Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi
Chương 12: Bàn tay trên kính
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 12: Bàn tay trên kính
Tất cả mẫu H-0 phụ thuộc cùng quay đầu về phía Hứa Mạn. Chúng không lao tới ngay. Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn tiếng gầm, bởi trong khoảnh khắc đó, cô có cảm giác mình không còn là người đang đứng trong sân ga, mà là một dòng dữ liệu vừa bị toàn bộ hệ thống đóng đinh lên tường. Mùi máu vẫn chảy ra từ vai, nhưng lần đầu tiên, thứ kéo chúng về phía cô không chỉ là đói. Là nhận diện. Là mệnh lệnh tách khỏi H-0.
Giọng nói giống hệt cô lại vang ra từ khe đen của toa sâu nhất, mềm đến mức gần như dịu dàng: “Thẩm Lâm.” Hai chữ ấy làm Thẩm Lâm run lên. Cơ thể anh đang nghiêng về phía Hứa Mạn chợt khựng lại, như có một sợi dây khác giật mạnh từ sau lưng. Hứa Mạn cắn chặt răng để không đáp lại. Nếu cô mở miệng lúc này, hệ thống sẽ có thêm mẫu âm thanh thật để vá vào giọng giả. Máu của cô đã cho hệ thống một tọa độ sống. Tên anh trên kính cho nó biết cô đang giữ thứ nó muốn thu hồi.
“Đó không phải tôi.” Hứa Mạn nói rất thấp, chỉ đủ để đội trưởng nghe. “Tắt toàn bộ kênh ghi âm mở. Đừng phát lại giọng của tôi qua bất kỳ thiết bị nào.” Đội trưởng không hỏi vì sao. Anh ta vung tay ra hiệu, hai drone lập tức hạ âm lượng xuống mức câm, chỉ còn đèn báo im lặng lấp lóe trong không khí bụi. Máu ở chân Lưu Triết đã được ép băng, nhưng vài giọt vẫn rơi dọc đường, kéo thành vệt mỏng trong nước đen. Những mẫu phụ thuộc gần đường ray khẽ động cổ, bản năng đói chưa biến mất, chỉ bị một lệnh lớn hơn đè xuống.
Từ toa sâu nhất, tiếng gõ bốn nhịp bắt đầu trở lại. Ba nhịp đầu khô và đều, nhịp thứ tư chậm hơn, giống một ngón tay rất kiên nhẫn gõ vào mặt trong quan tài. H-13 bò dậy từ nền bê tông, gáy lệch sang một bên vì cú đập của Thẩm Lâm, nhưng hai bàn tay nó vẫn tìm được nhịp. Nó không lao vào Hứa Mạn nữa. Nó gõ. Mỗi lần móng tay chạm xuống nền, dây đèn dưới ray lại nhấp một cái, và dữ liệu trên màn hình đội trưởng tụt thêm một đoạn: Dư âm tên dân sự – 18%. 17%. Hứa Mạn nhìn những con số ấy, cảm giác lạnh lan từ vết thương vào tận tim. Cái tên còn lại trong anh không phải ký ức hoàn chỉnh. Nó chỉ như một mẩu xương mắc trong cổ họng quái vật, đủ làm anh đau, chưa đủ khiến anh trở lại.
“Cửa chống nổ còn ba mươi giây.” Đội trưởng nói. “Cô phải lên dốc.” Hứa Mạn nhìn Thẩm Lâm. Anh đứng giữa sân ga, một tay còn cắm móng vào lớp bọt đông kết, mắt trái dán vào vệt máu trên kính, mắt phải đục trắng lại hướng về toa sâu nhất. Cô biết chỉ cần mình chạy, mùi máu sẽ kéo anh theo. Nếu anh vượt qua dốc trước khi cửa đóng, toàn bộ đội thu hồi sẽ nổ súng. Nếu cô ở lại, hệ thống sẽ hoàn tất việc tách cô khỏi H-0 bằng cách riêng của nó. Chỉ có lựa chọn nào kéo dài được thêm vài nhịp.
“Dựng tấm kính quan sát ở miệng dốc.” Cô nói. “Loại chắn áp lực, trong suốt. Không dùng loa, không dùng tín hiệu âm. Tôi cần anh ấy nhìn thấy một thứ không phải mồi.” Đội trưởng quay phắt sang cô, rõ ràng muốn bác bỏ, nhưng tiếng gõ thứ tư đập xuống ray làm đèn đỏ bùng lên một vòng. Anh ta nghiến răng ra lệnh. Hai đội viên mở khung chắn khẩn cấp từ hông xe thu hồi, kéo một tấm kính chống nổ dày đặt ngang miệng dốc. Tấm kính nặng nề trượt vào rãnh thép, chặn giữa sân ga và lối rút, để lại một khe hẹp bên dưới cho nước đen chảy qua. Nó không thể giữ H-0 mãi, nhưng có thể mua vài giây nếu Thẩm Lâm chưa quyết tâm phá nát nó.
Hứa Mạn bước lùi sau tấm kính. Mỗi cử động làm vai cô đau đến tối mắt, nhưng cô không cho phép mình ngã. Cô áp bàn tay đang dính máu lên mặt kính, năm ngón xòe ra, để vệt máu loang thành một dấu tay đỏ sẫm. Bên dưới dấu tay, mảnh kính nhỏ viết tên anh vẫn nằm ở lan can, nhưng khoảng cách và bọt đông kết làm hình chữ bị vỡ vụn. Chỉ dùng tay còn lại chỉ vào vệt tên, rồi đặt lên ngực mình một lần, sau đó lại đặt lên kính. Một chuỗi động tác không có âm thanh, không có dữ liệu giọng nói cho hệ thống bắt chước, chỉ là tín hiệu thị giác thô sơ nhất giữa người sống và thứ từng là người.
Thẩm Lâm lao tới. Cả tấm kính rung bần bật khi cơ thể anh đâm vào nó. Một vết nứt mảnh chạy ngang trước mặt Hứa Mạn, sát đến mức cô nhìn thấy từng sợi máu đen dính dưới móng tay anh. Đội trưởng nâng súng, nhưng cô lập tức giơ tay chặn. Thẩm Lâm nhe răng, cổ họng bật ra tiếng gầm thấp, mũi gần như áp sát dấu máu của cô trên kính. Anh ngửi thấy cô, thấy bàn tay cô, thấy thứ tên méo mó phản chiếu sau lưng mình. Bên trong mắt trái của anh có một tia dao động rất nhỏ, như ánh đèn đường sắp tắt nhưng vẫn chưa chịu chết.
“Đừng bắn.” Hứa Mạn nói không thành tiếng, chỉ mấp máy môi. Cô biết anh có thể không hiểu, nhưng đội trưởng hiểu. Ngón tay trên cò súng của anh ta siết rồi thả. Phía sau Thẩm Lâm, H-13 gõ nhanh hơn. Các mẫu phụ thuộc bắt đầu tiến lên từng bước, không chen nhau, không hỗn loạn, giống một đội hình bị dây xích vô hình kéo về phía kính. Giọng giả trong toa sâu nhất đổi giọng, lần này gần hơn, yếu hơn, giống Hứa Mạn khi cố nén đau: “Tôi ở đây… Thẩm Lâm, lại đây.”
Thẩm Lâm quay đầu nửa tấc. Chỉ nửa tấc ấy đã khiến dữ liệu trên cổ tay đội trưởng rơi xuống 14%. Hứa Mạn không còn thời gian. Cô kéo mạnh băng trên vai, để máu thấm thêm vào lòng bàn tay, rồi dùng chính dấu tay trên kính kéo xuống một nét dọc. Nét máu cắt qua mặt kính, dài và run, cuối cùng thành một chữ không hoàn chỉnh: Lâm. Không phải tên đầy đủ. Không phải tiếng gọi. Chỉ là phần âm anh vừa tự bật ra ở chương trước, phần hệ thống chưa nuốt được. Khi nét cuối cùng dừng lại, Thẩm Lâm đột ngột quay lại. Bàn tay anh nâng lên, đập vào đúng vị trí bàn tay cô ở mặt bên kia.
Kính chống nổ kêu răng rắc. Hai lòng bàn tay cách nhau một lớp trong suốt dày lạnh, một bên ấm, run vì mất máu; một bên lạnh, đầy vết rách và bọt đông cứng. Hứa Mạn nhìn qua kẽ ngón tay anh. Trong khoảnh khắc cực ngắn, tiếng gõ bốn nhịp bị lệch. H-13 đang gõ nhịp thứ ba thì khựng lại, móng tay cào xuống nền thành một vệt dài sai âm. Màn hình đội trưởng nhảy loạn, rồi dòng dữ liệu dừng ở 14%, không tụt nữa. Một dòng phụ hiện lên: Tín hiệu thị giác dân sự đối kháng. Nguồn giữ tên chưa tách.
Loa sân ga rít lên chói tai, không còn dùng giọng giả dịu dàng nữa mà chuyển sang âm máy lạnh buốt: “Nguồn giữ tên chống tách. Chuyển sang cưỡng chế.” Toa sâu nhất mở rộng thêm một khe. Hơi lạnh thối rữa tràn ra, mang theo mùi thuốc sát trùng cũ và thứ mùi ngọt lợm của mô bị ngâm quá lâu. Những mẫu phụ thuộc đồng loạt cúi đầu, không phải trước Thẩm Lâm, cũng không phải trước Hứa Mạn, mà trước cái khe đen đó. H-13 bò lùi lại một đoạn, trán gần chạm nền, dáng vẻ phục tùng đến mức làm người ta buồn nôn.
“Kéo cô ấy đi!” đội trưởng quát. Một đội viên túm lấy khuỷu tay Hứa Mạn, nhưng cô bám chặt mép khung kính. Thẩm Lâm ở bên kia lập tức gầm lên, bàn tay trên kính co lại như muốn xuyên qua lớp chắn để giành cô về phía mình. Không phải cứu, chỉ là phản ứng độc quyền của H-0 với nguồn giữ tên và mùi máu. Nhưng nếu phản ứng ấy còn đủ mạnh để chống lại toa sâu nhất, cô không thể để đội thu hồi cắt đứt nó ngay lúc này.
“Đừng kéo.” Cô thở dốc. “Nếu tách tôi khỏi tầm nhìn của anh ấy, nhịp bốn sẽ lấy anh ấy đi.” Đội trưởng nhìn dữ liệu, nhìn vết nứt trên kính, rồi nhìn các mẫu đang phục xuống trước toa sâu nhất. Anh ta ra lệnh đổi phương án bằng một câu rất ngắn: “Giữ kính. Rút Lưu Triết trước. Không ai bắn khi chưa có lệnh.” Lời vừa dứt, một tiếng cào vang lên từ chính tấm kính. Không phải từ phía Thẩm Lâm. Từ phía sau họ.
Hứa Mạn quay đầu. Ở đoạn tường bên phải miệng dốc có một ô kính quan sát nhỏ bị bụi và nước rỉ phủ kín, có lẽ từng dùng để nhìn vào phòng điều khiển phụ. Từ bên trong ô kính ấy, một bàn tay trắng bệch đang áp ra ngoài. Năm ngón tay mảnh, không giống móng vuốt của H-0 phụ thuộc, cũng không giống tay khô mục của xác sống thường. Nó giống tay người hơn bất cứ thứ gì Hứa Mạn đã nhìn thấy dưới lòng đất, chỉ là làn da quá nhợt, các mạch máu xám chạy lặng dưới cổ tay như rễ cây chết. Trên ngón trỏ có một vệt cắt cũ, đúng vị trí vết sẹo nhỏ của Hứa Mạn.
Một khung dữ liệu bật lên, nhiễu nặng đến mức chữ nhảy loạn: Đối chiếu sinh trắc người giữ tên… 61%. 68%. 73%. Hứa Mạn cảm thấy máu trong người mình lạnh đi nhanh hơn cả mất máu. Bàn tay phía sau ô kính chậm rãi kéo xuống, để lại một vệt ẩm đục. Giọng nói giống cô lại vang lên, lần này không từ loa sân ga, mà ngay sau lớp kính nhỏ đó, gần đến mức như có ai đang đứng sát tai cô.
“Đừng đứng bên kia kính,” giọng ấy thì thầm. “Tôi mới là người gọi anh ấy đầu tiên.”
Ở bên kia tấm kính chống nổ, bàn tay Thẩm Lâm vẫn áp lên dấu máu của Hứa Mạn. Nhưng đầu anh đã chậm rãi quay về phía ô kính nhỏ. Trong mắt trái còn sót chút ánh người của anh, thứ phản chiếu không còn là Hứa Mạn trước mặt, mà là bàn tay trắng bệch sau lưng cô, đang gõ lên kính đúng bốn nhịp.
