Mạt Thế: Từ Zombie Trở Về Làm Người
Chương 23 - Chương 23: Con zombie biết tránh bẫy
Chương 23: Con zombie biết tránh bẫy
Ổ khóa phụ giữ dòng cảnh báo thêm vài hơi thở rồi tắt phụt như chưa từng tự ý thức tỉnh. Nhưng câu chữ đỏ vàng đã kịp in vào mắt Hứa Mạn. MẪU S-17 ĐÃ RỜI PHÒNG DƯỚI 0. Cô kẹp chặt mảnh nhãn nhựa trong đầu kẹp thép, không dám dùng tay bị thương chạm vào. Sau lưng cô, cửa phụ lại bị ép bật ra thêm một khe mảnh. Bọt đông kết ở mép dưới rạn như vỏ trứng. Bầy không còn gọi bằng nhịp nữa. Chúng đang cố chui vào.
“Không mở nắp ngay.” Đội trưởng nói rất thấp. Anh ra hiệu giữ xe thu hồi lệch khỏi nắp. “Lưu Triết, nói rõ. S-17 là mẫu gì?”
Lưu Triết nhìn miệng nắp vuông dưới sàn. Hứa Mạn thấy rõ anh ta sợ ký hiệu này hơn bầy bên ngoài. “S không phải họ tên,” anh ta nói. “Là nhóm sàng lọc. Những cá thể sau nhiễm vẫn còn phản ứng chọn lọc với người sống. Mười bảy là mã ổn định cuối cùng còn tín hiệu trước khi Phòng Dưới 0 bị đóng.”
“Ổn định?” đội viên trẻ bật cười nghẹn. “Thứ sau cửa kia vừa tự cắn gần đứt tay, còn anh gọi là ổn định?”
“Ổn định không có nghĩa là người.” Lưu Triết khàn giọng. “Nó chỉ có nghĩa là nó biết dừng trước khi biến mọi thứ thành thức ăn.”
Biết dừng. Từ khi bước vào khu quan sát này, Hứa Mạn đã nghe quá nhiều âm thanh của những thứ không biết dừng: bầy cào cửa, túi thi thể đập theo nhịp, kẹp âm rít lên như một cái loa chết. Một thứ biết dừng không khiến cô yên tâm. Nó khiến cô sợ theo cách khác. Nếu còn biết chọn, nó cũng có thể biết che giấu lựa chọn.
Đội trưởng quỳ xuống cạnh nắp bảo trì. Anh không đặt tay trần lên khóa mà dùng đầu móc thép gạt qua mép nắp. Bụi đóng lâu năm bong thành từng mảng xám, để lộ một hàng chữ nhỏ hơn bên dưới dòng cảnh báo cũ: KIỂM TRA KHÓA MỒI TRƯỚC KHI HẠ MẪU. Anh khựng lại. “Khóa mồi?”
Lưu Triết chống người trườn tới gần thêm nửa bước. “Đường này không thiết kế để người đi xuống. Nó thiết kế để thả mẫu xuống rồi giữ mẫu không leo ngược lên. Dưới nắp có lẫy áp, lưới rơi, mồi nhiệt và kẹp chân. Mở sai thứ tự, hệ thống sẽ nghĩ có mẫu vượt ngược.”
“Nói tiếng người.” Đội trưởng lạnh giọng.
“Nó là bẫy.” Lưu Triết nhìn Hứa Mạn. “Nếu chúng ta mở như mở đường cứu hộ, cái bẫy sẽ bật.”
Cửa phụ nện mạnh. Một mảng bọt vỡ văng vào nền. Đội viên già lập tức phun bọt bổ sung, nhưng bình chỉ còn khạc ra hơi lạnh và vài cụm trắng rời rạc. Hứa Mạn ép bàn tay bị thương sát ngực, cúi nhìn nắp bảo trì. Mũi tên do bàn tay xám cào lúc nãy không chỉ thẳng vào tay nắm. Nó lệch sang góc trái, nơi lớp bụi bị cào thành một vệt rất mảnh.
Cô nhíu mày. “Đừng mở ở giữa.”
Đội trưởng ngẩng lên. “Cô thấy gì?”
“Mũi tên không chỉ tay nắm.” Hứa Mạn dùng kẹp thép gõ nhẹ vào góc trái nắp. “Nếu nó muốn chúng ta mở nắp, nó đã chỉ vào khóa chính. Nó muốn chúng ta nhìn chỗ khác.”
Đội trưởng không hỏi thêm. Anh đưa móc thép cho cô. Hứa Mạn móc vào khe góc trái, nâng rất chậm. Miếng kim loại nhỏ bằng hai ngón tay bật lên khỏi lớp bụi. Bên dưới không phải khóa, mà là một ô kính quan sát đã mờ đục. Cô lau bằng mép găng còn sạch. Ánh đèn đỏ quét xuống ô kính, chiếu ra một khoảng tối sâu và vài đường kim loại đan chéo. Trên một thanh ngang gần nhất có vết cào.
Không phải vết cào của bầy. Vết rất ngắn, dứt khoát, chỉ nằm ở mép thanh như dấu móng tay cố tình khắc lại. Cạnh đó, một thanh ngang khác sạch bong. Không bụi, không máu, không vết móng. Sự sạch sẽ ấy trong một đường hầm bỏ hoang khiến Hứa Mạn rùng mình hơn cả những vết máu.
“Thanh sạch là bẫy,” cô nói.
Đội viên trẻ há miệng định phản bác, nhưng Lưu Triết đã đổi sắc mặt. “Cô nhìn thấy lẫy áp?”
“Không. Nhưng nếu có thứ leo lên từ dưới đó, nó sẽ bám chỗ dễ nhất. Thanh sạch nằm đúng tầm tay nhất, gần cửa nhất, lại không có vết chạm. Những thanh có vết cào đều khó bám hơn, lệch góc hơn.” Hứa Mạn nhìn xuống ô kính. “Có thứ đã leo qua đây và lần nào cũng tránh thanh sạch.”
Trong khoang, một khoảng im lặng ngắn rơi xuống. Rồi đội viên trẻ nói rất nhỏ: “Con zombie biết tránh bẫy.”
Không ai sửa cậu ta. Ngay cả Lưu Triết cũng không.
Đội trưởng đưa tay ra. “Que thăm.”
Đội viên già lấy từ thùng thiết bị một thanh thăm gấp, đầu gắn miếng nhiệt mô phỏng dùng để kiểm thi thể chưa nguội. Đội trưởng không mở nắp lớn. Anh chỉ luồn thanh thăm qua ô kính nhỏ, thả xuống vừa đủ chạm vào thanh ngang sạch nhất. Đầu thanh vừa tì lên, dưới nắp vang lên một tiếng “tách” nhẹ đến mức suýt bị tiếng cào cửa nuốt mất.
Trong giây tiếp theo, đường hầm bên dưới sống dậy.
Một lưới kim loại phóng ngang qua khoảng tối, cắt phăng miếng nhiệt mô phỏng khỏi đầu thanh thăm. Ba móc kẹp bật ra từ hai bên vách, chụp vào khoảng không nơi đáng lẽ một cổ tay hoặc cổ chân đang bám. Cùng lúc đó, một luồng hơi nóng phụt xuống sâu hơn, mang theo mùi hóa chất ngọt lợ. Túi thi thể trên xe thu hồi phản ứng ngay. Nó giật mạnh đến mức tấm hấp quang lõm xuống.
“Kéo lên!” đội trưởng quát.
Đội viên già rút thanh thăm về, nhưng lưới kim loại mắc vào đầu gãy. Cả nắp bảo trì rung lên. Trên màn hình ổ khóa phụ, một dòng cảnh báo mới nhảy ra: PHÁT HIỆN VƯỢT NGƯỢC. KÍCH HOẠT MỒI GIỮ MẪU.
“Tắt nó đi!” đội viên trẻ hoảng hốt.
“Không tắt bằng bảng được.” Lưu Triết cố ngồi dậy. “Bẫy độc lập. Khi kích hoạt, nó thả mồi xuống đáy để kéo mẫu quay lại. Nếu mồi nhiệt chạy đủ chu kỳ, mọi thứ ở dưới sẽ bị gọi lên vùng khóa.”
Hứa Mạn hiểu trước khi anh ta nói hết. Nếu S-17 thật sự ở đâu đó bên dưới, cái bẫy này sẽ gọi nó. Nếu bầy phía sau cửa phụ nghe được hơi nóng và âm mồi qua đường thông, chúng cũng sẽ chen mạnh hơn. Họ vừa chạm vào cái chuông giấu trong tầng hầm.
Tấm hấp quang trên xe thu hồi phồng lên lần nữa. Không còn nhịp bốn, nhưng thứ trong túi như bị mùi nóng kéo thức. Dây neo kêu cót két. Đội viên trẻ nghiến răng giữ dây, hai chân trượt trên nền đầy bọt. Đội trưởng nhìn nắp bảo trì, rồi nhìn cửa phụ. Chỉ một giây do dự cũng đủ khiến cả hai hướng cùng vỡ.
“Không đóng nắp lớn!” Hứa Mạn chợt nói. “Đóng bây giờ lưới sẽ kẹt, hệ thống nghĩ có vật vượt ngược thật.”
“Vậy làm gì?”
Cô nhìn những vết cào ngắn dưới ô kính. Một thanh có một vết. Thanh kế tiếp có hai vết. Thanh thứ ba, sâu hơn trong bóng tối, có ba vết gần như chồng lên nhau. Không phải dấu bám lung tung. Là thứ tự. Thứ từng là người đã đánh dấu đường tránh bẫy bằng số vết cào.
“Nó không chỉ tránh bẫy,” Hứa Mạn nói nhanh. “Nó để lại cách tránh bẫy.”
Cô giật lấy đoạn thanh thăm đã gãy, xoay đầu còn lại xuống theo hướng các thanh có dấu cào. Một vết. Hai vết. Ba vết. Khi đầu thanh chạm vào thanh có ba vết, cơ cấu bên dưới không bật. Cô đẩy thêm nửa tấc. Ở mép trái đường hầm có một cần gạt nhỏ bị bọt khô che gần hết,
“Cần khóa mồi ở mép trái,” cô nói. “Đội trưởng, giữ nắp.”
“Không dùng tay bị thương.”
“Tôi biết.”
Hứa Mạn kẹp thanh thăm bằng khuỷu tay và bàn tay còn lành, nghiêng người sát xuống ô kính. Mùi nóng từ dưới phả lên làm mắt cô cay xè. Trong khoảng tối, các móc kẹp vẫn thỉnh thoảng giật khan như hàm răng tìm thịt. Cô không nhìn vào chúng. Cô nhìn các dấu cào. Một. Hai. Ba. Đừng chạm thanh sạch. Đừng đi đường dễ nhất.
Cần gạt mắc cứng. Cô đẩy một lần, không nhúc nhích. Túi thi thể sau lưng lại giật, dây neo trượt thêm một gang. Cửa phụ bị bầy nện đến bật ra một khe đủ để vài móng xám chen qua. Không có bàn tay xám giữ cửa nữa. Thứ đã giúp họ ban nãy hoặc bị kéo đi, hoặc đang ở nơi cái bẫy này muốn gọi về.
Hứa Mạn cắn răng, đổi góc thanh thăm theo vết cào thứ ba. Lần này cô không đẩy thẳng mà móc xuống rồi kéo ngược lên. Cần gạt bật qua một nấc. Tiếng hơi nóng ngừng phụt. Màn hình ổ khóa phụ nhấp nháy, chuyển từ đỏ sang vàng: MỒI GIỮ MẪU TẠM KHÓA. CHU KỲ CÒN 00:42.
“Tạm khóa là bao lâu?” đội trưởng hỏi.
“Không đủ lâu để tranh luận.” Lưu Triết đáp.
Nhưng trong bốn mươi hai giây ấy, thứ bên dưới không im lặng. Từ sâu trong tuyến Dưới 0 vọng lên một âm thanh rất nhẹ. Không phải tiếng bầy cào. Không phải tiếng móc kẹp. Là tiếng kim loại bị gõ ba lần, chậm và khô.
Một.
Hai.
Rồi dừng.
Hứa Mạn đông cứng. Bầy luôn cần nhịp thứ tư để gọi. Còn âm thanh này dừng trước nhịp đó. Giống một kẻ biết cái nhịp thứ tư là bẫy, nên cố ý nuốt nó lại trước khi phản xạ kịp hoàn thành.
Cô cúi sát ô kính hơn, bất chấp đội trưởng kéo vai cô lại. Trong vùng tối bên dưới, giữa những thanh ngang có dấu cào, có một vệt xám lướt qua rồi biến mất sau vách. Nó không lao vào mồi nhiệt. Nó không bám thanh sạch. Nó vòng qua lưới, tránh móc kẹp, đi đúng con đường khó nhất như đã thuộc lòng từng răng bẫy. Trước khi mất hút, nó áp một vật nhỏ lên mặt trong ô kính.
Hứa Mạn không nhìn rõ vật ấy cho đến khi ánh đỏ quét qua.
Đó là một mảnh nhựa thứ hai, cũng bị cắn mất góc. Trên đó không phải S-17. Chỉ có ba chữ viết nguệch bằng thứ màu nâu đã khô, nét chữ méo mó như được kéo ra bằng móng tay.
ĐỪNG XUỐNG.
Hứa Mạn nghe tiếng mồi giữ mẫu bắt đầu đếm lại trong ổ khóa phụ. Bốn mươi hai giây đã trôi gần hết. Cửa phụ sau lưng nứt thêm một đường dài. Dưới chân cô, tuyến Dưới 0 vừa mở ra một câu trả lời mà còn giống một lời cảnh báo hơn bất cứ lời cầu cứu nào.
