Chương 5 - Chương 5: Người Đứng Sau Cửa
Chương 5: Người Đứng Sau Cửa
Hứa Nghi nói xong, hành lang tầng hai im xuống như vừa có ai rút hết tiếng mưa khỏi căn nhà. Cánh cửa phòng quản lý hệ thống khép hờ ở cuối dãy, phía sau là một khoảng tối mỏng, không đủ để giấu người nhưng đủ để khiến mọi ánh mắt trong nhà họ Lâm đổi hướng. An Nhiên đứng cạnh cô, chiếc túi vải vẫn ôm trước ngực, đầu ngón tay bấu vào quai túi đến trắng bệch. Hứa Nghi nhìn thấy, và lần này cô không để sự im lặng của em bị người lớn hiểu thành chột dạ. Cô bước lên trước nửa bước, giọng đều: “Anh mở cửa giúp tôi. Trước khi ai kiểm tra phòng của An Nhiên, chúng ta kiểm tra nơi camera bị ngắt trước.”
Người phụ trách camera tên Lý tái mặt. “Thưa ông, cửa này thường khóa. Chìa dự phòng ở chỗ tôi, còn một chìa ở phòng quản gia.” Tú Mai lập tức nói: “Vậy người đứng đó có thể chỉ là nhân viên kiểm tra hệ thống.” Hứa Nghi quay lại nhìn chị. “Nếu đúng là nhân viên, sẽ có lịch thao tác. Nếu không có, chúng ta càng cần biết vì sao camera mất đúng mười lăm phút.” Lâm Chính Đức chống gậy nhìn cánh cửa. Ông vẫn không thích chuyện nhà bị kéo thành một cuộc đối chiếu như hồ sơ, nhưng mảnh giấy vàng có nửa chữ “Lương” trong tay Hứa Nghi khiến ông không thể dùng một câu “trẻ con gây chuyện” để dập mọi thứ. “Mở,” ông nói.
Anh Lý vừa chạm ổ khóa, cửa đã bật vào trong. Nó không khóa. Không khí trong hành lang lập tức nặng hơn. Phòng quản lý nhỏ và tối, chỉ có hai màn hình giám sát, tủ thiết bị chớp đèn xanh và một chiếc ghế xoay bị kéo lệch khỏi vị trí. Trên bàn, quyển sổ đăng ký thao tác mở sẵn, bút bi đặt nghiêng, nắp chưa đóng. Trong mùi nhựa nóng và bụi cũ còn lẫn một mùi nước hoa trẻ con rất nhạt. Nếu không vừa từ phòng Gia Hân đi ra, có lẽ Hứa Nghi cũng bỏ qua.
Anh Lý bật màn hình, tay run đến mức bấm sai mật mã lần đầu. Hứa Nghi không chen vào thao tác của anh. Cô chỉ nhìn xuống nền gạch sát chân tủ thiết bị, nơi có một vệt ẩm mỏng từ đế giày dính nước mưa. Vệt ấy quay về phía cửa, như người đứng bên trong từng nghiêng người nhìn ra hành lang. Cạnh đó có một sợi lông vải màu kem mắc ở đầu vít tủ. Hứa Nghi cúi xuống nhưng không nhặt bằng tay. “Chị Vân, nhà mình hôm nay có ai lau phòng này sau bốn giờ không?” Trần Vân giật mình. “Không… không có ạ. Phòng này bình thường anh Lý tự dọn.” “Vậy vệt nước này từ đâu ra?”
Không ai đáp. Gia Hân nấc lên một tiếng rất nhỏ. Tú Mai lập tức kéo con sát vào lòng. “Trẻ con đi qua đi lại, một vệt giày thì nói được gì?” Hứa Nghi đứng thẳng dậy. “Một vệt giày không nói được gì. Một con gấu biến mất không nói được gì. Một mảnh phong bì cũng không nói được gì. Nhưng nếu tất cả đều xuất hiện quanh đúng mười lăm phút camera mất tín hiệu, thì ít nhất chúng ta không nên vội lục túi của đứa trẻ duy nhất từ đầu đến giờ bị ép trả lời.” An Nhiên cúi mắt. Hứa Nghi không nhìn em quá lâu, chỉ đặt giọng mình ở đó như đặt một chiếc ghế cho em ngồi xuống giữa căn phòng toàn người đứng xử em.
Màn hình hiện nhật ký thao tác. Anh Lý càng đọc càng khó coi. “Bốn giờ bốn mươi bảy có đăng nhập nội bộ. Không phải tài khoản của tôi, là tài khoản khách bảo trì.” Lâm Chính Đức cau mày. “Tài khoản đó ai có?” “Theo quy định thì chỉ tôi giữ, nhưng mật mã dán trong sổ kỹ thuật cũ… trước đây tiện cho người nhà gọi sửa nhanh nên…” Anh im bặt, vì chính anh cũng nghe ra sự vô lý trong chữ tiện. Hứa Nghi hỏi: “Lúc bốn giờ bốn mươi bảy, anh ở đâu?” “Nhà sau ạ. Có người gọi điện nội bộ bảo chuông cửa phụ bị chập. Giọng giống chị Vân.” Trần Vân ngẩng phắt đầu, mặt trắng đi.
“Tôi không…” Trần Vân bật ra hai chữ rồi lập tức nuốt xuống. Tú Mai quay sang chị rất khẽ. Không mắng, không nhắc, chỉ nhìn, nhưng cái nhìn ấy đủ làm Trần Vân cúi đầu. Hứa Nghi không ép chị nói tiếp trước mặt tất cả. Ép một người đang sợ hãi thường chỉ khiến họ chọn lời nói an toàn nhất, không phải lời nói thật nhất. Đúng lúc đó, An Nhiên lên tiếng rất nhỏ: “Lúc con vào cửa phụ, chuông vẫn kêu bình thường.” Tú Mai cười gượng. “Con vừa nói đi thẳng lên tầng, sao còn nhớ chuông cửa?” An Nhiên nhìn chị. “Vì con bấm chuông cho dì Vân mở cổng phụ. Chuông kêu hai lần.”
Một câu của em làm căn phòng càng lặng. Đó không phải lời buộc tội lớn, chỉ là một chi tiết nhỏ, nhưng Hứa Nghi biết chính những chi tiết nhỏ mới kéo được sự thật ra khỏi chỗ người lớn giấu nó. Cô nhìn quyển sổ đăng ký trên bàn. Trang gần nhất ghi lần bảo trì ba ngày trước, chữ của anh Lý. Sau đó trống. Nhưng ở góc giấy có một vết hằn rất nhẹ, như ai từng đặt mảnh giấy lên trên rồi viết vội. Hứa Nghi nghiêng sổ dưới ánh đèn. Một nửa chữ hiện ra lờ mờ: Gấu. Cô khép sổ lại, dùng khăn giấy bọc sợi lông vải màu kem trên vít tủ rồi đặt cạnh mảnh phong bì vàng. “Con gấu màu kem có thể đã từng ở đây,” cô nói.
Gia Hân nín bặt trong đúng một nhịp. Trẻ con chưa học được cách giấu phản ứng bằng lời hay như người lớn. Tú Mai thì đã học quá tốt. Chị lập tức thở dài: “Gấu bông trong nhà nhiều như vậy, sợi vải nào chẳng có thể dính vào áo. Em đang cố biến chuyện trẻ con nghịch thành một vụ nghiêm trọng.” Hứa Nghi gật đầu. “Có thể. Vậy chúng ta tìm con gấu để chứng minh nó chỉ là đồ chơi.” Cô quay sang Trần Vân. “Phòng giặt ở đâu?” Trần Vân run giọng: “Cuối hành lang dưới nhà… nhưng hôm nay không giặt gấu.” “Tôi hỏi vì phòng Gia Hân không có, phòng quản lý có sợi vải, còn camera mất đoạn đúng lúc con gấu đi qua phòng ăn.”
Lâm Chính Đức gõ gậy xuống sàn. “Xuống phòng giặt.” Tú Mai ôm Gia Hân đứng yên. “Ba, con bé sợ quá rồi.” “Xuống.” Lần này giọng ông không lớn, nhưng đủ chặn mọi câu mềm mỏng. An Nhiên đi sau Hứa Nghi, vẫn giữ khoảng cách nửa bước. Khi đi ngang Tú Mai, em không nói gì, nhưng bàn tay ôm túi đã bớt run. Hứa Nghi thấy sự thay đổi nhỏ ấy và bỗng thấy lòng mình nặng hơn. Một đứa trẻ không run trước người lớn không phải vì em bỗng mạnh mẽ, mà vì cuối cùng có một người lớn chịu đứng trước em.
Phòng giặt sáng trắng và lạnh, mùi bột giặt sạch đến mức chói. Trong góc có hai giỏ đồ: một giỏ quần áo thường, một giỏ đồ chơi mềm chờ phơi. Hứa Nghi để Trần Vân tự kéo giỏ ra, để anh Lý quay lại bằng điện thoại theo yêu cầu của Lâm Chính Đức, để mọi thao tác không biến thành việc cô tự ý lục lọi. Trong giỏ có thỏ trắng, gối ôm hình mây, một con vịt vàng. Dưới cùng, con gấu bông màu kem bị ép dưới chiếc khăn lớn. Bụng nó đã bị rạch một đường rất khéo rồi khâu tạm lại bằng chỉ trắng lệch màu.
Gia Hân bật khóc trước khi ai hỏi. Tú Mai ôm con chặt đến mức cô bé gần như bị che cả mặt. “Chắc nó nghịch kéo, trẻ con cắt đồ chơi là chuyện bình thường.” Hứa Nghi nhìn đường chỉ trên bụng gấu. “Trẻ con có thể cắt đồ chơi. Nhưng trẻ con thường không biết rạch đúng đường may, nhét đồ rồi khâu lại.” Cô không nói chữ tiền. Chưa. Cô hỏi Trần Vân: “Trong nhà có kéo nhỏ và chỉ trắng ở đâu?” Trần Vân nhìn Tú Mai, rồi nhìn An Nhiên. Lần này, sự im lặng của chị không còn đứng yên được nữa. “Trong hộp may… ở tủ hành lang,” chị nói khàn đi. “Chiều nay… tôi thấy cô Gia Hân lấy.”
Gia Hân hét lên: “Con không lấy tiền!” Tiếng hét ấy nhanh hơn mọi câu hỏi, cũng thật hơn mọi tiếng khóc từ nãy đến giờ. Tú Mai lập tức bịt nhẹ miệng con, nhưng đã muộn. Lâm Chính Đức nhìn cháu gái, vẻ mặt đổi từ tức giận sang khó tin. Hứa Nghi không bước tới Gia Hân. Cô nhìn đứa trẻ đang run trong lòng mẹ, tự nhắc mình rằng Gia Hân có lỗi, nhưng người biến lỗi ấy thành cái bẫy cho An Nhiên không thể chỉ là một đứa trẻ mười ba tuổi. “Không ai vừa hỏi cháu lấy tiền,” cô nói. “Vậy vì sao cháu phải trả lời câu đó?”
Câu hỏi rơi xuống phòng giặt, sắc hơn mọi lời buộc tội. Đúng lúc ấy, từ chiếc áo khoác nhỏ Gia Hân vắt trên thành giỏ đồ, một góc giấy vàng nhạt lộ ra khỏi túi trong. Trần Vân nhìn thấy trước, mặt cắt không còn giọt máu. Hứa Nghi đưa tay rồi dừng lại. Cô quay sang Lâm Chính Đức. “Ba, lần này con đề nghị người trong nhà chứng kiến rõ. Không phải vì con muốn kết tội một đứa trẻ, mà vì từ đầu đến giờ có một đứa trẻ khác đã bị kết tội bằng ít hơn thế rất nhiều.” Lâm Chính Đức nhìn An Nhiên. Lần đầu tiên trong buổi tối, ánh mắt ông không đặt lên em như đặt lên một vấn đề cần xử lý. Ông gật đầu, rất chậm.
Trần Vân bước tới lấy chiếc áo khoác theo lệnh ông, tay run bần bật. Khi chị kéo túi trong ra, một phong bì vàng nhạt bị gấp đôi rơi xuống bàn. Nửa chữ “Lương” trên phong bì vừa khớp với mảnh giấy trong tay Hứa Nghi. Mép phong bì rách một góc, bên trong lộ ra cạnh xấp tiền được buộc bằng dây chun mỏng. Gia Hân khóc òa, còn Tú Mai nhìn phong bì ấy bằng gương mặt trắng đến lạ. Hứa Nghi không thấy hả lòng. Cô chỉ thấy cổ họng mình nghẹn lại khi An Nhiên ở phía sau khẽ thở ra, như một người suýt chết chìm vừa được kéo lên mặt nước nhưng vẫn chưa dám tin mình còn sống.
