Bỏ qua nội dung

Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi

Chương 3: Lệnh phong tỏa muộn

Nòng súng gây mê chĩa thẳng vào tấm kính trước mặt Thẩm Lâm. Qua lớp phản chiếu đỏ sẫm, anh thấy ba người mặc giáp chống nhiễm đứng ngoài cửa phòng xử lý, người đi đầu giữ máy quét sinh học, hai người phía sau khóa súng trên vai Hứa Mạn. Hứa Mạn vẫn chắn giữa họ và cánh cửa. Cô không quay lại nhìn anh, như sợ chỉ cần nhìn thêm, cô sẽ thấy thứ đang mọc ra khỏi anh rõ hơn cả những người kia.

“Điều tra viên Hứa Mạn, đây là cảnh báo cuối.” Giọng người chỉ huy vang qua bộ lọc mặt nạ, đều đến mức không giống tiếng người đang đứng trong một khu cấp cứu đầy máu. “Rời khỏi vị trí. Mẫu H-0 phải được đưa về tầng âm ba trước khi phản ứng vượt ngưỡng.”

“Tầng âm ba không nằm trong quy trình cấp cứu.” Hứa Mạn nói. Giọng cô khàn đi, nhưng từng chữ vẫn rõ. “Theo Điều lệ sự cố sinh học cấp C, người còn ý thức phải được cách ly y tế, không được chuyển giao cho bộ phận thu hồi nếu chưa có đánh giá thần kinh độc lập.”

Người chỉ huy nghiêng đầu rất nhẹ. “Cô đang viện dẫn điều lệ cho một đối tượng đã cào cửa bằng máu của mình?”

Câu ấy đâm thẳng vào phòng xử lý. Thẩm Lâm rút mạnh tay khỏi kính, nhưng bốn đường máu đã nằm đó, ngoằn ngoèo như dấu móng của một con vật. Anh siết các ngón vào mép bồn rửa đến đau buốt. Đau là tốt. Đau còn giống người. Nhưng mũi anh vẫn ngửi thấy mồ hôi dưới lớp giáp, thuốc súng lạnh, và máu đã khô trên cổ tay Hứa Mạn.

“Anh ta vẫn trả lời được tên mình.” Hứa Mạn nói. “Thẩm Lâm, nói cho họ nghe.”

Thẩm Lâm mở miệng. Lưỡi anh nặng như bị đổ chì. Một âm khàn thoát ra trước, thấp và xa lạ, khiến người bên phải lập tức nâng súng cao hơn. Hứa Mạn không né. Cô chỉ gọi lại rất khẽ: “Thẩm Lâm.”

Tên mình. Chỉ là tên mình. Anh bám vào hai chữ ấy như bám vào mép vực. “Tôi là Thẩm Lâm. Nhân viên bảo trì tuyến điện lạnh số bốn. Mã nhân sự DTC-0471. Tôi… tôi chưa cắn ai.”

Máy bộ đàm trên vai người chỉ huy rè một tiếng. “Trung tâm điều phối xác nhận: kích hoạt lệnh phong tỏa toàn khu Đông Thành. Tất cả lối ra mặt đất đóng trong ba phút. Đội Thu Hồi số Ba ưu tiên di chuyển mẫu trước khi cửa trục chính khóa cứng.”

Hứa Mạn biến sắc. “Ba phút? Bây giờ họ mới phong tỏa?”

Không ai trả lời cô. Ở phía xa, tiếng còi đầu tiên vang lên, trầm và kéo dài, xuyên qua những bức tường dày của trung tâm như tiếng một con thú khổng lồ vừa tỉnh dậy muộn. Đèn đỏ trên trần chuyển sang nhấp nháy nhanh. Những cánh cửa điện tử trong khu cấp cứu lần lượt bật ký hiệu khóa. Từ các phòng hồi sức, tiếng cào bùng lên cùng lúc, hỗn loạn và dồn dập hơn trước.

Người chỉ huy bước tới. “Tránh ra.”

Hứa Mạn lùi nửa bước, nhưng không phải để nhường đường. Cô dùng gót chân chạm vào hộp điện bên cạnh cửa, rồi cúi xuống mở bảng điều khiển. Dùi cui điện của người bên trái quét tới vai cô. Cô tránh được một nửa, vẫn bị đánh trúng cánh tay. Thẩm Lâm thấy vai cô run lên. Bản năng nào đó trong anh thức dậy: người đó đang bị thương, máu sẽ chảy.

Từ hành lang ngoài khu cấp cứu vọng tới tiếng bước chân lộn xộn, tiếng người hét, tiếng kim loại va vào sàn, rồi một loạt súng gây mê nổ phụt phụt. Lệnh phong tỏa đóng cửa từ ngoài vào trong. Những người còn mắc kẹt ở vùng đệm bị dồn về đúng khu cấp cứu phía bắc, nơi đã có quá nhiều thứ bị đánh thức. Lệnh đến muộn không cứu được ai; nó chỉ gom mọi tiếng thở còn sống vào cùng một cái hộp.

Người chỉ huy cũng nghe ra điều đó. Hắn ra hiệu cho hai người phía sau. “Mở phòng. Bắn liều thấp. Đưa mẫu đi ngay.”

“Liều thấp không giữ được anh ta nếu phản ứng đang tăng.” Hứa Mạn nói. “Liều cao có thể làm tim ngừng.”

Một người trong đội thu hồi đẩy Hứa Mạn sang bên. Cô va lưng vào xe dụng cụ, khay inox rơi xuống đất đánh choang. Âm thanh ấy như mũi khoan đâm vào tai Thẩm Lâm. Anh ôm đầu, nhưng vẫn nghe từng tiếng khóa cửa phòng xử lý chuyển động. Mã tạm thời của Hứa Mạn bị ghi đè. Đèn phía trên cửa từ vàng chuyển sang xanh.

Cửa vừa hé một khe, mùi người sống ùa vào mạnh đến mức đầu gối Thẩm Lâm khuỵu xuống. Máu. Sợ hãi. Nhiệt. Nhịp tim. Tất cả đập vào đầu anh như hàng chục nắm tay. Anh muốn lùi lại, nhưng chân lại tiến lên một bước. Cổ họng tự phát ra tiếng gầm nhỏ. Anh cắn mạnh vào môi mình. Vị máu của chính anh kéo anh tỉnh lại nửa giây.

“Đóng cửa lại,” anh nói. Lần này giọng anh gần như không ra tiếng người. “Đừng để tôi ra.”

Người của đội thu hồi không nghe. Súng gây mê nâng lên. Thẩm Lâm nhìn nòng súng, rồi nhìn cổ tay Hứa Mạn đang chảy máu, rồi nhìn bóng người lảo đảo xuất hiện ở cuối hành lang sau lưng họ. Đó là một nhân viên mặc áo bảo hộ trắng bị xé rách nửa mặt. Phía sau hắn còn có vài bóng khác, đi không đều, nhưng nhanh dần theo tiếng còi phong tỏa.

“Sau lưng!” Thẩm Lâm hét.

Tiếng hét của anh làm cả khu cấp cứu rung lên. Nó không còn là tiếng người gọi nữa, mà dày, sắc và kéo dài, khiến những thứ ở cuối hành lang đồng loạt quay đầu về phía anh. Một người trong đội thu hồi giật mình bóp cò. Mũi kim gây mê cắm vào vai Thẩm Lâm. Cơn lạnh nổ tung trong cơ bắp, nhưng không kéo anh xuống ngay. Thuốc như va vào thứ đang sôi trong máu anh.

Bóng áo trắng đầu tiên lao tới. Đội thu hồi xoay súng quá muộn. Sinh vật ấy đâm sầm vào người đứng bên phải, cả hai ngã vào giường đẩy. Mặt nạ chống nhiễm bị đập lệch, một tiếng hét bật ra rồi tắt nghẹn khi hàm răng cắn xuống chỗ hở bên cổ. Hành lang phía sau càng nhiều bóng người tràn tới, bị còi, máu và tiếng gầm của Thẩm Lâm dẫn đường.

Hứa Mạn bò dậy giữa hỗn loạn. Cô không chạy về phía lối ra. Cô lao tới bảng điều khiển cửa phòng xử lý, đập mạnh khuỷu tay vào nút khóa khẩn. Cửa đang mở chậm lại, nhưng chưa khép. Người chỉ huy túm lấy cổ áo cô. “Cô điên rồi à? Mẫu còn trong đó!”

“Chính vì mẫu còn trong đó nên các người mới chưa chết hết.” Hứa Mạn gằn từng chữ, rồi quét dùi cui điện vào phần khớp tay áo giáp của hắn. Tia điện làm cánh tay hắn co rút. Cô thoát ra, dùng thẻ định danh cắm thẳng vào khe đọc phụ, nhập một chuỗi mã dài đến mức Thẩm Lâm không nhìn kịp.

Màn hình hiện cảnh báo: PHONG TỎA NỘI BỘ – QUYỀN HẠN KHÔNG ĐỦ. Hứa Mạn nghiến răng, kéo mặt dây chuyền nhỏ trên cổ ra. Bên trong lớp vỏ bạc là một chip xác thực mỏng. Cô áp nó vào khe đọc. Lần này màn hình đổi màu. QUYỀN KIỂM TRA ĐỘC LẬP: HỨA MẠN. XÁC NHẬN KHÓA Y SINH CỤC BỘ?

Người chỉ huy vừa đứng vững đã chĩa súng vào cô. “Dừng lại.”

Thẩm Lâm không biết mình đã di chuyển từ lúc nào. Khi nhận ra, tay anh đã chặn trên mép cửa còn hé, giữ nó không mở thêm. Móng tay cắm vào lớp kim loại, bật máu. Anh ép cơ thể đứng yên trong phòng, không lao ra, không nhào tới cổ tay đang chảy máu của Hứa Mạn. Anh nhìn người chỉ huy qua khe cửa. “Cô ấy… nói… khóa.”

Súng nổ. Mũi kim thứ hai cắm vào ngực anh. Thế giới nghiêng đi. Nhưng trước khi đầu gối anh chạm sàn, Hứa Mạn đã nhấn xác nhận.

Cửa phòng xử lý sập lại. Không phải đóng nhẹ như hệ thống thường ngày, mà rơi xuống bằng lực khóa khẩn cấp, cắt đứt tiếng hỗn loạn bên ngoài thành một bức tường âm thanh nặng nề. Ngay sau đó, các cửa phụ trong khu cấp cứu cũng rơi xuống từng lớp. Tiếng kim loại đóng sầm nối nhau vang lên, muộn màng, gấp gáp, giống một người đã để máu chảy khắp nhà rồi mới nhớ khóa cửa.

Thẩm Lâm ngã nghiêng bên trong phòng. Hai mũi kim gây mê khiến tay chân anh tê dại, nhưng đầu óc lại không hoàn toàn tối đi. Qua ô kính nhỏ, anh thấy đội thu hồi vừa bắn vừa kéo đồng đội bị cắn lùi lại; Hứa Mạn bị người chỉ huy ép vào tường; phía sau lớp cửa mới hạ, những bàn tay biến dạng đập vào kim loại làm cả hành lang run lên.

Anh muốn gật đầu. Cơ thể không nghe lời. Đồng tử trong hình phản chiếu trên kính đã đen hơn trước, da quanh vết cắn nổi lên những đường gân xanh tím. Bên tai anh, tiếng tim của Hứa Mạn vẫn còn đó, yếu hơn vì bị cửa chặn, nhưng rõ đến đáng sợ. Anh vừa muốn biết cô còn sống, vừa sợ một phần trong anh đang học cách đếm khoảng cách đến mùi máu ấy.

Loa nội bộ lại rè lên. Lần này giọng phát thanh không còn bình tĩnh. “Thông báo khẩn: lệnh phong tỏa thành phố Đông Thành đã được ban hành. Tất cả công dân ở nguyên vị trí. Các tuyến tàu điện, hầm ngầm và trạm trung chuyển dừng hoạt động ngay lập tức.”

Thẩm Lâm nằm trên nền lạnh, nhìn những giọt máu của mình chảy chậm về phía khe thoát nước. Thành phố bên ngoài cuối cùng cũng biết phải khóa cửa. Nhưng trong tiếng còi xa dần và tiếng móng tay gần lại, anh hiểu một điều rất rõ: lệnh ấy đến muộn. Muộn với khu cấp cứu này. Muộn với những người đang bị dồn ngoài hành lang. Và có lẽ, muộn với cả anh.

Khi ý thức sắp chìm xuống, anh nghe tiếng khóa phòng xử lý vang lên một tiếng tách rất nhỏ. Không phải từ bên ngoài. Từ bảng điều khiển phụ nằm phía trong tường, nơi màn hình đã tắt từ lâu, một dòng chữ xanh nhạt chậm rãi hiện lên: MÃ H-0 ĐƯỢC CÔNG NHẬN. QUYỀN MỞ KHÓA NỘI BỘ: CHỜ KÍCH HOẠT.