Bỏ qua nội dung

Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi

Chương 30: Lệnh bắt sống

Chương 30: Lệnh bắt sống

Tiếng đập trầm dưới sàn không tắt ngay. Nó lan qua lớp kim loại lạnh như một quả tim khổng lồ vừa bị đánh thức dưới lòng S3, chậm, nặng, và đủ sâu để hơi sương trắng trên băng chuyền cũng rung lên từng đợt. Hứa Mạn đứng bên mép cáng, bàn tay còn dính cảm giác đau rát vì vừa kéo giữ quá mạnh. Cổ tay bị tay áo che kín của cô đáp lại tiếng đập ấy bằng một nhịp mảnh đến đáng sợ. Một nhịp của S-17. Một nhịp của cô. Và ở phía trước, một nhịp của buồng lưu mẹ.

Không ai nói ngay. Đội viên trẻ vẫn giương súng, nhưng nòng súng của anh ta đã lệch khỏi đầu S-17 nửa tấc, như thể chính anh ta cũng không biết nên coi thứ đang quỳ trên sàn là mục tiêu hay là một người vừa chắn cho họ khỏi con tốc độ. Đội trưởng đứng giữa anh ta và S-17, dây khóa trên tay vẫn căng, vai áo bị sương lạnh làm ướt một mảng. Lưu Triết nhìn màn hình với sắc mặt xấu chưa từng thấy. Hứa Mạn nhận ra vẻ mặt ấy không phải sợ bầy tốc độ. Anh ta đang sợ một quy trình nào đó mà anh ta biết rất rõ.

Màn hình trên trần chớp thêm hai lần. Dòng “PHẢN ỨNG SINH HỌC YẾU. MỘT NHỊP.” bị đẩy lên trên. Bên dưới, một hàng chữ mới hiện ra bằng màu đỏ lạnh.

ĐỐI TƯỢNG S-17: CẤM PHÁ HỦY.

Sau đó, hàng thứ hai bật sáng.

LỆNH BẮT SỐNG ĐÃ KÍCH HOẠT.

Đội viên trẻ chửi khẽ. “Bắt sống? Nó là tử thi mà.”

“Không còn được hệ thống tính là tử thi nữa.” Lưu Triết nói, giọng khàn đi. “Cũng không được tính là mẫu thu hồi bình thường.”

“Vậy là gì?”

Lưu Triết không trả lời ngay. Anh ta nhìn S-17, rồi nhìn cổ tay Hứa Mạn. Hứa Mạn thấy ánh mắt ấy dừng lại quá lâu trên vạt tay áo của cô, như một người đang tính xem nên cắt bỏ phần nào trước khi lửa lan tới thân. Cô lạnh giọng hỏi: “Lệnh bắt sống dùng cho cái gì?”

“Dùng cho thứ còn giá trị nghiên cứu sau khi mất kiểm soát.” Lưu Triết đáp. “Và dùng cho vật dẫn có thể tái mở tuyến.”

Cánh tay đội trưởng siết lại trên dây khóa. “Nói rõ.”

“Buồng lưu mẹ vừa nhận ra S-17 còn một phản ứng sinh học. Nếu nó còn nhịp, nó có thể không chỉ dẫn đường. Nó có thể gọi ngược.” Lưu Triết nuốt xuống một hơi khó nhọc. “Còn cô ấy thì đã đáp nhịp với nó. Nếu hệ thống bắt được cả hai, nó không cần chờ chuyển giao nữa.”

Hứa Mạn không kịp hỏi “cả hai” nghĩa là gì. Từ trần khoang phân loại lạnh, sáu khe nhỏ đồng loạt tách ra. Những dây cáp trắng xám thả xuống, đầu cáp là vòng khóa mềm có răng cảm biến, không sắc như lưỡi dao nhưng khiến người ta khó chịu hơn dao vì chúng sinh ra để giữ nguyên thứ bị trói. Một vòng lao xuống vai S-17. S-17 ngẩng phắt đầu, cổ họng phát ra âm khô rất thấp, nhưng nó không nhảy về phía người bị thương, cũng không chộp Hứa Mạn. Nó lùi một bước vụng về, cố tránh khỏi cáng trước khi vòng khóa siết tới.

“Không bắn vào nó!” Đội trưởng quát trước khi đội viên trẻ bóp cò. “Bắn chốt trần!”

Tiếng súng nổ trong khoang thấp làm tai Hứa Mạn ù đi. Viên đạn đầu tiên bật khỏi lớp vỏ bảo vệ, viên thứ hai của đội trưởng bắn trúng khớp nối đang mở rộng. Một dây cáp rơi xuống, quằn trên sàn như rắn bị chặt đầu. Nhưng những dây còn lại lập tức đổi hướng. Một vòng khóa không lao về S-17 nữa mà quét qua không khí, dừng đúng trước tay áo của Hứa Mạn.

Màn hình phụ bên cạnh cửa sáng lên.

DẤU DẪN PHỤ: ĐỒNG BỘ MỘT NHỊP.

ĐỀ XUẤT THU GIỮ SONG SONG.

Hứa Mạn lùi lại theo bản năng. Cổ tay cô đau đến mức tưởng như xương bị ai kẹp bằng kìm lạnh. Vòng khóa lao xuống. Đội viên già kéo cáng sang bên để tránh đường, còn người bị thương trên cáng rên lên một tiếng ngắn, yếu đến mức gần như bị tiếng còi nuốt mất. Máu lại thấm qua lớp bọc trên đùi anh ta, đỏ sẫm trên nền trắng lạnh.

Từ bên ngoài khoang, tiếng gõ của bầy tốc độ nổi lên lần nữa. Chúng chưa vào được, nhưng những nhánh đỏ trên màn hình đang tụ lại gần cửa ngoài như côn trùng ngửi thấy đường.

“Cửa tử thi!” Đội trưởng ra lệnh. “Mở đường ngay.”

“Không mở được khi lệnh bắt sống đang treo.” Lưu Triết lao tới bảng điều khiển, tay run nhưng động tác vẫn nhanh. “Phải hạ tín hiệu sinh học của S-17 xuống dưới ngưỡng quét. Tuyến tử thi chỉ chấp nhận vật lạnh.”

“Làm bằng cách nào?”

Lưu Triết chỉ về các cuộn vải bạc phủ sương nằm dưới băng chuyền, thứ ban nãy dùng để bọc tử thi chưa xử lý. “Quấn nó lại. Lớp đó chặn nhiệt và mùi máu. Nhưng đừng để nó cắn ai.”

Đội viên trẻ cười gằn vì căng thẳng. “Nghe như một kế hoạch rất đáng tin.”

“Còn tốt hơn đứng đây để hệ thống đóng hộp tất cả.” Hứa Mạn nói. Cô không biết mình lấy bình tĩnh từ đâu, chỉ biết nếu chậm thêm, vòng khóa tiếp theo sẽ siết thẳng vào cổ tay cô. Cô giật một cuộn vải bạc khỏi giá, lạnh đến tê lòng bàn tay, rồi ném về phía đội trưởng. “Nó hiểu nhịp gõ. Đừng dồn nó vào máu sống.”

Đội trưởng bắt lấy cuộn vải, liếc S-17. “Nghe được thì đứng yên.”

S-17 không đứng yên ngay. Nó nhìn Hứa Mạn. Đôi mắt đục sau màn sương không có biểu cảm của người sống, nhưng cũng không trống rỗng như bầy ngoài kia. Hứa Mạn nâng bàn tay không bị thương, gõ hai nhịp lên mép cáng. Chậm. Rõ. Không phải đổi tuyến, mà là đợi. S-17 cúi đầu rất thấp, hai bàn tay xám đặt xuống sàn, cách xa chân người bị thương.

Đội viên trẻ vẫn chĩa súng vào nó. Đội trưởng và đội viên già tiến tới từ hai bên, dùng vải bạc quấn quanh vai, ngực và cánh tay S-17. Trong khoảnh khắc vải chạm vào vùng ngực trái của nó, màn hình trên trần nhiễu một vạch. “PHẢN ỨNG SINH HỌC YẾU” tụt xuống rồi lại bật lên. Lưu Triết nghiến răng nhập chuỗi lệnh thủ công, miệng lẩm bẩm: “Chưa đủ lạnh. Nó vẫn còn nhịp.”

“Lấy sương lạnh.” Hứa Mạn nói.

Lưu Triết ngẩng lên. “Cô muốn xả lạnh ngay trong khoang? Người bị thương chịu không nổi.”

“Xả nửa nhịp.” Hứa Mạn nhìn băng chuyền, nhìn các đường ống chạy dưới sàn, rồi nhìn vết sáng đang bò trong tay áo mình. Cô không hiểu hệ thống bằng Lưu Triết, nhưng cô đã hiểu một điều: nơi này không nghe lời người, nó nghe nhịp. “Không xả toàn khoang. Chỉ xả qua băng chuyền, kéo sương qua người S-17. Tôi mở. Anh giữ cửa.”

Đội trưởng lập tức hiểu phần nguy hiểm nhất. “Cô lại phải gõ?”

“Không gõ thì nó bắt tôi bằng cách khác.”

Vòng khóa thứ ba lao xuống trước khi cô kịp bước tới bảng điều khiển. Lần này nó không nhắm vào cổ tay mà nhắm vào khuỷu tay, như muốn giữ nguyên cả cánh tay có dấu dẫn. S-17 đột ngột bật người lên. Động tác của nó vụng hơn con tốc độ, nhưng đủ bất ngờ để đâm vai vào vòng khóa. Vải bạc trên người nó bị kéo rách một đường, dây cáp siết ngang lưng nó, phát ra tiếng điện giật khô khốc. S-17 co lại, đầu gối đập xuống sàn, nhưng tay vẫn chống giữa Hứa Mạn và vòng khóa.

“Đứng yên!” đội viên trẻ gào, không rõ nói với S-17 hay với chính mình.

Hứa Mạn không dừng. Cô áp khớp ngón tay lên bảng lạnh. Một nhịp để đánh thức. Hai nhịp để chuyển sang đường xử lý lạnh. Một nhịp dài hơn để giữ xả tại băng chuyền. Đau buốt xộc từ cổ tay lên vai, khiến mắt cô tối đi một thoáng. Nhưng sương trắng lập tức phụt ra từ khe băng chuyền, không dâng kín khoang mà quét thành một lớp thấp quanh S-17. Vải bạc hút lạnh, phủ lên thân thể xám của nó như một cái kén méo mó.

Lưu Triết đập mạnh vào phím xác nhận. “Tín hiệu xuống rồi. Đẩy cáng qua trước!”

Đội viên già không chờ nhắc lần hai. Ông cùng đội trưởng kéo cáng hướng về cửa TỬ THI CHƯA XỬ LÝ. Cửa mở vừa đủ một khe người, phía sau là đường hầm thấp đầy hơi lạnh và mùi sắt cũ. Đội viên trẻ đi lùi, vừa canh cửa ngoài vừa canh S-17. Hứa Mạn định bước theo cáng thì dây cáp đang siết S-17 bất ngờ đổi lực, kéo cả nó và lớp vải bạc về phía trần. Màn hình đỏ nhấp nháy dữ dội.

CHE GIẤU SINH HỌC PHÁT HIỆN.

THU GIỮ ƯU TIÊN.

Đội trưởng quay lại, nhưng nếu anh bỏ cáng, người bị thương sẽ rơi khỏi mép cửa. Hứa Mạn cắn răng lao tới bảng điều khiển lần nữa. Trước khi cô chạm được vào vách, S-17 ngẩng đầu, dùng trán gõ mạnh xuống sàn ba tiếng. Không còn chậm. Không còn sạch. Ba tiếng ấy run và đục, nhưng Hứa Mạn hiểu: cắt dây.

“Chốt khớp nối bên trái!” cô hét.

Đội viên trẻ xoay nòng súng theo bản năng chiến đấu đã thắng nỗi sợ trong một khoảnh khắc. Anh ta bắn liền hai phát vào khớp nối bên trái của dây cáp. Đội trưởng cũng bắn từ mép cửa. Dây cáp đứt, quất vào tường, S-17 rơi xuống băng chuyền lạnh. Hứa Mạn gõ một nhịp ngắn lên bảng.

Băng chuyền giật về phía cửa tử thi.

S-17 bị cuốn trượt đi, nhưng lần này không phải về cửa xử lý sâu mà về đúng khe cửa nhóm đang mở. Đội viên già túm lấy lớp vải bạc trên vai nó, kéo mạnh. S-17 lăn qua ngưỡng cửa, đập vào vách đường hầm thấp, nằm im một giây dài đến nghẹt thở. Rồi dưới lớp vải bạc, ngực trái của nó nhích lên rất nhẹ.

Một nhịp.

Hứa Mạn bước qua sau cùng. Ngay khi chân cô rời khoang phân loại lạnh, cửa sau sập xuống. Phía bên kia, bầy tốc độ đập vào lớp kính ngoài bằng những tiếng rào rào hỗn loạn. Nhưng âm thanh khiến tất cả đứng khựng không phải từ bầy. Nó phát ra từ loa cũ trên trần đường hầm tử thi, rè rè như giọng người vừa tỉnh sau nhiều năm dưới nước.

“Đối tượng S-17 đã rời khoang phân loại.”

Lưu Triết biến sắc.

Giọng nói ấy không giống cảnh báo tự động. Nó có khoảng ngừng. Có hơi thở điện tử mỏng giữa các chữ.

“Dấu dẫn phụ đã đồng bộ. Hủy lệnh tiêu diệt. Kích hoạt lệnh bắt sống song song.”

Hứa Mạn nhìn bóng mình và bóng S-17 đổ dài trên nền đường hầm lạnh. Ở cuối đường, bảng chỉ dẫn tới buồng lưu mẹ chớp tắt, khoảng cách giảm xuống còn 121M.

Loa trên trần rè thêm một tiếng.

“Những cá thể còn lại, không cần bảo toàn.”