Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi
Chương 8: Thành phố tắt thở
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 8: Thành phố tắt thở
Khu xử lý thi thể không có tiếng tim. Điều đó lẽ ra phải khiến cơn đói của Thẩm Lâm dịu xuống, nhưng thứ đang chiếm lấy thân thể anh không còn phân biệt được dịu hay đau. Nó chỉ biết trước mặt có thịt lạnh, mùi hóa chất, mùi máu đã ngừng chảy và một thứ mùi rất mỏng nằm sâu trong mô chết, nhạt đến mức gần như không tồn tại. Mùi ấy khác với máu của Hứa Mạn. Nó không nóng, không gọi, không run rẩy vì sợ hãi. Nhưng khi Thẩm Lâm cúi đầu xuống, màng xám dưới da anh lại co giật từng nhịp, như một con vật vừa ngửi thấy dấu vết của đồng loại bị chôn dưới băng.
Túi thi thể gần nhất rách từ vai đến ngực. Vòng nhận dạng màu xanh nhạt mắc trên cổ tay người chết va nhẹ xuống nền bê tông ướt, phát ra tiếng lách cách khô khốc. “AX-17” nằm nghiêng trong vệt đèn đỏ, lúc rõ lúc mờ. Thẩm Lâm không đọc. Đôi mắt phủ trắng của anh chỉ bám vào phần da lạnh bên dưới lớp nhựa rách. Anh há miệng, răng cắm xuống, xé qua mô đã mất đàn hồi. Không có tiếng kêu. Không có phản kháng. Không có sự sống để đuổi theo. Chỉ có vị kim loại nhạt, vị thuốc đông cứng và một dòng lạnh buốt tràn vào cổ họng anh, lạnh đến mức làm toàn bộ thân thể đang săn mồi khựng lại.
Ở phòng điều khiển phụ phía trên, Hứa Mạn nhìn chấm đỏ đại diện cho chủ thể H-0 nhấp nháy ba lần rồi biến thành một vệt nhiễu dài. Cô chống tay lên cạnh bàn, cố đứng dậy nhưng đầu gối lập tức mềm xuống. Vết thương ở vai đã được buộc lại tạm bợ, nhưng máu vẫn thấm qua lớp vải mới, ấm đến mức khiến cô ghê sợ chính cơ thể mình. Bên dưới kia, Thẩm Lâm vừa tránh được mùi máu người sống. Nhưng trên màn hình, các chỉ số không hề yên xuống. Dòng “THEO DÕI ĐỘT BIẾN” chuyển từ vàng sang cam, rồi sang đỏ sẫm.
Cô kéo bàn phím lại gần, ngón tay trượt vì máu. “Không được ăn…” Câu đó vừa bật ra, cô lập tức cắn môi im bặt. Trong phạm vi săn mồi, không gọi tên, không kích thích nhân cách cưỡng bức, không biến mình thành tiếng chuông báo bữa ăn. Quy trình vừa đọc vẫn còn lạnh trong đầu cô. Nhưng không nói gì cũng không cứu được ai. Hứa Mạn nhập lệnh khóa khu xử lý thi thể, rồi nhập tiếp lệnh đóng trục xả áp số bảy. Hệ thống phản hồi chậm đến đáng sợ. Một vòng tròn xoay mãi ở góc màn hình, sau đó hiện lên dòng cảnh báo: “NGUỒN PHỤ KHÔNG ỔN ĐỊNH. KHÔNG THỂ ĐẢM BẢO ÁP SUẤT ÂM.”
Dưới khu xử lý, Thẩm Lâm ngã quỵ xuống nền. Đây không phải phản ứng của một con thú khi no. Đây giống một hình phạt. Những đường xám ở cổ anh phồng lên rồi lặn xuống, chạy dọc thái dương, luồn qua hốc mắt, kéo tròng trắng đang phủ sương của anh giật thành từng cơn. Thịt chết trong cổ họng anh không nằm yên. Nó như tan ra thành hàng nghìn mảnh kim lạnh, chui vào máu đã không còn là máu, đánh thức một phần cơ thể đáng lẽ phải mục rữa. Anh cào xuống nền bê tông, móng tay để lại rãnh sâu. Trong đầu không còn chỉ có mùi. Có âm thanh. Không phải tiếng tim, cũng không phải tiếng người. Đó là tiếng một đoạn ghi âm cũ bị nước ngấm, lặp đi lặp lại một câu méo mó: Ba xin lỗi.
Thẩm Lâm đập trán xuống nền. Cú va chạm làm nước bẩn bắn lên vòng nhận dạng AX-17. Anh không biết vì sao âm thanh đó khiến cơn đói rối loạn. Anh không biết vì sao cổ họng mình muốn bật ra một chữ không phải tiếng gầm. Mỗi lần vùng tối trong đầu anh bị kéo lên, thứ anh vừa nuốt lại đè xuống, lạnh hơn, nặng hơn, như một bàn tay đặt lên gáy người sắp tỉnh. Không cho tỉnh. Không cho nhìn. Không cho nhớ. Bản năng chấp nhận điều đó dễ dàng hơn phần người còn sót lại.
Trên bộ đàm treo bên tường, một giọng nam đột ngột vang lên, khàn vì nhiễu: “Tổ thu hồi đã xuống tầng Bốn. Xác nhận chủ thể H-0 ở khu xử lý thi thể. Nhắc lại, ưu tiên phong tỏa mẫu, cho phép tiêu hủy nếu vượt ngưỡng.”
Hứa Mạn ngẩng phắt đầu. Cô gần như quên mất họ vẫn đang ở phía trên. Đội thu hồi không cần biết Thẩm Lâm còn nói được một câu. Họ cũng không cần biết câu đó là lời cầu xin hay dấu hiệu nhân tính. Với họ, H-0 là một sự cố biết di chuyển, còn AX-17 là mẫu thử đã chết nhưng chưa chắc đã chết sạch. Nếu hai thứ đó gặp nhau, cách an toàn nhất trên giấy luôn là đốt tất cả trước khi báo cáo lên cấp cao hơn.
Cô bấm vào kênh nội bộ, giọng yếu đến mức chính cô cũng nghe thấy mình như đang nói từ dưới nước. “Không được dùng lửa trong khu xử lý. Bộ lọc xả đã mất ổn định. Nếu đốt mẫu AX-17 khi áp suất âm hỏng, hơi phân hủy có thể bị đẩy ngược lên tuyến thông gió.”
Đầu bên kia im lặng hai giây. Rồi một giọng khác đáp lại, lạnh và gọn: “Bác sĩ Hứa, cô không có quyền chỉ huy đội thu hồi.”
“Tôi không chỉ huy.” Hứa Mạn bám vào bàn để khỏi ngã. “Tôi đang báo rủi ro sinh học.”
“Rủi ro lớn nhất hiện tại là chủ thể H-0 còn sống.”
Câu trả lời làm phòng điều khiển bỗng chật lại. Hứa Mạn nhìn qua camera khu xử lý. Hình ảnh nhiễu nặng, nhưng vẫn đủ thấy một bóng người gập trên nền giữa các túi thi thể. Không còn giống người. Cũng chưa hoàn toàn giống một xác sống thông thường. Cánh tay Thẩm Lâm chống xuống, vai run lên từng nhịp ngắn, như cơ thể anh đang học lại cách chịu đựng một thứ đau mà bản năng không biết gọi tên. Xa hơn, cửa chống cháy phía hành lang B4 đã sáng đèn xanh. Đội thu hồi đang mở khóa từ bên ngoài.
Hứa Mạn kéo sơ đồ tầng về phía mình. Một bên là khu xử lý, một bên là tuyến xả nối ra trục thông gió thành phố cũ dưới khu nghiên cứu. Nếu đội thu hồi phun lửa hoặc khí tiêu hủy trong lúc bộ lọc phụ hỏng, thứ thoát ra ngoài có thể không giết ai ngay lập tức, nhưng không ai biết AX-17 còn lại gì trong mô chết kia. Cô nhìn dòng nguồn phụ giảm từ mười sáu phần trăm xuống mười ba. Cô không còn đủ thời gian để thuyết phục ai bằng lý lẽ.
Cô nhập mã kỹ thuật của phòng điều khiển phụ, khóa cưỡng bức cửa chống cháy B4. Hệ thống từ chối. Cấp quyền của cô đã bị hạ sau cảnh báo mất kiểm soát H-0. Hứa Mạn cắn răng, mở thư mục quy trình H-0 còn cháy cạnh trên màn hình. Tập tin ký ức gốc vẫn treo ở đó, nguồn hiển thị nhiễu “THẨM D…”. Bên dưới có một khóa truy cập cũ, không thuộc hệ thống hiện tại, chỉ ghi: “QUYỀN PHỤ HUYNH/NGƯỜI BẢO LÃNH – KHẨN CẤP NHÂN CÁCH.”
Cô không biết mã đó có còn dùng được không. Cũng không biết dùng nó có kích hoạt thêm thứ gì trong đầu Thẩm Lâm. Nhưng cửa B4 đã mở được một phần ba. Qua camera, ba bóng người mặc đồ bảo hộ đen xuất hiện sau lớp kính mờ, trên tay là súng phun đông kết và ống đốt nhiệt. Hứa Mạn đặt ngón tay lên phím xác nhận, hít một hơi rất nông để không làm vết thương rách thêm, rồi dùng quyền cũ ấy khóa không phải cửa, mà là tuyến xả sau khu xử lý.
Toàn bộ phòng điều khiển phụ rung lên. Đèn trần nhấp nháy rồi tắt một nửa. Hệ thống gào cảnh báo: “ĐÓNG TUYẾN XẢ NGOÀI KHI ÁP SUẤT ÂM KHÔNG ỔN ĐỊNH CÓ THỂ GÂY TÍCH TỤ KHÍ ĐỘC. XÁC NHẬN?”
Hứa Mạn xác nhận.
Ở tầng B4, cửa vừa mở đã bị luồng khí ngược đánh vào. Đội thu hồi lùi lại theo phản xạ. Một người chửi thề trong bộ đàm, một người khác hét rằng phòng điều khiển phụ đang can thiệp trái quyền. Hứa Mạn nghe thấy, nhưng âm thanh ấy nhanh chóng bị nuốt bởi tiếng quạt khổng lồ dưới chân công trình dừng lại từng cái một. Không phải chỉ phòng thí nghiệm tối đi. Trên màn hình ngoại vi, bản đồ năng lượng của khu Đông thành phố chuyển xám theo từng ô. Đèn đường tắt trước. Sau đó là dãy cao ốc đối diện. Rồi đến bệnh viện trung tâm, ga tàu treo, các biển quảng cáo khổng lồ vẫn còn chiếu tin phong tỏa từ một giờ trước.
Thành phố ngoài kia không nổ tung. Nó chỉ tắt thở.
Khoảnh khắc nguồn chính sập, khu xử lý thi thể chìm vào bóng tối đỏ đặc. Thẩm Lâm ngẩng đầu. Không còn quạt xả che mùi. Không còn tiếng máy móc dày đặc đè lên giác quan vừa bị AX-17 kéo căng. Trong bóng tối, anh nghe thấy đội thu hồi ngoài cửa, nghe thấy Hứa Mạn phía trên, nghe thấy xa hơn nữa là hàng nghìn tiếng tim hoảng loạn bị nhốt trong những tòa nhà mất điện. Những tiếng tim ấy không còn là từng đốm rời rạc. Chúng nối lại thành một tấm lưới nóng, phủ lên thành phố như mạch máu lộ dưới da.
Con thú trong anh đứng dậy.
Nhưng ngay trước khi nó lao về phía cửa B4, đoạn ghi âm cũ trong hệ thống phụ bật lại vì quyền truy cập khẩn cấp vừa bị Hứa Mạn chạm vào. Giọng nam trung niên vang lên qua loa khu xử lý, lần này gần hơn, rõ hơn, đau đớn hơn: “Lâm, nghe ba. Khi thành phố tắt nguồn, đừng đi theo tiếng tim. Hãy tìm nơi không còn ai thở.”
Thẩm Lâm khựng lại. Cả đội thu hồi ngoài cửa cũng im trong một nhịp, vì không ai trong báo cáo từng ghi rằng mẫu H-0 có tập tin giọng nói của người thân phát ngay trong khu xử lý. Hứa Mạn nhìn màn hình, bàn tay lạnh toát. Câu nói kia không phải cảnh báo chung. Nó giống một chỉ dẫn được đặt sẵn cho đúng đêm này, đúng khoảnh khắc thành phố mất điện, đúng lúc Thẩm Lâm vừa hấp thu mô AX-17.
Một dòng chữ mới hiện lên dưới tập tin ký ức gốc, không phải do cô nhập: “ĐIỀU KIỆN KÍCH HOẠT: THÀNH PHỐ MẤT LƯỚI. CHỦ THỂ H-0 TIẾP XÚC AX-17. GIAI ĐOẠN DẪN ĐƯỜNG BẮT ĐẦU.”
Hứa Mạn chưa kịp hiểu “dẫn đường” nghĩa là gì thì camera khu xử lý mất hình. Chỉ còn âm thanh. Tiếng kim loại bị bẻ cong. Tiếng đội thu hồi hét lên yêu cầu chiếu sáng. Tiếng móng tay cào qua cửa không phải để mở vào nơi có người sống, mà để xé sang đường hầm bảo trì bên cạnh, nơi bản đồ ghi là tuyến rỗng dẫn xuống hệ thống metro bỏ hoang dưới lòng thành phố.
Trong bóng tối, Thẩm Lâm không đi theo tiếng tim gần nhất.
Anh đi theo nơi không còn ai thở.
