Bỏ qua nội dung

Me Ke Cua Em

Chương 29 - Chương 29: Tin Đồn Mẹ Kế

Chương 29: Tin Đồn Mẹ Kế

“Đã xử lý theo trang ba mươi lăm.”

Thừa Vũ đọc lại dòng tiêu đề trên màn hình điện thoại, giọng khàn đi. Bộ phận dữ liệu chỉ khôi phục được tên thư, thời điểm tạo và dấu vết cho thấy nó từng nằm trong hộp thư Family-Holdings; phần nội dung vẫn là một khoảng trống. Lâm Chính Đức nhìn sang tập giấy thiếu hai trang, rồi lập tức nói: “Một dòng tiêu đề không chứng minh được gì.”

“Chưa chứng minh được ai làm.” Hứa Nghi đặt bút xuống biên bản. “Nhưng đủ chứng minh trang ba mươi lăm từng được dùng như một chỉ dẫn, không phải ghi chép riêng vô nghĩa.”

Ông nội không trả lời. Hứa Nghi đề nghị niêm phong lại toàn bộ MT-07 trong một túi hồ sơ mới, ghi rõ số trang thực tế và tình trạng dấu ghim trước khi đưa vào két. Lâm Chính Đức phản đối việc biến tài liệu gia đình thành “vật chứng”, nhưng lần này Thừa Vũ không lùi. Anh gọi người quản gia mang băng niêm phong, tự ký lên mép dán và yêu cầu sao chụp trang sổ kiểm kê ngay tại chỗ. Hứa Nghi chỉ giữ bản biên bản có chữ ký của ba người. Cô không mang đi một tờ giấy nào.

Trước khi rời phòng lưu trữ, cô nói với Thừa Vũ: “Đừng gọi từng người lên hỏi. Trước hết phải giữ nhật ký ra vào, dữ liệu camera và lịch làm việc của văn phòng chủ tịch trong thời gian hồ sơ được nhập kho.”

“Anh sẽ gửi yêu cầu bằng văn bản.”

“Gửi qua pháp chế hiện tại và lưu một bản ngoài hệ thống Family-Holdings.”

Anh nhìn cô một thoáng rồi gật đầu. Sự phối hợp ấy không làm vết rạn giữa họ nhỏ đi. Nó chỉ cho thấy, ít nhất lần này, anh đã hiểu làm đúng không đồng nghĩa với được tha thứ.

Chiếc xe vừa ra khỏi cổng nhà chính, điện thoại Hứa Nghi rung liên tiếp. Tô Dĩnh gửi ba ảnh chụp màn hình, kèm một câu ngắn: Đừng trả lời trong nhóm.

Ảnh đầu tiên là nhóm họ hàng nhà họ Lâm. Tên Lâm Tú Mai nằm ngay trên một đoạn tin nhắn dài, giọng điệu vẫn mềm như mọi lần: “Tôi không muốn nghĩ xấu cho ai, chỉ lo người mới vào nhà chưa hiểu chuyện cũ của Mạn Thanh, lại dùng An Nhiên làm lý do để chạm vào quỹ của con bé. Sáng nay cô ấy ép chú Đức mở két, còn đòi mang hồ sơ ra ngoài. Chuyện tài sản trẻ con phải cẩn thận.”

Ngay bên dưới là những câu hưởng ứng không cần ai xác nhận. Có người hỏi Hứa Nghi đã được ghi tên vào quyền quản lý quỹ chưa. Có người nhắc mẹ kế chăm sóc con riêng quá mức thường “không đơn giản”. Một người khác viết rằng Thừa Vũ đang áy náy với con nên dễ bị vợ mới dẫn dắt.

Hứa Nghi đọc đến đó thì dừng. Cô không thấy nóng mặt. Cảm giác đầu tiên là lạnh ở hai đầu ngón tay, giống như khi chạm vào mặt giấy thiếu trang trong két.

Ảnh thứ hai được chụp từ nhóm phụ huynh khối của trường An Nhiên. Nội dung đã bị cắt mất tên người gửi ban đầu, chỉ còn một đoạn được chuyển tiếp: “Mẹ kế của một học sinh đang lấy danh nghĩa bảo vệ con riêng để tiếp cận quỹ thừa kế. Gia đình đã phải mở két đối chất.” Bên dưới, vài phụ huynh hỏi có phải học sinh lớp của An Nhiên hay không. Một người đề nghị giáo viên chủ nhiệm để ý xem cô bé có bị ép ký giấy hoặc bị gây áp lực tâm lý ở nhà.

Ảnh cuối cùng có thời gian gửi cách lúc họ niêm phong két chưa đầy hai mươi phút.

Thừa Vũ đọc xong, hàm siết lại. “Anh sẽ gọi chị ta.”

“Không.” Hứa Nghi phóng lớn tin nhắn của Tú Mai. “Gọi điện chỉ cho chị ta cơ hội nói mình bị hiểu lầm. Cần giữ bản gốc, thời gian gửi và đường chuyển tiếp.”

“Chị ta nói em đòi mang hồ sơ ra ngoài. Em chưa từng nói thế.”

“Vì câu đó khiến việc bảo toàn chứng cứ biến thành ý định chiếm giữ.” Hứa Nghi nhìn qua cửa kính. Cổng nhà chính đã khuất, nhưng cô vẫn nhớ người quản gia đứng ngoài thư phòng với cuốn sổ trên tay. “Chi tiết ép mở két chỉ có người trong nhà biết. Tin không tự lan. Nó được đưa ra đúng lúc để biến người kiểm tra sai phạm thành người có động cơ.”

Tô Dĩnh gọi đến. Cô luật sư không hỏi Hứa Nghi có ổn không, chỉ nói: “Tôi đã nhờ người trong nhóm họ hàng xuất toàn bộ đoạn trò chuyện. Nhóm phụ huynh khó hơn, nhưng quản trị viên đồng ý giữ bản gốc trước khi xóa. Cậu đừng giải thích về quỹ trong đó. Càng nói chi tiết, họ càng có thêm thứ để cắt ghép.”

“Trường đã biết chưa?”

“Biết rồi. Giáo viên chủ nhiệm đang tìm cậu.”

Cuộc gọi từ trường đến ngay sau đó. Người phụ trách khối nói rất vòng vo, mở đầu bằng việc nhà trường tôn trọng riêng tư gia đình rồi mới hỏi liệu những thông tin đang lan truyền có ảnh hưởng đến trạng thái của An Nhiên hay không. Có phụ huynh đã gửi yêu cầu nhà trường “quan sát thêm” vì lo em bị người lớn lợi dụng.

Hứa Nghi nghe hết mới đáp: “Nhà trường có thể quan sát việc học và an toàn của An Nhiên như với mọi học sinh. Nhưng không được hỏi em về tài sản, giấy tờ hay quan hệ giữa em với mẹ kế chỉ dựa trên một ảnh chụp không rõ nguồn.”

“Chúng tôi cũng không muốn làm em căng thẳng.”

“Vậy xin giữ nguyên tin nhắn đã nhận, ghi lại ai chuyển vào nhóm và ngăn nó tiếp tục xuất hiện trong nhóm có học sinh. Xóa sau khi bảo toàn, không phải xóa dấu vết.”

Ở đầu dây bên kia im một nhịp. Người phụ trách khối đồng ý.

Thừa Vũ nhìn cô tắt máy. “Anh sẽ đến trường.”

“Anh đến với tư cách cha An Nhiên, không phải để yêu cầu họ bảo vệ danh tiếng nhà Lâm.” Hứa Nghi nói. “Và đừng để ai gọi em ra hỏi trước lớp.”

Lần này anh không phản ứng vì bị nhắc. Anh chỉ nói: “Anh hiểu.”

Buổi trưa, Hứa Nghi đến trường sớm hơn giờ tan học. Hai người phụ nữ đứng gần quầy lễ tân nhận ra cô rồi ngừng nói giữa chừng. Một người là thành viên ban đại diện phụ huynh, từng ngồi cùng cô trong buổi làm việc khi An Nhiên bị tố đánh bạn. Chị ta bước đến, vẻ mặt thận trọng như đang làm một việc tốt khó nói.

“Chị Hứa, chị đừng hiểu lầm. Mọi người chỉ lo cho bé.”

“Lo điều gì?”

“Trẻ con có tài sản riêng thì nhạy cảm. Chị lại mới về nhà ấy. Người ngoài nhìn vào sẽ đặt câu hỏi.”

“Người ngoài đặt câu hỏi không phải vấn đề.” Hứa Nghi nói. “Đưa câu trả lời chưa kiểm chứng vào nhóm phụ huynh mới là vấn đề.”

Người phụ nữ hạ giọng: “Nhưng chuyện chị ép ông cụ mở két…”

“Chị có mặt ở đó không?”

“Không, tôi nghe người quen trong nhà nói.”

“Vậy chị đang kể lại một việc mình không chứng kiến, trong khi người bị ảnh hưởng là một đứa trẻ học cùng con chị.”

Câu nói không lớn, nhưng đủ làm mấy người gần quầy lễ tân quay đi. Người phụ nữ đỏ mặt, chống chế rằng ảnh chụp đã có khắp nơi. Hứa Nghi không yêu cầu chị ta xin lỗi mình. Cô chỉ đề nghị chị gửi lại bản chưa cắt cho quản trị viên và không nhắc tên An Nhiên trong bất kỳ cuộc trao đổi nào nữa.

“Chị không định giải thích sao?” người kia hỏi.

“Không bằng hồ sơ riêng của một đứa trẻ.”

Khi An Nhiên bước ra cùng giáo viên chủ nhiệm, gương mặt em vẫn lạnh, cặp đeo lệch một bên vai. Hai bạn phía sau nhìn về phía Hứa Nghi rồi ghé sát nói gì đó. An Nhiên không quay lại, nhưng bàn tay giữ quai cặp siết chặt.

Trên xe, Hứa Nghi hỏi: “Hôm nay ở lớp có chuyện gì không?”

“Không.”

“Có ai hỏi con chuyện ở nhà không?”

An Nhiên nhìn ra cửa kính. “Cũng không.”

Em trả lời quá nhanh. Hứa Nghi nhận ra nhưng không ép. Cô chỉ nói nhà trường có thể sẽ đổi cách quản lý nhóm phụ huynh vài ngày tới, nếu em thấy ai nhắc chuyện riêng thì không cần trả lời. An Nhiên khẽ “vâng”, một tiếng nhỏ đến mức gần như không phải đồng ý, chỉ là đóng lại câu chuyện.

Buổi chiều, Thừa Vũ gửi một thông báo vào nhóm họ hàng. Anh viết rõ việc mở két do chính anh yêu cầu với tư cách người đã ký giấy ủy quyền và là cha của An Nhiên; Hứa Nghi không xin quyền quản lý quỹ, không nhận tài liệu gốc và không có quyền định đoạt bất kỳ tài sản nào của con bé. Anh cũng yêu cầu mọi người dừng chuyển thông tin gia đình vào nhóm trường học.

Tú Mai trả lời sau đó năm phút: “Chị chỉ nhắc mọi người thận trọng, không hề nói Hứa Nghi lấy tiền. Nếu không có ý gì thì càng nên minh bạch để tránh hiểu lầm.”

Một câu phủ nhận được đặt cạnh một lời ám chỉ mới. Hứa Nghi nhìn nó rồi tắt màn hình. Mục tiêu của Tú Mai không phải khiến mọi người tin chắc cô đã lấy tài sản. Chỉ cần họ bắt đầu thấy mọi hành động cô làm cho An Nhiên đều có một mức giá giấu phía sau, từ nay mỗi chứng cứ cô tìm ra sẽ bị phủ một lớp động cơ.

Bữa tối thiếu An Nhiên. Cửa phòng em đóng, khay thức ăn người giúp việc mang lên vẫn để ngoài hành lang. Thừa Vũ đứng ở đầu bàn, hỏi có nên nói với con ngay không.

“Phải nói.” Hứa Nghi đáp. “Nhưng không được bắt con bé trấn an chúng ta.”

“Anh sẽ nhận phần trách nhiệm của anh.”

“Anh nên làm thế. Không phải để bảo vệ em, mà để con biết người ký giấy là anh.”

Thừa Vũ kéo ghế nhưng không ngồi. “Còn em?”

Hứa Nghi nhìn chỗ trống bên cạnh. “Em sẽ nói đúng những gì em đã làm. Không hơn.”

Có tiếng động rất nhẹ ngoài cửa phòng ăn. An Nhiên đứng ở đó từ lúc nào, điện thoại nắm trong tay. Trên màn hình là ảnh chụp một đoạn trò chuyện của học sinh, bên dưới lời nhắn: Mẹ kế cậu tốt với cậu vì muốn lấy tiền của mẹ cậu phải không?

Em không khóc. Gương mặt em trắng đi, đôi mắt dừng ở Hứa Nghi lâu hơn mọi lần.

“Họ nói cô bảo vệ em vì quỹ của mẹ em,” An Nhiên nói. “Em nghe rồi.”