. Để công bằng, kiểm tra cả phòng Gia Hân, phòng An Nhiên, phòng khách.” Chị nói đến phòng Gia Hân trước, nghe rất vô tư. Nhưng Hứa Nghi nhìn Gia Hân cúi đầu nắm chặt gấu bông trong tay, đầu ngón tay trắng ra. Con bé không khóc, nhưng mắt đã đỏ sẵn, như một người đứng chờ tín hiệu để bật khóc.
“Được,” Hứa Nghi nói. “Kiểm tra thì kiểm tra theo thứ tự người có mặt trong nhà lúc phong bì còn ở đó. Không bắt đầu từ An Nhiên.” Tú Mai khựng lại. Gia Hân ngẩng phắt lên. An Nhiên cũng nhìn cô, lần này ánh mắt không còn chỉ là lạnh. Trong đó có một thứ rất nhỏ, giống nghi ngờ bị nứt ra nhưng chưa đủ thành tin tưởng. Lâm Chính Đức nhíu mày, nhưng không phản đối. Hứa Nghi biết mình chỉ giành được một khoảng thời gian rất hẹp. Một khoảng thời gian để đứa trẻ kia không bị lột túi trước tiên như thói quen của căn nhà này.
Cuộc kiểm tra bắt đầu từ phòng khách. Khay trà, ngăn tủ, ghế bọc da, cả khe sau bình hoa đều không có. Trần Vân tìm rất kỹ, kỹ đến mức giống đang bù đắp cho sự im lặng của mình. Gia Hân đứng cạnh Tú Mai, gấu bông vẫn ôm trước ngực. Khi Hứa Nghi liếc qua, cô bé lập tức dụi mắt. Nước mắt rơi xuống nhanh và tròn, như thể đã đợi quá lâu. “Con sợ,” Gia Hân nức nở. “Nếu chị An Nhiên giận con vì con nói thật thì sao?” Tú Mai ôm con vào lòng, vừa xoa lưng vừa thở dài. “Không ai trách con. Con chỉ muốn giúp tìm lại tiền thôi.”
Cả căn phòng lại nghiêng về phía An Nhiên. Không cần chứng cứ mới, chỉ cần một đứa trẻ khóc đúng lúc. An Nhiên đứng một mình bên cạnh cửa phụ, mặt trắng đến mức gần như trong suốt. Em không giải thích. Không nói mình không giận Gia Hân, không nói mình không lấy tiền, không nói camera mất đoạn không phải lỗi của mình. Sự im lặng của em không phải thừa nhận, mà là kiệt sức. Hứa Nghi chợt hiểu vì sao những người trong nhà này thích An Nhiên im lặng. Một đứa trẻ không tự bào chữa rất dễ bị viết thay lời khai.
Khi mọi người chuẩn bị lên tầng kiểm tra phòng, Hứa Nghi dừng lại trước màn hình camera vẫn đang mở. Ở góc dưới bản ghi, đoạn mười lăm phút biến mất không hiện ký hiệu lỗi tín hiệu như những lần chập chờn thông thường. Nó chỉ là một khoảng trống sạch sẽ, bị cắt gọn đến mức quá ngay ngắn. Cô nhớ vệt xước ngoài cửa phòng An Nhiên, nhớ túi tài liệu của cô Lương, nhớ ánh mắt Trần Vân khi nghe hai chữ an toàn. Rồi cô nhìn sang An Nhiên. Từ đầu đến cuối, cả nhà đã hỏi em có đi qua không, có lấy không, có chịu kiểm tra không. Nhưng không một ai hỏi em đã thấy gì, đã sợ gì, hay vì sao khi nghe mất tiền, mặt em lại trắng bệch như vậy.
Hứa Nghi đặt ngón tay lên mép máy tính bảng, không chạm vào phím nào. Trên màn hình, camera phòng khách đang tắt đèn đỏ, im lặng như chưa từng chứng kiến điều gì. Cô bỗng nói rất khẽ, nhưng đủ để An Nhiên nghe thấy: “Trước khi lên phòng, cô muốn nghe An Nhiên nói.” Tú Mai lập tức cau mày. Lâm Chính Đức cũng nhìn sang. An Nhiên đứng bất động. Một lúc lâu sau, cô bé ngẩng đầu, đôi mắt khô đến đau. “Bây giờ mới hỏi cháu à?” em nói. “Lần nào cũng vậy. Không ai hỏi em.”
