Bỏ qua nội dung

Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi

Chương 22: Dấu răng không giống bầy

Chương 22: Dấu răng không giống bầy

Nhịp thứ tư không giống tiếng gõ. Nó giống một lệnh được thả xuống từ cầu thang phía trên, đập xuyên qua khe cửa phụ, xuyên qua lớp bọt đông kết chưa kịp cứng hẳn, rồi chạm thẳng vào xe thu hồi. Kẹp âm đang kẹp trên túi thi thể rít lên một tiếng cao đến mức Hứa Mạn cảm giác máu trong tai mình cũng bị kéo thành sợi mỏng. Tấm hấp quang dựng trước xe phồng mạnh ra, không phải vì vật bên trong đập lung tung nữa, mà vì nó đang đập đúng nhịp.

Một. Hai. Ba. Bốn.

“Phá cộng hưởng!” Lưu Triết gần như gào lên, nhưng cổ họng anh ta quá khô nên tiếng chỉ vỡ thành một mảng khàn đặc. “Đừng tháo niêm! Phá tấm cộng hưởng trên thân kẹp!”

Đội trưởng phản ứng nhanh hơn nỗi sợ. Anh giật bảng nhỏ ném sang một bên, hai ngón tay chỉ thẳng vào hộp kẹp âm gắn bên hông xe. Đội viên già lập tức quỳ xuống, dùng thân mình chắn giữa xe và khe cửa. Đội viên trẻ kéo dây neo siết quanh khung xe, nhưng chiếc xe thu hồi vẫn bị lôi giật từng đoạn, như có người vô hình đang đứng phía sau túi thi thể mà kéo nó về phía nhịp gõ.

Hứa Mạn hiểu ra trong một khoảnh khắc lạnh buốt. Không phải túi thi thể muốn ra ngoài theo bản năng lộn xộn. Nó đang được gọi. Kẹp âm không còn giữ nó nằm yên, mà đang giúp tiếng gọi ấy có hình dạng rõ hơn. Cô chống tay muốn bò về phía hộp kẹp, nhưng bàn tay bị thương vừa chạm sàn đã đau đến tối mắt. Máu thấm qua băng, kéo theo mùi tanh rất nhẹ. Cửa phụ lập tức rung mạnh hơn.

“Đừng để máu rơi xuống khe!” Đội trưởng quát khẽ.

Hứa Mạn cắn răng, dùng khuỷu tay kéo người sang bên xe. Cô không để bàn tay bị thương chạm sàn nữa, chỉ ép nó vào ngực, dùng vai húc vào thùng thiết bị. Nắp thùng bật ra, kìm cách điện và một thanh chốt dự phòng lăn xuống. Đội viên trẻ cúi nhặt kìm, nhưng đúng lúc đó túi thi thể bật mạnh, mép tấm hấp quang quất vào mặt nạ của cậu ta. Cậu loạng choạng ngã ngửa. Hứa Mạn vồ lấy cây kìm trước khi nó trượt vào vệt bọt.

“Dây nào?” cô hỏi.

Lưu Triết ngước lên, hai mắt đỏ vì thiếu máu. “Không cắt dây nguồn trước. Cắt nguồn thì nó khóa chết ở tần số cuối. Nắp bên trái, có tấm kim loại mỏng như lưỡi gà. Bẻ gãy nó.”

Hứa Mạn không biết “lưỡi gà” nằm ở đâu. Cô chỉ thấy hộp kẹp âm đang rung đến mờ cả cạnh, đèn vàng trên vỏ hộp chớp tắt theo đúng bốn nhịp. Nắp bên trái có hai vít khóa. Kìm không đủ lực vặn. Cô nhìn sang thanh chốt dự phòng, rồi dùng đầu chốt chọc thẳng vào khe nắp, xoay mạnh bằng cả cánh tay còn lành. Lớp nhựa cũ nứt toạc. Một mảnh văng ra, cắt ngang gò má cô nhưng cô không dừng.

Tiếng gõ trên cầu thang lại vang xuống.

Một. Hai. Ba.

Trước nhịp thứ tư, bàn tay xám sau cửa phụ đột ngột ép mạnh vào mép cửa. Lần này nó không chỉ giữ cửa. Nó dùng chính cổ tay đang bị kẹp trong khe để chặn nhịp cuối khỏi đập thẳng xuống. Xương cổ tay phát ra một tiếng rạn rất khẽ. Hứa Mạn nghe thấy, rõ hơn cả tiếng còi cảnh báo đỏ.

Nhịp thứ tư vẫn đến, nhưng lệch đi nửa hơi.

Chỉ cần nửa hơi đó, cô nhìn thấy tấm kim loại mỏng bên trong hộp kẹp âm. Nó rung như một cánh côn trùng bị ghim sống. Hứa Mạn đâm thanh chốt vào, nghiến răng bẻ mạnh. Tấm kim loại cong lên. Âm rít cao vút đổi thành một tiếng nấc cụt. Túi thi thể trên xe giật phắt một lần, bánh xe thu hồi bật khỏi mặt sàn rồi rơi xuống nặng nề. Cả khoang trung chuyển chao đi trong một khoảng im lặng bất thường.

Không ai thở ngay.

Rồi phía trên cửa phụ, bầy bắt đầu cào. Không còn gõ. Khi nhịp đồng bộ bị cắt, chúng mất cách gọi và quay về cách săn cũ: chen, đẩy, cào, xé. Cửa phụ bị nện rung bần bật. Lớp bọt đông kết ở mép dưới rạn thành từng đường trắng. Bàn tay xám vẫn kẹt ở khe cửa, run dữ dội, những ngón tay cong lại như muốn vồ lấy thứ gì đó, nhưng cuối cùng nó vẫn ấn vào mép kim loại, cố kéo cánh cửa khép thêm một chút.

“Bơm thêm bọt!” đội trưởng ra lệnh.

Đội viên già phun hết nửa bình còn lại vào khe dưới. Bọt tràn lên cổ tay xám, phủ qua lớp da nứt và mảnh tay áo bảo hộ có đường chỉ xanh hình chữ S. Hứa Mạn nhìn đường chỉ ấy biến mất dưới bọt trắng mà cổ họng nghẹn cứng. Cô không gọi tên. Cô đã tự hứa không biến nghi ngờ thành tiếng gọi. Nhưng ngực cô đau đến mức mỗi hơi thở đều giống đang nuốt phải mảnh kính.

Chiếc xe thu hồi sau khi mất cộng hưởng không còn đập theo nhịp, nhưng bên trong vẫn có chuyển động. Nó yếu hơn, nặng hơn, giống một con vật vừa bị cắt dây điều khiển nhưng chưa chết hẳn. Mép túi thi thể nơi kẹp âm bám vào bị rách một đoạn bằng bàn tay. Từ khe rách ấy, một phần vai của thi thể lộ ra dưới lớp màng niêm trong suốt. Hứa Mạn vốn định quay mặt đi. Cô đã thấy quá nhiều thứ không nên thấy trong một ngày. Nhưng ánh đèn đỏ quét qua đúng lúc, và cô nhìn thấy những vết cắn trên phần thịt xám bợt đó.

Không phải một vết. Rất nhiều vết.

Những vết của bầy rất dễ nhận ra, dù Hứa Mạn chưa từng muốn học cách nhận ra chúng. Chúng lộn xộn, chồng lên nhau, mép rách tua tủa vì bị kéo giật. Bầy không cắn để lại hình dạng hoàn chỉnh. Chúng cắn để xé, để nuốt, để giành khỏi miệng con khác. Nhưng giữa những vết rách hỗn loạn ấy có một dấu răng khác. Nó nằm sát hõm vai, sâu nhưng gọn, hai cung răng khép lại gần như tròn, không bị xé tiếp, không có dấu tranh đoạt. Giống như kẻ cắn đã dừng đúng lúc đáng lẽ bản năng phải kéo nó ăn thêm.

Hứa Mạn lạnh sống lưng. “Dấu này không giống bầy.”

Đội trưởng quay lại rất nhanh. Anh chỉ nhìn một cái, mặt đã trầm xuống. Lưu Triết chống khuỷu tay trườn lại gần, nhưng khi thấy dấu răng ấy, anh ta khựng hẳn. Trong mắt anh ta không phải kinh ngạc. Là nhận ra.

“Anh biết?” Hứa Mạn hỏi, giọng thấp đến mức gần như bị tiếng cào trên cửa nuốt mất.

Lưu Triết không trả lời ngay. Anh ta nhìn sang bàn tay xám đang bị bọt phủ gần hết. Trên đoạn cổ tay chưa bị che kín, cũng có một vết cắn. Một cung răng cắm ngang qua gân cổ tay, sâu đến mức lớp da quanh đó tím đen, nhưng mép vết không bị xé. Nó giống vết trên thi thể trong túi một cách đáng sợ, chỉ khác hướng cắn. Hứa Mạn chợt hiểu: vết trên cổ tay có thể là do chính nó tự cắn, hoặc do một thứ cùng loại cắn để giữ nó khỏi mở cửa.

“Bầy không biết dừng,” Lưu Triết nói cuối cùng. “Cá thể đồng bộ cũng không dừng. Dấu này là dấu của thứ còn biết chọn.”

“Chọn gì?” đội viên trẻ hỏi, giọng run.

“Chọn cắn xác chết thay vì người sống. Chọn cắn chính mình để khóa phản xạ. Hoặc chọn để lại cảnh báo mà không giết người nhận được cảnh báo.” Lưu Triết nuốt khan, mắt vẫn dán vào dấu răng. “Đó là lý do Phòng Dưới 0 không nằm trên bản đồ cứu hộ.”

Không khí trong khoang như bị rút cạn. Hứa Mạn không biết câu nào đáng sợ hơn: có thứ còn biết chọn, hay việc người ta đã từng xây cả một căn phòng để nhốt những lựa chọn ấy. Cô nhìn dấu răng trên thi thể, rồi nhìn cổ tay xám ở khe cửa. Nếu đó thật sự là Thẩm Lâm, anh đã đi qua bao nhiêu lần chọn như vậy? Cắn xác chết để không cắn người sống. Cắn chính mình để không mở cửa. Dùng phần còn lại của bàn tay để viết “DƯỚI 0” thay vì vồ lấy cô.

Cửa phụ bỗng bị ép bật ra thêm một khe. Lớp bọt đông kết rạn vỡ. Một mảng da trên cổ tay xám bị kéo toạc, nhưng bàn tay ấy vẫn không rút vào. Nó cào xuống nền, không còn đủ lực viết chữ dài. Móng tay nứt kéo trên sàn kim loại, tạo thành một đường xiên, rồi một đường ngang.

Không phải chữ. Là một mũi tên.

Mũi tên chỉ xuống dưới gầm xe thu hồi.

Đội trưởng lập tức hiểu. “Dời xe. Chậm thôi. Không kéo qua khe rách của túi.”

Hai đội viên móc dây neo vào khung, dùng lực vai kéo lệch chiếc xe sang trái. Hứa Mạn chống người phụ đẩy tấm hấp quang để túi thi thể không lật. Mỗi lần bánh xe nhích qua sàn, thứ bên trong lại rên lên bằng âm thanh không giống người cũng không giống thú. Nhưng không còn nhịp bốn nữa. Không còn tiếng gọi nữa. Chỉ còn một vật bị khóa giữa chết và đói.

Dưới vị trí chiếc xe vừa che, có một nắp bảo trì hình vuông, gần như chìm vào sàn. Trên mép nắp dán một miếng cảnh báo cũ bị bụi và bọt che mất quá nửa. Đội trưởng dùng dao cạo qua lớp bẩn. Dòng chữ hiện ra dưới ánh đỏ mờ: TUYẾN TRUNG CHUYỂN DƯỚI 0 – CHỈ MỞ KHI CÁCH LY TẦNG QUAN SÁT THẤT BẠI.

Lưu Triết nhắm mắt. “Không phải đường cứu hộ. Là đường thả mẫu xuống.”

“Thả mẫu xuống đâu?” Hứa Mạn hỏi.

Anh ta mở mắt nhìn cô, rất lâu. “Xuống nơi họ nghĩ không còn ai đủ giống người để leo ngược trở lên.”

Cánh cửa phụ rung lên một cú dữ dội. Bàn tay xám bị ép trượt khỏi mép cửa. Trong khoảnh khắc nó sắp biến mất sau lớp bọt vỡ, các ngón tay ấy co lại, đẩy một mảnh nhựa nhỏ qua khe. Mảnh nhựa trượt đến chân Hứa Mạn. Cô cúi xuống, dùng kẹp thép gắp lên. Đó không phải thẻ nhận diện. Nó là một miếng nhãn mẫu bị cắn mất góc, trên mặt chỉ còn vài ký tự đen mờ.

S-17.

Ổ khóa phụ bên cạnh cửa đúng lúc đó sáng lên lần nữa. Không cần ai quét thẻ. Màn hình vàng cũ kỹ tự nhảy qua một dòng cảnh báo mới, chậm rãi như thể hệ thống vừa nhớ ra một lỗi đã bị chôn quá lâu.

MẪU S-17 ĐÃ RỜI PHÒNG DƯỚI 0.

Hứa Mạn nhìn mảnh nhãn trong kẹp thép, rồi nhìn dấu răng gọn trên thi thể. Lần này, cô không còn chắc mình đang sợ bầy phía trên hơn, hay sợ câu hỏi vừa mở ra dưới chân mình hơn.