Bỏ qua nội dung

Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi

Chương 10: Không còn tên

Giọng nữ máy móc vừa dứt, cả sân ga vô danh rung lên rất nhẹ. Đường ray đã chết nhiều năm, nước đen dưới chân Thẩm Lâm cũng không có dòng chảy; thứ vừa chuyển động nằm sâu trong tường, trong những ống dẫn khí bị bịt kín và các lớp khóa cũ. Sau lớp kính gia cố của toa tàu bảo trì, những đôi mắt xám mở ra thêm. Chúng không nhìn đội thu hồi, không nhìn drone hay ánh đèn hồng ngoại. Tất cả chỉ nhìn bàn tay đầy máu đen của Thẩm Lâm đang đặt trên mặt kính, như thể bàn tay ấy là chiếc chìa khóa cuối cùng còn nhớ đường về.

Thẩm Lâm không lùi. Trong đầu anh, tiếng đói vẫn cào bằng móng vuốt cùn, nhưng trước mặt anh không có thức ăn, không hơi nóng, không tiếng tim. Những hình người kia khô và lạnh, mùi không giống xác chết mới cũng không giống xác sống ngoài đường. Lớp màng trắng ở mắt trái anh nứt thêm, đau đến mức cổ họng bật ra tiếng rít thấp. Dưới bóng tối của toa tàu, mỗi buồng cố định đều có một vệt sáng trên cổ tay người bên trong: thẻ kim loại, dây niêm phong, ký hiệu màu đã phai. Không có tên. Chỉ có mã.

Ở cửa dốc phía xa, Hứa Mạn bị một thành viên đội thu hồi giữ chặt khuỷu tay. Máu từ vai cô thấm qua áo bảo hộ tạm, nhưng cô vẫn nhìn màn hình trên cổ tay đội trưởng không chớp mắt. Drone phóng lớn hình ảnh thẻ kim loại trong toa đầu tiên. Dòng chữ bị nước và nấm ăn mòn gần hết, song phần còn đọc được khiến cổ họng cô khô lại: ‘Mẫu dẫn đường H-13. Tên dân sự: đã hủy.’ Dưới nữa là chuỗi hồ sơ không thuộc bất kỳ hệ thống lưu trữ hiện hành nào của viện. Đội trưởng nghiêng màn hình, giọng qua mặt nạ trầm xuống: “Không có trong danh mục thu hồi.”

“Vì đây không phải danh mục của các anh.” Hứa Mạn thở ra, mỗi chữ đều kéo qua vết thương đang giật. “Đừng bắn vào toa. Nếu hệ thống này còn hoạt động sau nhiều năm, nghĩa là bên trong có cơ chế bảo toàn riêng. Phá niêm phong bằng lực ngoài có thể mở toàn bộ kho cùng lúc.” Đội trưởng hỏi cô có đang bảo vệ chúng không. Hứa Mạn nhìn những đôi mắt xám không sinh hiệu sau lớp kính. Người chết thì không mở mắt khi được gọi; xác sống thì phải có cơn đói. “Tôi đang bảo vệ người sống phía trên,” cô nói. “Và đang cố để các anh không biến một kho bị khóa thành một đàn không kiểm soát.”

Trên sân ga, một dãy đèn vàng dưới chân toa tàu bật lên từng bóng một. Cửa buồng gần nhất bên trong toa khẽ tách ra, không có tiếng xì hơi, chỉ có âm thanh gioăng cao su lâu năm bị xé khỏi kim loại. Hình người trong buồng H-13 nghiêng về phía trước. Dây đai trên vai nó tự bung, để lộ cơ thể gầy đến mức áo y tế dính sát vào xương, da xám nhưng không thối rữa. Nó rơi xuống sàn toa bằng hai đầu gối, hai bàn tay chống lên nền, móng tay đen cào một vệt dài. Nếu đó là xác sống, nó đã lao vào mùi máu của Thẩm Lâm. Nhưng nó chỉ quỳ bất động, chờ kính mở.

Bản năng của Thẩm Lâm bị sự chờ đợi ấy kéo căng. Anh đập trán vào mặt kính. Cú va đầu tiên làm lớp kính gia cố rung lên, nước trên đường ray bắn tung. Một thành viên đội thu hồi lập tức nâng súng đông kết, khóa mục tiêu vào gáy anh qua khe cửa bị phá. Tia ngắm đỏ rơi lên lớp da rách sau cổ Thẩm Lâm như một con côn trùng máu. Anh không quay đầu, nhưng tất cả những mẫu trong toa tàu cùng lúc ngẩng mặt lên. Hàng chục đôi mắt xám xoay về phía tia đỏ, yên lặng, đều nhau, như một đàn thú không thở vừa phát hiện kẻ cầm dao.

“Hạ súng.” Hứa Mạn cố giật tay khỏi dây siết. “Tia khóa sẽ bị hệ thống hiểu là tấn công kho.” Trên kênh nội bộ của đội trưởng có tín hiệu chen vào, rè và thấp, nhưng Hứa Mạn vẫn nghe được hai từ rời rạc: tiêu hủy. Toàn bộ. Mặt cô trắng bệch. “Các anh không biết mình đang đứng dưới bao nhiêu tuyến thông gió phụ đâu. Đốt ở đây, hơi phân hủy sẽ đi lên trước cả khi cửa chống cháy kịp đóng.” Đội trưởng im một nhịp, rồi chỉ nói: “Chuẩn bị bọt đông kết diện rộng. Bắn khi cửa toa mở quá ba mươi phần trăm.”

Cửa kính trước mặt Thẩm Lâm hạ xuống một đoạn bằng hai ngón tay. Không khí bên trong tràn ra, lạnh và cũ. Mùi thuốc kia đậm hơn, đánh thức một mảnh hình ảnh không rõ hình dạng: ánh đèn trắng, cổ tay bị giữ trên mặt bàn, một bàn tay phụ nữ viết gì đó lên nhãn hồ sơ. Những nét chữ ấy đáng lẽ phải có nghĩa, nhưng trong đầu anh chỉ còn các vệt đen đè lên nhau. Tên. Một thứ từng thuộc về anh, rồi bị cạo khỏi giấy, khỏi da, khỏi trí nhớ. Anh há miệng, không phát ra tiếng người.

Drone bắt được dao động bất thường ở mắt trái H-0. Hứa Mạn cũng thấy. Cô không còn nhìn một chủ thể thí nghiệm đang vượt kiểm soát, mà nhìn thấy một người bị kéo về phía cái tên đã bị xóa khỏi mọi bảng ghi. Cô biết mình không nên làm vậy; chính cô đã cảnh báo không được gọi tên anh bằng giọng người sống. Nhưng nếu hệ thống dưới này được thiết kế để chứng minh rằng anh không còn phản ứng với tên dân sự, thì im lặng chính là giúp nó hoàn tất phần còn lại. Hứa Mạn cúi sát thiết bị liên lạc trên cổ tay đội trưởng, mặc cho họng súng bên cạnh chĩa sang mình. “Thẩm Lâm.”

Âm thanh qua drone rất nhỏ, méo và lẫn nhiễu. Vậy mà Thẩm Lâm dừng lại. Móng tay anh vẫn cắm vào khe kính, cơ bắp trên lưng co giật như bị dòng điện chạy qua. Những mẫu chờ trong toa cũng dừng theo, đầu nghiêng về cùng một hướng. Hứa Mạn nghe tim mình đập quá rõ, rõ đến mức cô sợ anh sẽ quay lại vì nó. Nhưng Thẩm Lâm không quay lại. Mắt trái anh mở lớn, con ngươi đen co thành một điểm rất nhỏ. Anh không nhận ra cô, cũng không nhận ra chính mình. Nhưng cơ thể anh đã phản ứng với hai chữ đó bằng một kiểu đau khác, không phải đói, không phải săn mồi.

Hệ thống cũ trên sân ga lập tức phát tiếng cảnh báo. “Từ khóa dân sự phát hiện. Đánh giá phản ứng chủ thể.” Dãy đèn vàng chuyển sang đỏ. Trên màn hình đội trưởng, một cửa sổ dữ liệu bật ra dù không ai yêu cầu kết nối: Chủ thể H-0. Tên dân sự: đã xóa. Trạng thái phản ứng: còn dư âm. Giai đoạn dẫn đường hai: hiệu chỉnh. Hứa Mạn nhìn dòng cuối cùng, bàn tay lạnh toát. “Nó không đánh thức kho vì anh ta đã mất tên,” cô nói khẽ. “Nó đánh thức kho để xóa nốt phần còn phản ứng.”

Không ai kịp đáp. Toa tàu phát ra tiếng khóa bung liên tiếp. Những mẫu chờ không lao ra. Chúng đứng lên trong bóng tối, từng cơ thể gầy xám quay mặt về phía Thẩm Lâm. Trên cổ tay chúng, thẻ kim loại phản chiếu ánh đỏ: tên dân sự đã hủy, tên dân sự đã hủy, tên dân sự đã hủy. Hàng chữ lặp lại như một lời nguyền. Thẩm Lâm gầm lên, không rõ vì đau hay vì bị âm thanh vô hình nào đó xé trong đầu. Anh kéo mạnh khe cửa kính. Lớp kính gia cố nứt thành hình mạng nhện, nhưng trước khi nó vỡ, bọt đông kết từ phía đội thu hồi phóng xuống sân ga như một dòng tuyết độc.

Bọt trắng phủ qua đường ray, gặp nước đen liền sôi lên, tỏa mùi hóa chất hắc đến cay mắt. Một phần bọt bám vào vai và cánh tay Thẩm Lâm, đông lại trong tích tắc, nhưng anh không dừng. Mẫu H-13 phía sau kính đưa tay lên, đặt lòng bàn tay khô xám trùng với bàn tay anh ở mặt ngoài. Không hơi ấm. Không sự sống. Chỉ có một nhịp gõ rất nhẹ từ móng tay nó vào kính: ba nhịp. Ngay sau đó, tất cả các mẫu trong toa cùng gõ theo. Âm thanh không giống tim, nhưng khiến toàn bộ sân ga như có một trái tim chết đang học cách đập lại.

Đội thu hồi chuẩn bị loạt thứ hai. Hứa Mạn cắn răng, dùng cả trọng lượng cơ thể thúc mạnh vào người đang giữ mình. Cú va không đủ để cô thoát, nhưng đủ làm thiết bị liên lạc trên cổ tay đội trưởng lệch khỏi tay áo bảo hộ. Cổng điều khiển phụ đang mở, nơi hệ thống cũ vừa cưỡng ép kết nối. Không cần mật khẩu đầy đủ, chỉ cần một lệnh trì hoãn cấp nghiên cứu. Hứa Mạn chồm tới, ngón tay dính máu quệt qua màn hình. “Khóa tuyến đông kết phụ. Lý do: nguy cơ phát tán AX-17 thứ cấp.” Thiết bị báo lỗi một lần, rồi chấp nhận bằng một tiếng bíp khô. Loạt bắn thứ hai tắt nghẹn.

Đội trưởng giật cô lại, nhưng khoảng trì hoãn ngắn ngủi ấy đã đủ. Thẩm Lâm xé lớp bọt khỏi vai bằng chính phần da bị dính cứng, máu đen bắn lên kính. Cửa toa vỡ tung. Mẫu H-13 ngã ra ngoài, rơi xuống nước ngay trước mặt anh. Nó không cắn. Không gào. Nó chỉ ngẩng mặt, đôi mắt xám phản chiếu con ngươi đen vừa mở của Thẩm Lâm, rồi cúi đầu xuống như nhận lệnh từ một thứ anh cũng không hiểu. Phía sau nó, những mẫu khác bước đến ngưỡng cửa, dừng lại đúng ranh giới giữa toa tàu và sân ga.

Hệ thống loa rè lên lần nữa. Lần này không còn là giọng nữ máy móc hoàn toàn. Trong lớp nhiễu, có đoạn âm thanh cũ chen vào, thấp và mệt, giống giọng nam trung niên từng dẫn anh đi trong đường hầm nhưng bị chôn dưới nhiều năm bụi điện tử. “Nếu còn phản ứng với tên, đừng để nó vào giai đoạn hiệu chỉnh.” Âm thanh đứt mất, rồi giọng máy lạnh lẽo phủ lên ngay sau đó: “Quyền phụ huynh không ổn định. Tên dân sự chưa xóa hoàn toàn. Bắt đầu thu hồi tên.”

Thẩm Lâm ngẩng đầu. Anh không hiểu câu nói ấy. Anh chỉ biết âm thanh cuối cùng làm những đường xám dưới da đồng loạt co lại, đau đến mức cả thân thể gập xuống. Trong màn hình nhiễu, Hứa Mạn thấy mắt trái anh nhìn thẳng về phía drone, không như xác sống nhìn mồi, mà như một người chưa nhớ nổi mình từng là ai. Cô mở miệng, muốn gọi tên anh lần nữa. Nhưng trước khi âm thanh kịp thoát ra, toàn bộ bảng đèn trên đoàn tàu vụt sáng. Trên từng thẻ kim loại, dòng chữ ‘tên dân sự đã hủy’ biến mất, thay bằng cùng một ký hiệu đỏ đang nhấp nháy: H-0 phụ thuộc. Và từ toa tàu sâu nhất, nơi camera chưa từng chiếu tới, một tiếng gõ thứ tư vang lên.