Bỏ qua nội dung

Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi

Chương 11: Mùi máu

Chương 11: Mùi máu

Tiếng gõ thứ tư vang lên từ toa sâu nhất không lớn, nhưng làm cả sân ga im bặt. Ba nhịp trước giống tín hiệu gọi về tổ, đều và lạnh. Nhịp thứ tư lệch hẳn, chậm hơn nửa hơi, như thứ trong bóng tối đang bắt chước trái tim người sống. H-13 đang cúi đầu trước Thẩm Lâm bỗng khựng lại. Những mẫu H-0 phụ thuộc đứng nơi ngưỡng cửa toa đồng loạt nâng mặt lên, cổ họng khô phát ra tiếng cọ xát rất nhẹ, không phải gầm, cũng không phải thở. Trên các thẻ kim loại, dòng chữ đỏ nhấp nháy nhanh hơn: H-0 phụ thuộc. Hệ thống loa rè rè rồi phát ra một câu lạnh lẽo: “Tín hiệu hiệu chỉnh ngoài chuỗi. Xác nhận mùi sống.”

Mùi sống ấy không đến từ đội thu hồi đang giấu mình sau mặt nạ lọc khí, cũng không đến từ những ống thông gió mục nát phía trên. Nó đến từ Hứa Mạn. Cú va khi cô lao vào thiết bị của đội trưởng đã làm vết thương ở vai rách thêm. Máu thấm qua lớp băng tạm, men theo cổ tay cô, rơi xuống thành từng giọt tối màu trên nền bê tông ướt. Giữa nước đen, hóa chất và xác không hơi thở, mùi máu người tươi rõ đến tàn nhẫn. Thẩm Lâm đang gập người vì cơn đau “thu hồi tên” bỗng ngẩng đầu. Con ngươi bên mắt trái anh co lại, còn mắt phải đục trắng nhìn thẳng về phía cửa dốc. Cổ họng anh bật ra một tiếng rít thấp, khàn đến mức giống tiếng kim loại bị kéo trên xương.

“Hứa nghiên cứu viên, lùi lại.” Đội trưởng giật cô về phía sau, giọng qua mặt nạ đã mất vẻ bình tĩnh ban đầu. “Bịt vết thương. Tất cả hạ nhiệt tín hiệu sinh học.” Nhưng anh ta vừa nói xong, một thành viên đội thu hồi bên trái đã hoảng hốt nâng súng. Tia ngắm đỏ quét qua H-13 rồi dừng trên ngực một mẫu ở cửa toa. Hứa Mạn thấy ngay những đôi mắt xám xoay theo nó. “Đừng bắn!” cô gần như quát lên, nhưng ngón tay người kia đã siết cò.

Viên đông kết không trúng Thẩm Lâm. Nó bắn vào vai H-13, nổ bung thành một mảng trắng, kéo nửa thân thể khô gầy của nó giật lùi. Nếu là xác sống bình thường, cú đó đủ khóa khớp trong vài phút. Nhưng H-13 chỉ nghiêng người, da dưới lớp bọt không nứt mà lõm xuống như vỏ cây chết. Nó cúi nhìn vai mình, rồi quay đầu về phía người vừa bắn. Tiếng gõ thứ tư lại vang lên từ toa sâu nhất. Lần này, H-13 lao đi.

H-13 bò sát mặt đất bằng cả tay lẫn chân, tránh đường ngắm như một con vật từng bị huấn luyện qua phòng thí nghiệm. Hai luồng bọt phụ phun xuống, nhưng lệnh trì hoãn của Hứa Mạn khiến áp lực yếu hơn dự kiến. Nó lách giữa hai cột, móng tay cào rách giáp chân một đội viên. Máu phun ra không nhiều, song dưới lòng đất, từng ấy đủ biến mọi thứ thành tiếng chuông.

Thẩm Lâm biến mất khỏi vị trí trước toa tàu.

Không ai nhìn kịp anh di chuyển. Nước đen bắn tung. Khi đội viên bị thương ngã ngửa, H-13 đã bị một bàn tay đầy máu đen bóp gáy, đập thẳng xuống nền. Âm thanh xương khô va bê tông vang lên rỗng và giòn. Thẩm Lâm không cứu người kia. Anh thậm chí không nhìn người kia. Mùi máu sống kéo căng toàn bộ chú ý của anh, và H-13 vừa chạm vào nguồn mùi đó trước, nên nó thành vật cản cần xé bỏ. Anh cúi xuống, răng nhe ra, bản năng săn mồi và cơn đau mất tên quấn vào nhau thành một thứ hung tính không có lời.

“H-0 phản ứng độc quyền với mùi máu.” Hứa Mạn nói rất khẽ, nhưng đội trưởng nghe thấy. Cô nhìn Thẩm Lâm ghì H-13 xuống mặt đất, nhìn những mẫu H-0 phụ thuộc còn lại bắt đầu đặt từng bàn chân qua ranh giới toa tàu. “Không phải bảo vệ. Là chiếm mồi. Nếu để người bị thương ở đây, cả kho sẽ bị kéo ra.” Đội trưởng quay phắt sang hai đội viên sau lưng: “Kéo Lưu Triết lên cửa dốc. Không để máu rơi xuống ray.” Nhưng mệnh lệnh đến muộn. Vài giọt máu đã rơi vào nước đen giữa hai đường ray. Đèn dưới sàn lập tức chuyển màu. Hệ thống máy đọc bằng giọng đều đều: “Mẫu mồi sống đã vào vùng dẫn đường. Giai đoạn thu hồi tên tăng tốc.”

Cơn đau đánh vào Thẩm Lâm gần như cùng lúc. Anh đang ghì H-13 thì toàn thân co rút, các đường xám dưới da nổi lên như mạch nước bẩn. Bàn tay bóp gáy H-13 run mạnh. Trong màn hình drone, Hứa Mạn thấy một chuỗi dữ liệu bật lên: Dư âm tên dân sự – 41%. 39%. 36%. Những con số tụt xuống quá nhanh. Mỗi nhịp loa rè lại ép cơ thể Thẩm Lâm cúi thấp hơn trước kho không tên. H-13 nhân lúc đó ngẩng mặt, không cắn anh, chỉ dùng móng tay gõ lên nền bê tông ba nhịp. Từ toa sâu nhất, tiếng gõ thứ tư đáp lại.

“Không được để chúng hoàn tất chuỗi bốn nhịp.” Hứa Mạn nuốt vị máu tanh trong cổ họng. “Ba nhịp là phụ thuộc. Nhịp thứ tư là lệnh hiệu chỉnh.” Đội trưởng nhìn cô: “Cô biết cách chặn?” Hứa Mạn nhìn màn hình đang tụt phần trăm, rồi nhìn vết máu trên tay mình. Cô không chắc, nhưng không còn thời gian để thừa nhận điều đó. “Tắt loa không đủ. Hệ thống đang dùng rung động qua đường ray. Cần một tín hiệu dân sự mạnh hơn để cắt chuỗi.”

“Cô lại định gọi tên nó?”

“Không phải gọi nó.” Hứa Mạn giằng tay khỏi người đang giữ mình, lần này đội trưởng không siết lại ngay. Cô cúi xuống nhặt một mảnh kính gia cố vỡ từ cửa toa, cạnh kính sắc cứa thêm vào găng tay đã rách. Máu cô dính lên mặt kính. Cô dùng chính vệt máu đó viết ba chữ lên phần kính còn phản chiếu ánh đỏ: Thẩm Lâm. Nét chữ run, méo, nhưng là chữ người sống viết cho người sống. “Tôi đang để hệ thống nhìn thấy tên mà nó chưa xóa được.”

Mảnh kính vừa chạm xuống nền, drone trên không lập tức bắt hình ảnh và phóng lên màn hình đội trưởng. Hệ thống cũ cũng bắt được. Loa phát tiếng nhiễu dữ dội, như có hai chương trình đang giành quyền đọc cùng một dữ liệu. “Từ khóa dân sự phát hiện.” Một giọng nữ máy móc nói. Ngay sau đó, giọng nam trung niên cũ chen vào, đứt quãng hơn lần trước: “Đừng… để máu… trở thành khóa.” Hứa Mạn lạnh sống lưng. Câu cảnh báo đến muộn. Máu của cô trên tên anh không chỉ đánh thức dư âm; nó cũng đánh dấu cô là người đang giữ cái tên đó.

Thẩm Lâm quay đầu.

Trong khoảnh khắc ấy, Hứa Mạn hiểu vì sao chương trình cũ phải xóa tên dân sự khỏi các mẫu. Tên khiến chúng đau. Tên khiến bản năng phải khựng lại trước một thứ không ăn được, không giết được, cũng không thể hiểu. Thẩm Lâm nhìn mảnh kính, rồi nhìn cô. Mùi máu từ vai cô kéo anh về phía trước, còn tên trên kính cắm vào anh như một cái gai. Anh bước một bước. H-13 dưới tay anh gõ ba nhịp thật nhanh, các mẫu ngoài toa đồng loạt đáp theo. Nhịp thứ tư từ toa sâu nhất vang lên, mạnh hơn, khiến bụi trên trần rơi xuống lả tả.

“Rút!” Đội trưởng ra lệnh. “Mang người bị thương lên trên. Đặt cửa chống nổ ở tầng dốc.”

“Cửa chống nổ đóng xuống sẽ kẹt anh ta ở đây với toàn bộ kho.” Hứa Mạn nói.

“Còn mở cửa thì cô kẹt ở đây với nó.” Đội trưởng đáp, giọng chỉ còn thực tế lạnh ngắt.

Thẩm Lâm lao tới trước khi họ kịp tranh cãi tiếp. Một đội viên kéo Hứa Mạn lùi lại. Cô mất thăng bằng, vai đập vào lan can, máu trào qua kẽ tay. Thẩm Lâm gầm một tiếng, nhảy qua khoảng nước đen, bàn tay vồ tới chỉ cách cổ cô chưa đầy một cánh tay. Đội trưởng giơ súng, nhưng không bắn vào đầu anh. Anh ta bắn xuống nền giữa Thẩm Lâm và Hứa Mạn. Bọt đông kết nổ thành một bức tường thấp, không khóa được H-0, chỉ đủ làm anh trượt nửa nhịp. Nửa nhịp ấy cứu mạng cô.

Hứa Mạn không gọi tên anh nữa. Cô sợ mỗi lần gọi là một lần hệ thống có thêm lý do để xóa nhanh hơn. Cô chỉ ép mảnh kính dính máu vào mặt trong lan can, để chữ Thẩm Lâm hướng về phía anh. Thẩm Lâm đâm sầm vào lớp bọt, xé qua bằng móng tay, da lòng bàn tay bị đông cứng rồi rách toạc. Anh ngửi thấy máu cô, thấy tên mình, thấy H-13 bò dậy phía sau và các mẫu phụ thuộc vượt ranh giới. Tất cả trộn vào đầu anh thành những mảng sáng tối không nghĩa. Anh không nhớ cô. Anh không nhớ mình. Nhưng khi bàn tay anh chạm đến lan can, móng tay cào qua chữ “Lâm” trên kính, cổ họng anh bật ra một âm tiết méo mó, gần như không thành tiếng.

“…Lâm.”

Âm thanh quá nhỏ, có thể chỉ là tiếng rít bị gãy. Nhưng Hứa Mạn nghe thấy, và màn hình đội trưởng cũng ghi được. Dữ liệu đang tụt dừng lại ở 19%. Chỉ dừng. Hệ thống loa lập tức chuyển sang âm sắc sắc nhọn hơn: “Dư âm chống thu hồi. Xác định nguồn giữ tên.” Tất cả đèn đỏ trên sân ga cùng lúc xoay về phía Hứa Mạn. Trên màn hình cổ tay đội trưởng, một khung hồ sơ mới mở ra không qua xác nhận. Ảnh nhận diện, mã nghiên cứu viện, nhóm máu, nhịp tim và mức mất máu của cô hiện lên như dữ liệu của một mẫu chuẩn bị niêm phong. Dòng cuối cùng nhấp nháy: Người giữ tên – Hứa Mạn. Trạng thái: cần tách khỏi H-0.

Từ toa sâu nhất, cửa khóa cuối cùng phát ra tiếng tách rất nhỏ.

Không có hình người bước ra ngay. Chỉ có một khe đen mở giữa hai lớp thép, và từ trong khe ấy, một giọng nói vang lên. Không phải giọng máy hay giọng nam trung niên. Nó giống giọng của Hứa Mạn hơn bất cứ thứ gì nên tồn tại dưới lòng đất này, mềm, khàn vì mất máu, gọi đúng hai chữ cô vừa cố không thốt ra.

“Thẩm Lâm.”

Thẩm Lâm đứng chết lặng giữa sân ga. Hứa Mạn cũng chết lặng. Bởi giọng nói đó không phát ra từ thiết bị của cô, không qua drone, không qua đội thu hồi. Nó phát ra từ toa sâu nhất, nơi tiếng gõ thứ tư vừa im bặt. Và ngay sau tiếng gọi ấy, tất cả mẫu H-0 phụ thuộc cùng quay đầu khỏi mùi máu người sống, nhìn về phía cô như vừa nhận ra một con mồi còn nguy hiểm hơn thức ăn.