Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi
Chương 4: Người chạy qua mưa máu
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 4: Người chạy qua mưa máu
Tiếng tách nhỏ trong bảng điều khiển phụ vang lên lần nữa, mảnh và lạnh, như một chiếc móng tay gõ vào mặt kính bên trong đầu Thẩm Lâm.
Anh nằm nghiêng trên nền phòng xử lý, má áp vào lớp gạch ướt. Hai mũi kim gây mê vẫn cắm trên người. Thuốc chạy trong máu như băng, nhưng phía dưới lớp băng ấy lại có thứ gì đó nóng hơn, tối hơn, không chịu tắt. Trước mắt anh, dòng chữ xanh nhạt trên bảng điều khiển chập chờn: MÃ H-0 ĐƯỢC CÔNG NHẬN. QUYỀN MỞ KHÓA NỘI BỘ: CHỜ KÍCH HOẠT.
Mở khóa.
Chỉ hai chữ ấy đã khiến cổ họng anh thắt lại. Ngoài kia có người sống. Có mùi máu của Hứa Mạn. Có tiếng tim của cô, nhanh, gấp, nhưng vẫn đều. Nếu cửa mở, anh không chắc thứ đứng dậy khỏi nền này còn là Thẩm Lâm hay không.
Bên kia ô kính, người chỉ huy đội thu hồi đang ép Hứa Mạn vào tường. Mũi súng gây mê tì dưới cằm cô, còn tay kia giật lấy sợi dây chuyền đã bị kéo đứt khỏi cổ. Chip xác thực văng xuống sàn, lăn qua một vệt máu loãng. Hứa Mạn thở nặng, một bên vai run vì cú đánh trước đó, nhưng mắt cô vẫn nhìn thẳng vào hắn.
“Thu hồi khóa cục bộ.” Hắn nói. “Ngay.”
“Không.” Hứa Mạn đáp.
“Khóa thêm ba lớp nữa cũng chỉ giữ được vài phút. Mở cửa phòng xử lý, đưa mẫu xuống tầng âm ba, cô còn có cơ hội sống.”
Hứa Mạn nhìn thoáng qua ô kính. Ánh mắt cô tìm Thẩm Lâm giữa ánh đèn đỏ nhấp nháy. Trong một nhịp rất ngắn, anh biết cô đã thấy bảng điều khiển sau lưng mình sáng lên. Cũng trong nhịp ấy, anh thấy mặt cô tái đi.
“Không được để anh ấy kích hoạt quyền mở khóa.” Cô nói khàn. “Hệ thống không phân biệt anh ấy muốn mở cái gì. Nó chỉ cần mã sống.”
Người chỉ huy khựng lại. “Cô biết chuyện đó từ trước?”
Hứa Mạn không trả lời. Ở cuối hành lang, sau lớp cửa phụ vừa hạ xuống, tiếng đập kim loại bỗng rời rạc đi một chút. Sự im lặng ấy đáng sợ hơn tiếng cào. Thẩm Lâm nghe thấy tiếng xương cổ xoay sai khớp, tiếng hàm răng nghiến trong mặt nạ, tiếng vải chống nhiễm bị kéo căng từ bên trong.
Thành viên đội thu hồi bị cắn đang đứng dậy.
Người đó lảo đảo sau giường đẩy, đầu gục xuống như vừa ngất. Đồng đội bên cạnh bước tới kéo hắn. Hứa Mạn lập tức quát: “Đừng chạm vào anh ta!”
Không ai kịp nghe hết câu. Cái đầu đang gục bật ngửa lên. Mặt nạ méo lệch để lộ một bên má tím bầm, tròng mắt đục nhanh như có sương trắng bò qua. Hắn lao vào đồng đội gần nhất, không còn tiếng hét, chỉ có tiếng giáp chống nhiễm đập vào tường. Súng rơi xuống, nổ phụt một mũi kim vô nghĩa vào trần nhà.
Người chỉ huy buông Hứa Mạn ra để xoay súng. Cô không chờ thêm. Cô cúi xuống chụp lấy chip xác thực trên sàn, lăn người né khỏi một bóng áo giáp đổ nhào, rồi đạp mạnh xe dụng cụ về phía kẻ vừa biến đổi. Chiếc xe trượt qua vũng máu, đâm vào đầu gối hắn. Chỉ làm hắn chậm lại nửa giây, nhưng nửa giây ấy đủ để cô lao về bảng điều khiển hành lang.
Thẩm Lâm muốn gọi cô chạy đi. Cổ họng anh chỉ phát ra một tiếng khàn đục. Tiếng ấy lọt qua khe truyền âm của phòng xử lý, rất nhỏ, vậy mà ba cái bóng đang đập cửa phía xa cùng lúc quay đầu. Anh cắn răng đến bật máu. Không được. Đừng dùng tiếng của mình để kéo chết chóc về phía người còn sống.
Màn hình trước mặt anh nhấp nháy thêm một dòng: KÍCH HOẠT BẰNG TIẾP XÚC SINH HỌC.
Một ô vuông mờ sáng hiện ra bên cạnh, vừa tầm tay một người đang quỳ.
Thẩm Lâm nhìn bàn tay mình. Móng đã dài hơn lúc trước, đầu móng nứt đen, trong kẽ tay dính máu và mảnh kim loại. Chỉ cần đặt tay lên, cửa có thể mở. Anh có thể ra ngoài. Anh có thể lao tới mùi máu đang gọi anh đến phát điên.
Ngoài hành lang, Hứa Mạn đã nhập được một chuỗi lệnh phụ. Cửa chống cháy cuối dãy hạ xuống nửa chừng thì kẹt lại vì một xác người mắc ngang rãnh khóa. Từ khe hở bên dưới, những bàn tay trắng bệch thò vào, cào trên nền. Hệ thống khử nhiễm trên trần bị đạn bắn vỡ. Dung dịch đỏ sậm trộn với máu bắn ngược lên rồi rơi xuống thành từng vệt, phủ khắp hành lang như một cơn mưa đặc quánh.
Hứa Mạn đứng giữa cơn mưa ấy.
Áo blouse trắng của cô nhanh chóng chuyển thành màu đỏ xỉn. Tóc dính vào má. Máu từ cổ tay cô bị nước khử nhiễm pha loãng, chảy dọc theo ngón tay đang giữ chip xác thực. Cô không chạy loạn. Cô liếc bảng sơ đồ cửa, nhìn mã khu, rồi chọn hành lang kỹ thuật bên phải — hướng tuyến điện lạnh số bốn.
Tuyến điện lạnh số bốn.
Ba chữ ấy đâm vào đầu Thẩm Lâm như một tiếng chuông. Đó là khu anh phụ trách. Cửa kỹ thuật bên phải không dùng chung nguồn khóa với cửa cấp cứu. Nếu bộ cấp nguồn chính bị phong tỏa, vẫn có thể mở bằng lệnh nội bộ từ phòng xử lý, nhưng chỉ trong sáu giây trước khi cơ cấu an toàn tự đóng. Anh biết điều đó không phải vì Mã H-0. Anh biết vì anh từng bò trong đường ống ấy suốt ba năm.
Hứa Mạn không thể biết thời gian sáu giây.
Một bóng biến đổi trườn qua khe cửa kẹt, nửa người trên kéo lê trên nền, hàm cắn liên tục vào không khí. Người chỉ huy bắn hai phát gây mê vào nó, vô dụng. Hắn quay lại thấy Hứa Mạn đang chạy về hành lang kỹ thuật, lập tức quát: “Bắt cô ta lại! Đừng để cô ta tới trạm phụ!”
Không còn ai đủ nguyên vẹn để làm theo. Thành viên bị cắn đã húc ngã người còn lại của đội thu hồi. Lớp giáp vốn dùng để bảo vệ người sống giờ biến hắn thành một khối nặng khó hạ. Hắn không biết đau, cũng không biết tránh đạn. Hắn chỉ lao theo nơi có tiếng tim gần nhất.
Thẩm Lâm kéo thân mình về phía bảng điều khiển. Mỗi tấc di chuyển đều làm mũi kim trong ngực rung lên, đau đến mức mắt anh tối sầm. Bản năng gào lên rằng anh đang bò sai hướng. Cửa ở trước mặt. Người sống ở ngoài kia. Máu ở ngoài kia. Nhưng ký ức về tuyến điện lạnh số bốn rõ ràng hơn tiếng gào trong một khoảnh khắc.
Anh đặt bàn tay đầy máu lên ô sáng.
Căn phòng rung nhẹ. Trên màn hình hiện ra hàng loạt lựa chọn mà anh không đọc kịp. Những chữ kỹ thuật chồng lên nhau, đỏ, xanh, vàng, như đang bò qua mắt anh. Anh không hiểu hết, nhưng anh thấy ký hiệu quen thuộc: DTC-0471 – TUYẾN 4 – CỬA KỸ THUẬT BẮC.
“Không mở cửa tôi,” anh thì thầm, không biết đang nói với hệ thống hay với chính mình. “Mở cửa đó.”
Móng tay anh cào xuống dòng lệnh. Màn hình nhận máu như nhận chữ ký.
Ngoài hành lang, cánh cửa kỹ thuật bên phải bật đèn xanh. Hứa Mạn quay đầu. Qua màn mưa máu, cô nhìn thẳng vào ô kính phòng xử lý. Cô không có thời gian kinh ngạc. Cô chỉ hiểu. Một giây sau, cô lao đi.
Sáu giây.
Giây thứ nhất, cô vượt qua xe dụng cụ lật nghiêng. Giây thứ hai, một bàn tay từ dưới khe cửa tóm được ống quần cô. Cô đá mạnh vào cổ tay biến dạng ấy cho tới khi khớp gãy bật ra. Giây thứ ba, người chỉ huy bắn về phía cô. Mũi kim sượt qua vai, ghim vào khung cửa kỹ thuật. Giây thứ tư, thứ đã từng là thành viên đội thu hồi lao tới sau lưng cô. Giây thứ năm, Hứa Mạn ném cả người qua khe cửa đang mở, vai đập vào mép sắt đến bật máu.
Giây thứ sáu, cửa sập xuống.
Cánh tay của thứ phía sau bị kẹp ngang khuỷu, co giật điên cuồng bên ngoài. Hứa Mạn lăn vào hành lang kỹ thuật tối om. Máu và dung dịch đỏ tiếp tục chảy qua khe cửa, nhỏ xuống tóc cô. Cô nằm yên hai nhịp thở, rồi chống tay ngồi dậy. Trên gương mặt lấm máu, mắt cô vẫn mở, vẫn tỉnh.
Thẩm Lâm nhìn thấy điều đó qua màn hình phụ vừa tự kết nối với camera tuyến bốn. Anh không biết mình đã thở ra từ lúc nào. Cảm giác nhẹ đi chỉ kéo dài chưa đầy một giây. Ngay sau đó, bảng điều khiển dưới tay anh nóng lên.
KÍCH HOẠT THÀNH CÔNG.
QUYỀN NỘI BỘ H-0 ĐÃ MỞ.
TUYẾN THU HỒI GỐC: CHUẨN BỊ VẬN CHUYỂN.
Thẩm Lâm cứng người.
Không. Anh chỉ mở cửa kỹ thuật. Chỉ mở một cánh cửa. Chỉ cứu một người.
Nhưng hệ thống không nghe lời giải thích. Những tấm kim loại dưới nền phòng xử lý lần lượt bật khóa. Một đường sáng trắng chạy dọc theo mép sàn, vẽ thành hình chữ nhật quanh người anh. Từ sâu bên dưới vọng lên tiếng máy móc khởi động, nặng và chậm, như có một cái thang nâng đã ngủ quá lâu vừa được đánh thức.
Camera trong hành lang kỹ thuật rung lên. Hứa Mạn ngẩng phắt đầu. Cô nghe thấy tiếng động đó. Cô vịn tường đứng dậy, tập tễnh chạy ngược về phía ô quan sát phụ. Qua lớp kính nhỏ ở cuối đường ống, cô thấy nền phòng xử lý đang tách ra dưới người Thẩm Lâm.
“Thẩm Lâm!” Cô đập mạnh vào kính. “Rút tay ra! Đừng để nó kéo anh xuống!”
Anh muốn làm theo. Nhưng bàn tay dính trên ô sáng như bị hút chặt, không phải bằng keo, mà bằng một sự nhận diện lạnh lùng hơn. Máu của anh đã vào hệ thống. Mã của anh đã mở khóa. Và sâu trong cơ thể, thứ đang thức dậy dường như nhận ra nơi bên dưới trước cả trí nhớ của anh.
Loa nội bộ trong phòng xử lý bật lên. Giọng máy lần này không phải cảnh báo chung. Nó gọi thẳng tên anh bằng một âm điệu gần như dịu dàng.
“Mẫu H-0, hồi quy khoang gốc.”
Thẩm Lâm nhìn Hứa Mạn qua lớp kính xa dần. Cô vẫn đang đập vào cửa phụ, cả người ướt đẫm đỏ như vừa băng qua một trận mưa máu để kéo anh trở lại. Anh cố mở miệng. Lời thoát ra méo mó, nhỏ đến mức có lẽ cô không nghe được.
“Đừng xuống theo.”
Sàn dưới lưng anh rơi xuống.
Ánh đèn đỏ của khu cấp cứu bị cắt ngang bởi bóng tối từ tầng dưới. Trước khi mọi thứ khép lại, Thẩm Lâm nhìn thấy trên vách thang nâng một ký hiệu cũ bị máu và bụi che gần hết: H-0 / LƯU TRỮ GỐC / QUYỀN TRUY CẬP GIA ĐÌNH THẨM.
Rồi cửa thép đóng sầm phía trên đầu anh, cắt đứt tiếng Hứa Mạn gọi tên anh khỏi thế giới còn sáng.
