Bỏ qua nội dung

Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi

Chương 9: Xác sống mở mắt

Chương 9: Xác sống mở mắt

Tiếng kim loại bị bẻ cong không vang xa trong đường hầm bảo trì. Nó bị lớp bê tông ẩm, bụi gỉ và bóng tối nuốt mất ngay khi vừa bật ra, chỉ còn dư âm rung qua những thanh cáp treo rũ xuống trần như ruột của một con thú khổng lồ đã chết. Thẩm Lâm lao vào khe hở vừa xé được bằng vai và khuỷu tay, da thịt rách thêm trên mép cửa sắc, nhưng anh không dừng. Đau không còn là tín hiệu để tránh. Đau chỉ là một mùi khác, lạnh và rỗng, trộn với thứ AX-17 vừa tan vào trong anh, khiến từng đường xám dưới da co giật như muốn bò ra khỏi thân thể.

Phía sau là tiếng đội thu hồi hét qua bộ đàm, tiếng súng phun đông kết kéo chốt. Xa hơn nữa là tiếng tim của Hứa Mạn, mỏng đi vì mất máu, vẫn cố đập trong căn phòng phía trên. Những âm thanh ấy không cần đi qua tai. Chúng chui thẳng vào đầu Thẩm Lâm, nóng đến mức con thú trong anh muốn quay lại. Một cú nhảy, một cú cắn, một dòng máu sống. Nhưng giọng nam trung niên vẫn lặp lại từ những loa phụ cũ dọc tuyến bảo trì, méo mó vì nguồn điện dự phòng yếu: “Đừng đi theo tiếng tim. Tìm nơi không còn ai thở.”

Thẩm Lâm không hiểu câu đó. Phần còn đủ để hiểu đã bị chôn dưới đói, đau và bóng trắng trong mắt. Nhưng cơ thể anh hiểu nhịp ngắt của âm thanh ấy như hiểu một mệnh lệnh từng được khắc vào xương. Mỗi lần tiếng tim kéo anh ngoặt lại, dòng lạnh từ AX-17 lại co lên trong gáy, ghì đầu anh về phía trước. Anh bò rồi đứng dậy, hai bàn tay cào trên tường bê tông, để lại những vệt đen nhầy dưới lớp rêu ẩm. Đường hầm càng xuống sâu, hơi người càng nhạt. Bên dưới, có một khoảng rỗng không đập, không thở, im đến mức giống một cái miệng đang chờ mở ra.

Trong phòng điều khiển phụ, Hứa Mạn nghe camera cuối cùng tắt phụt. Màn hình chỉ còn đường nhiễu đỏ và những mã cảnh báo chồng lên nhau: áp suất mất cân bằng, khí độc tích tụ, chủ thể H-0 rời khỏi khu xử lý. Cô bám vào cạnh bàn, mắt mờ vì máu tụ và cơn chóng mặt. Cánh cửa sau lưng bật mở sau một cú phá khóa. Hai người mặc đồ bảo hộ đen lao vào, một người chĩa họng súng đông kết vào ngực cô, người còn lại kéo tay cô khỏi bàn phím.

“Cô đã can thiệp trái quyền.” Giọng đội trưởng đội thu hồi vang qua mặt nạ lọc, lạnh đến mức không giống lời nói của một người đang đứng giữa khu sinh học sắp hỏng. “Mở lại tuyến xả.”

Hứa Mạn bị giật mạnh, vết thương ở vai rách ra làm cô nghẹn thở. Cô không kêu. Cô nhìn thẳng vào lớp kính đen trên mặt nạ của người đối diện, cố ép từng chữ ra khỏi cổ họng khô rát: “Mở tuyến xả lúc này, hơi phân hủy từ AX-17 có thể bị đẩy lên thông gió thành phố. Các anh muốn giết H-0 hay muốn mở thêm một ổ dịch?”

“Chủ thể đã rời B4. Cô vừa thả nó xuống metro.”

“Không.” Hứa Mạn nuốt mùi máu trong miệng. “Tôi chỉ ngăn các anh đốt nhầm thứ không được phép đốt.” Cô liếc sang bản đồ tuyến bảo trì đang chớp tắt. Chấm đỏ của Thẩm Lâm không còn ổn định. Nó kéo dài thành một vệt đứt quãng, lúc hiện lúc mất, như tín hiệu bị một lớp kim loại dày che khuất. “Nếu muốn đuổi theo, đừng dùng tiếng tim giả. Đừng dùng mồi máu. Đừng gọi tên anh ta bằng giọng người sống.”

Đội trưởng im một nhịp, rồi ra lệnh cho người bên cạnh: “Đưa bác sĩ Hứa theo. Cô ta biết đường.” Hứa Mạn bị khóa cổ tay bằng dây siết nhựa. Hành lang tầng B4 giờ chỉ còn đèn đỏ khẩn cấp, khí lạnh trườn trên mặt sàn như sương bẩn. Cửa khu xử lý thi thể phía sau đã biến dạng. Trên mép kim loại bị xé ra còn dính da và vệt xám chưa kịp khô. Một thành viên đội thu hồi cúi xuống quét mẫu, vừa chạm que thử vào vệt xám, thiết bị lập tức phát tiếng cảnh báo ngắn. Không ai nói thêm câu nào.

Bên dưới, Thẩm Lâm dừng trước một đoạn thang dốc dẫn xuống tuyến metro bỏ hoang. Biển chỉ dẫn trên tường đã mốc đen, chữ sơn bong gần hết, chỉ còn thấy mấy ký hiệu cũ của thành phố trước khi khu nghiên cứu được xây đè lên. Không có hơi thở ở đây. Không có da người nóng. Không có tiếng van xin. Chỉ có mùi sắt gỉ, nước đọng lâu ngày và một thứ mùi thuốc rất nhạt, giống AX-17 nhưng cũ hơn, sâu hơn, bị khóa sau nhiều lớp bụi.

Đôi mắt phủ trắng của anh mở lớn. Trong bóng tối tuyệt đối, thứ mắt ấy lẽ ra không nhìn thấy gì. Nhưng sau cơn lạnh ở cổ họng, bóng tối không còn là một mảng đặc. Nó tách thành những lớp mờ: đường dây điện đã chết trên trần, nước rỉ từ vết nứt, dấu giày cũ bị bùn phủ, những vệt cào không phải do người để lại trên cửa chắn phía cuối dốc. Mí mắt anh giật một cái, rồi lớp màng trắng trên mắt trái rạn ra một đường rất mảnh. Không phải ánh sáng lọt vào. Là bóng tối mở ra.

Ở khoảng cách ba mươi mét phía sau, đội thu hồi thả một drone nhỏ xuống đường hầm. Cánh quạt của nó không lớn, nhưng trong đầu Thẩm Lâm, âm thanh ấy sắc như kim chọc vào tủy. Anh quay phắt lại. Một thành viên đội thu hồi bật loa định hướng, phát ra chuỗi nhịp mô phỏng tim người chậm và đều, đúng tần số mồi săn được ghi trong hồ sơ. Hứa Mạn nghe thấy âm thanh ấy liền biến sắc. “Tắt đi.”

Không ai nghe cô. Nhịp tim giả dội xuống đường hầm, sạch sẽ và rõ ràng hơn tiếng tim thật trong lớp tường dày. Thẩm Lâm gập người xuống như bị kéo bằng dây xích. Móng tay anh cắm vào bê tông. Cả thân thể xoay về phía âm thanh, cổ họng phát ra tiếng gầm thấp. Hứa Mạn bị giữ ở cửa bảo trì, không thấy anh, nhưng cô thấy vệt tín hiệu H-0 trên máy dò đang quay ngược lại. Nếu anh quay lại, đội thu hồi sẽ nổ súng. Nếu đội thu hồi nổ súng trong tuyến này, vết rách sinh học sẽ không chỉ nằm dưới lòng đất.

“Đó không phải tim thật,” cô nói gấp. “AX-17 làm anh ta nhạy hơn với nhịp sống, nhưng tập tin dẫn đường đang ức chế phản xạ săn mồi. Các anh phát mồi giả là đang giằng cơ thể anh ta ra làm hai.” Đội trưởng nhìn màn hình trên cổ tay. Vệt đỏ của H-0 giật liên tục, lúc tiến lúc lùi. Cuối cùng, anh ta giơ tay. Nhịp tim giả tắt phụt.

Trong khoảng im lặng đột ngột ấy, toàn bộ đường hầm như nín lại. Thẩm Lâm vẫn gập trên nền, móng tay cắm sâu đến bật máu đen. Anh không quay về nữa, nhưng cũng không đi tiếp. Con thú mất mồi. Giọng nam trung niên trong loa phụ đã ngắt vì nguồn dự phòng chết hẳn. Lần đầu tiên kể từ khi rời khu xử lý, Thẩm Lâm đứng giữa hai khoảng trống: phía sau là tim, phía trước là nơi không còn ai thở. Không có lệnh. Không có tiếng gọi. Không có người nào trong anh đủ tỉnh để chọn.

Rồi từ cuối dốc, sâu hơn trong lòng tuyến metro, một tiếng gõ vang lên. Không phải tiếng tim. Không phải tiếng máy. Tiếng ấy khô, chậm, ba nhịp cách nhau rất đều, như móng tay gõ vào mặt kính từ bên trong một cái hộp đã bị niêm phong nhiều năm. Thẩm Lâm ngẩng đầu. Lớp màng trắng trên mắt trái rạn thêm, để lộ một điểm đen nhỏ nằm sâu bên dưới. Trong khoảnh khắc ấy, Hứa Mạn nhìn thấy hình ảnh truyền về từ drone: H-0 không còn cúi đầu đánh hơi như xác sống thông thường. Anh đang nhìn. Thật sự nhìn về phía âm thanh không có hơi thở.

Cửa chắn cuối dốc bị khóa bằng ba lớp then cơ học cũ, bên ngoài phủ bụi và ký hiệu cấm của tuyến metro bỏ hoang. Thẩm Lâm lao tới không bằng sự vội vã của kẻ săn mồi, mà bằng một thôi thúc cứng hơn bản năng. Vai anh đập vào lớp cửa thứ nhất. Kim loại lõm vào. Cú thứ hai làm bản lề bật khỏi tường. Cú thứ ba xé cả khung cửa ra khỏi bê tông, kéo theo một đám bụi xám và mùi thuốc cũ tràn ra. Đội thu hồi phía sau lập tức nâng súng, nhưng không ai bắn. Bởi thứ mùi vừa thoát ra không giống xác thối. Nó giống phòng thí nghiệm cũ bị chôn sống.

Sau cửa là một sân ga không có tên. Đường ray ngập nước đến mắt cá chân. Hàng ghế chờ bị bọc kín bằng nhựa y tế đã ố vàng. Trên tường còn treo biển quảng cáo cũ của thành phố, khuôn mặt người mẫu mỉm cười bị nấm mốc ăn mất nửa miệng. Xa hơn, một đoàn tàu bảo trì nằm im trong bóng tối, cửa kính bên hông bị gia cố bằng khung thép và dấu niêm phong sinh học. Không có ai thở trong đó. Nhưng không khí không rỗng. Nó đầy một kiểu chờ đợi làm cả Hứa Mạn, qua màn hình drone, cũng cảm thấy da đầu tê dại.

Thẩm Lâm bước xuống đường ray. Nước đen vỡ ra quanh cổ chân anh. Anh đi ngang qua những túi thiết bị mục nát, qua một bảng hồ sơ rơi nghiêng trong nước. Drone hạ thấp, camera bắt được vài chữ còn sót trên mặt bảng: “DỰ ÁN DẪN ĐƯỜNG – KHO LƯU TRỮ KHÔNG HƠI THỞ”. Bên dưới là một dòng nhỏ hơn, bị nước ăn mờ gần hết. Hứa Mạn chỉ kịp đọc được hai ký tự trước khi hình ảnh nhiễu mạnh: “H-”.

Cô quên cả đau. “Phóng to.” Nhưng đội trưởng đội thu hồi không đáp. Anh ta cũng đang nhìn màn hình. Trong ánh hồng ngoại yếu, Thẩm Lâm dừng trước toa tàu đầu tiên. Bên trong lớp kính gia cố là những buồng cố định xếp hai bên, mỗi buồng chứa một hình người bị dây đai giữ thẳng trên ghế. Không hơi thở. Không nhịp tim. Không sự sống theo mọi định nghĩa an toàn. Nhưng khi Thẩm Lâm đặt bàn tay đầy máu đen lên mặt kính, tiếng gõ khô kia vang lên lần nữa, ngay từ buồng gần nhất.

Một mí mắt khô xám bên trong toa tàu run lên. Trên màn hình, lớp màng trắng ở mắt trái Thẩm Lâm nứt hẳn. Con ngươi đen lộ ra, nhỏ và sâu, không giống mắt người tỉnh lại, cũng không giống mắt xác sống mù đói. Nó phản chiếu cả toa tàu niêm phong như một cái giếng không đáy. Cùng lúc đó, hình người trong buồng cố định mở mắt.

Hệ thống drone nhận diện sinh hiệu vẫn báo số không. Không tim. Không thở. Không nhiệt. Nhưng trong toa tàu, từng đôi mắt xám lần lượt mở ra sau lớp kính, yên lặng nhìn về phía Thẩm Lâm như đã chờ anh rất lâu. Từ loa cũ trên sân ga, một giọng nữ máy móc bỗng bật dậy giữa tiếng nhiễu: “Giai đoạn dẫn đường một hoàn tất. Chủ thể H-0 đã đến kho không hơi thở. Đánh thức mẫu chờ.”