Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi
Chương 7: Đừng để tôi tỉnh lại
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 7: Đừng để tôi tỉnh lại
Trục xả áp số bảy không đủ rộng cho một người trưởng thành bò qua nếu người đó vẫn còn biết đau. Những mép thép gấp bên trong ống đã bị gỉ vì hơi lạnh, vài đoạn vít nhô ra như răng nhỏ, cào lên vai, lên lưng, lên phần da đang tự khép bằng màng xám của Thẩm Lâm. Nhưng thứ đang tiến trong bóng tối không dừng lại. Nó không hiểu hẹp là gì, không hiểu đau là gì, cũng không còn hiểu vì sao trước đó mình từng muốn cắn nát hai bàn tay để ở lại sau một cánh cửa.
Trong đầu chỉ còn hướng. Mùi máu của Hứa Mạn không dày như mùi người kỹ thuật ngoài cửa bảo trì, nhưng quen hơn, rõ hơn, giống một đường chỉ đỏ bị kéo căng trong bóng tối. Mỗi lần cô thở, đường chỉ ấy lại rung lên. Mỗi lần tim cô đập nhanh, trục kim loại dưới tay Thẩm Lâm lại như sáng thêm một chút. Anh bò bằng cả tay lẫn đầu gối, các khớp va vào vách ống phát ra tiếng cộc cộc đều đặn, không vội ở những mét đầu, rồi nhanh dần khi luồng gió trước mặt mang theo hơi ấm người sống.
Ở phòng điều khiển phụ, Hứa Mạn nghe tiếng đó đến gần qua ba lớp kim loại. Ban đầu là tiếng móng cào rất nhỏ, lẫn trong tiếng quạt xả áp bị lỗi. Sau đó nhịp bò trở nên rõ ràng, kéo dài trên đầu cô như có thứ gì đang lật từng tấm trần để tìm xuống. Cô không gọi tên anh nữa. Sau sáu giờ vừa rồi, cô đã hiểu một điều lạnh lẽo: tên người có thể là dây cứu, nhưng cũng có thể là tiếng chuông báo bữa ăn.
Cô dùng răng xé nốt đoạn băng sạch, siết lại vết thương ở vai cho đến khi tầm mắt tối sầm. Máu không ngừng hoàn toàn, chỉ chậm hơn. Trên màn hình phụ, thư mục “QUY TRÌNH GIỮ NHÂN CÁCH TẠM THỜI – CHỦ THỂ H-0” vẫn mở ở trang bị nhiễu. Cô kéo xuống bằng bàn tay run, cố bỏ qua cảm giác mọi chữ trên đó đều được viết sẵn cho khoảnh khắc này: “Sau mốc mất phản hồi, không dùng tên riêng để gọi chủ thể trong phạm vi săn mồi. Kích thích nhân cách cưỡng bức có thể tạo phản ứng ngôn ngữ ngắn, nhưng không đồng nghĩa hồi phục. Nếu chủ thể hướng về nguồn mùi máu người sống, ưu tiên che mùi, hạ nhiệt và chuyển hướng bằng mẫu lạnh.”
“Mẫu lạnh ở đâu?” Hứa Mạn khàn giọng hỏi, dù biết hệ thống phụ đã gần như câm.
Màn hình nhấp nháy vài lần rồi hiện sơ đồ tầng dưới. Một đường xanh mờ chỉ về phía khoang xử lý thi thể thử nghiệm, nằm bên kia nhánh phụ của trục số bảy. Cửa khu đó từng bị khóa vì rủi ro sinh học, nhưng sau sự cố mất nguồn, trạng thái đã chuyển sang vàng. Cô nhìn chấm đỏ đại diện cho Thẩm Lâm đang bò trong ống, nhìn chấm xanh đại diện cho chính mình bị kẹt trước bảng điều khiển, rồi nhìn đường phụ dẫn xuống khu xử lý. Nếu cô mở quạt đảo chiều, luồng gió mang mùi máu của cô sẽ yếu đi trong vài chục giây. Nếu cô dùng máu của chính mình làm mồi giả, trục gió có thể kéo nó về nhánh còn lại.
Không có cách nào sạch sẽ. Cô hiểu điều đó trước khi tay chạm vào dao y tế.
Hứa Mạn tháo áo blouse bên ngoài, cắt một mảng vải nơi vai áo đã thấm máu. Cơn đau làm môi cô trắng bệch, nhưng cô không để mình kêu thành tiếng. Cô nhét mảng vải vào ống chuyển mẫu khẩn cấp, nhập lệnh mở nhánh phụ và đẩy nó xuống đường gió dẫn về khu xử lý thi thể. Ống chuyển mẫu rít lên, mang theo mùi máu tươi của cô phóng qua đường ống bên cạnh. Ngay lập tức, tiếng bò trên đầu khựng lại.
Trong trục xả áp, Thẩm Lâm dừng giữa một đoạn cong. Phía trước có tim thật, hơi thở thật. Bên trái có máu. Máu gần hơn, đậm hơn, không có tiếng gọi khó chịu, không có thứ âm thanh từng làm vùng tối trong đầu anh co giật. Anh nghiêng đầu, cổ họng bật ra tiếng gầm thấp, rồi cả thân thể ngoặt sang nhánh trái nhanh đến mức vai va nứt một mảnh lưới lọc.
Hứa Mạn không thở phào. Cô biết mình chỉ vừa ném một ngọn đèn vào rừng để con thú quay đầu nhìn. Cô lao đến tủ thiết bị, kéo bình CO2 xuống rồi lùi về cửa bảo trì sau lưng. Cửa đó đã bị cô khóa hướng ra hành lang để bảo vệ người sống bên ngoài, nhưng từ bên trong vẫn còn một ô kỹ thuật đủ cho cô chui qua nếu tháo hai con chốt. Cô vừa xoay tua-vít vừa liếc màn hình. Chấm đỏ đã lệch sang nhánh phụ, nhưng không đi thẳng xuống. Nó dừng lại ở giao điểm hai đường gió, như thể nhận ra mùi máu giả không có tim.
Rồi tiếng kim loại bị xé vang lên trên trần.
Lưới thông gió rơi xuống sát cạnh chân Hứa Mạn. Cô quay người, giơ bình CO2 và bóp cò. Luồng khí trắng phun thẳng vào bóng đen vừa thò nửa thân khỏi miệng ống. Trong sương lạnh, cô chỉ thấy đôi mắt phủ trắng của Thẩm Lâm, trống rỗng đến mức không còn giống mắt người. Anh không né vì sợ đau; anh chỉ chậm lại vì mùi bị cắt đứt. Bàn tay biến dạng của anh quờ xuống, móng tay cào qua tủ điều khiển, để lại bốn vệt sâu. Một giọt máu từ vai cô rơi xuống nền. Đôi mắt trắng lập tức nghiêng theo tiếng rơi ấy.
“Không được.” Hứa Mạn nói rất nhỏ, không rõ là nói với anh hay với chính mình. Cô ném bình CO2 đã gần cạn về phía góc phòng, nơi có mảng vải thấm máu thứ hai cô vừa giật khỏi tay áo. Bình va vào chân tủ, lăn đi. Thẩm Lâm lao theo tiếng động trong một phản xạ quá nhanh, đập cả thân người vào tủ thép. Cửa tủ lõm xuống, bảng điều khiển phụ phụt tia lửa. Màn hình quy trình chớp tắt, rồi một cửa sổ âm thanh bật lên vì va chạm: “KÝ ỨC GỐC – TẬP TIN 01. NGUỒN: THẨM D…”
Phần tên sau đó bị nhiễu.
Một giọng nam trung niên vang lên qua loa hỏng, méo mó vì băng từ cũ: “Lâm, nếu con nghe được đoạn này, nghĩa là bọn họ đã không giữ lời. Ba xin lỗi.”
Thẩm Lâm đứng sững.
Chỉ một giây thôi. Một giây ngắn đến mức nếu không nhìn thẳng vào anh, Hứa Mạn sẽ tưởng đó chỉ là lỗi cơ học của một thân thể bị khí lạnh làm cứng. Nhưng vai anh dừng lại. Bàn tay đang cào tủ không rơi xuống nữa. Dưới lớp sương trắng trong mắt, con ngươi đen co lại như bị kim đâm. Anh quay đầu về phía loa, cổ họng rung lên một âm thanh khàn đặc.
Hứa Mạn không gọi tên anh. Cô bò lùi từng chút một về ô kỹ thuật, nước mắt chảy ra vì đau và vì một nỗi sợ còn tệ hơn. Cô sợ anh không nghe thấy gì. Cũng sợ anh nghe thấy thật.
Giọng trong loa tiếp tục, lúc rõ lúc mất: “Không đánh thức con khi con đang săn. Đừng bắt con nhìn thấy mình đang làm gì. Nếu còn cách, hãy để con đi qua cơn đói đầu tiên bằng nguồn chết. Đừng để con tỉnh lại giữa mùi máu người sống.”
Thẩm Lâm há miệng. Hơi thở của anh phả ra từng đợt ngắn, như có thứ gì mắc trong lồng ngực đang cào ngược lên cổ. Anh quay về phía Hứa Mạn, nhưng lần này chuyển động không còn hoàn toàn thẳng tắp. Nửa thân thể muốn lao tới. Nửa còn lại khựng ở nơi giọng nói kia kéo lại. Móng tay anh cắm vào cạnh tủ, bẻ cong một miếng thép. Da ở thái dương nổi lên những đường xám ngoằn ngoèo.
“Hứa…” Âm đầu bật ra méo mó, gần như tiếng gió chui qua một cái lỗ rách.
Cô lập tức bịt miệng mình, không dám đáp. Cô biết một câu trả lời cũng có thể giết cô. Nhưng chính sự im lặng ấy làm mắt anh chớp một lần, rất chậm. Anh nhìn cô bằng thứ ánh nhìn không đủ tỉnh táo để nhận ra, nhưng đủ đau để tìm kiếm.
“Đừng…” Anh kéo từng chữ khỏi cổ họng như kéo lưỡi dao ra khỏi xương. “Để tôi… tỉnh lại.”
Ngay khi câu nói kết thúc, toàn bộ đèn phụ trong phòng tắt ngúm. Cửa khu xử lý thi thể dưới nhánh số bảy mở khóa theo chế độ xả áp khẩn cấp. Một luồng khí lạnh mang theo mùi xác chết đã qua xử lý tràn vào đường ống, dày, nặng, không có tiếng tim. Với Hứa Mạn, đó là mùi của phòng thí nghiệm thất bại. Với thứ đang chiếm lấy Thẩm Lâm, đó là một lối thoát khỏi cơn đói đang cào nát não.
Anh gầm lên, không phải tiếng người. Bàn tay đang giữ cạnh tủ buông ra. Trong một khoảnh khắc cuối cùng, Hứa Mạn thấy tròng mắt trắng của anh rung dữ dội, như bóng ai đó bên trong vừa bị kéo xuống nước. Rồi anh quay phắt lại, bò ngược vào trục thông gió với tốc độ khiến cả vách ống rung bần bật. Mùi máu trên mảng vải cô ném đi đã yếu hơn, nhưng luồng khí từ khu xử lý thi thể mạnh hơn tất cả. Nó kéo anh xuống dưới, xa khỏi phòng điều khiển, xa khỏi người sống gần nhất.
Hứa Mạn ngồi sụp xuống nền, tay vẫn bịt chặt miệng. Cô không khóc thành tiếng. Cô chỉ nhìn màn hình phụ đang cháy cạnh, nơi cửa sổ quy trình vừa tự ghi thêm một dòng mới: “CHỦ THỂ H-0 PHÁT SINH NGÔN NGỮ SAU MẤT PHẢN HỒI. KHÔNG XÁC NHẬN HỒI PHỤC. NGHI NGỜ: BIẾN ĐỘNG NHÂN CÁCH THỨ CẤP.”
Dưới tầng xử lý, Thẩm Lâm rơi khỏi miệng trục xuống nền bê tông ướt. Anh không đứng dậy ngay. Xung quanh là những túi thi thể thử nghiệm chưa kịp tiêu hủy, vài túi đã rách vì cửa lạnh mất ổn định. Trên cổ tay một xác chết gần nhất có vòng nhận dạng màu xanh nhạt, chữ in đã nhòe nhưng vẫn đọc được dưới ánh đèn đỏ: “ĐÃ TIÊM LÔ VACCINE THỬ NGHIỆM – AX-17 – TÌNH TRẠNG: TỬ VONG TRƯỚC LƯU TRỮ.”
Không có tim. Không có tiếng thở. Không có lời gọi tên.
Thẩm Lâm cúi đầu xuống. Bản năng đói tìm thấy nguồn chết trước mặt. Trong phòng điều khiển phía trên, Hứa Mạn nhìn tín hiệu vị trí của anh dừng lại ở khu xử lý thi thể, rồi biến thành một chấm đỏ nhấp nháy không ổn định. Cùng lúc đó, dòng cảnh báo thứ hai hiện lên, lạnh lùng hơn cả án tử: “PHÁT HIỆN TIẾP XÚC GIỮA CHỦ THỂ H-0 VÀ MẪU VACCINE AX-17 ĐÃ TỬ VONG. THEO DÕI ĐỘT BIẾN.”
Hứa Mạn ngẩng đầu.
Cô đã kéo anh ra khỏi mùi máu người sống. Nhưng có lẽ cô vừa đẩy anh vào thứ mà phòng thí nghiệm này sợ nhất.
