Bỏ qua nội dung

Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi

Chương 21: Nhà nghiên cứu bị khai trừ

Chương 21: Nhà nghiên cứu bị khai trừ

Tiếng cạch thứ hai vang lên ngay sau cảnh báo đỏ, nhỏ đến mức nếu không phải tất cả đều đang nín thở, có lẽ nó đã chìm mất dưới tiếng kẹp âm méo mó. Cửa phụ tầng quan sát không mở tung. Nó chỉ hé ra một đường đen mỏng bằng hai đốt ngón tay, để khí lạnh từ cầu thang phía trên lùa xuống khoang trung chuyển. Mùi đi theo khe cửa không phải mùi bầy. Nó nhạt hơn, ẩm hơn, lẫn mùi thuốc sát khuẩn đã hỏng và thứ mùi kim loại lâu ngày bị ngâm trong nước bẩn.

Đội trưởng giơ tay chặn mọi phản xạ. Hai đội viên lập tức kéo tấm hấp quang dựng ngang trước xe thu hồi, tạo thành một bức tường thấp che kín túi thi thể. Hứa Mạn ngồi dựa vào chân tay quay, bàn tay bị băng thấm đỏ, mắt nhìn cố định xuống mép sàn. Cô nghe tiếng cửa phụ trượt thêm một chút. Trong khe tối ấy, không có tiếng gầm, không có tiếng móng cào lao xuống, chỉ có một âm thanh rất nhẹ, giống ai đó dùng móng tay gõ lên mặt trong của kim loại.

Một nhịp. Dừng. Hai nhịp. Dừng.

Lưu Triết đang nằm nghiêng trên sàn bỗng mở mắt. Cả người anh ta giật lên như bị kim châm vào tủy. “Không phải bầy.”

“Im.” Đội trưởng viết nhanh lên bảng nhỏ, đẩy xuống sát tầm mắt mọi người: KHÔNG ĐÁP NHỊP. KHÔNG MỞ RỘNG KHE.

Nhưng tiếng gõ không chờ họ trả lời. Từ khe cửa phụ, một vật mỏng bị đẩy xuống. Nó rơi chạm sàn bằng âm thanh khô khốc, trượt qua một vệt bọt đông kết rồi dừng ngay trước mũi giày của đội viên trẻ. Cậu ta cúi người theo bản năng, nhưng đội viên bên cạnh đã chụp vai giữ lại. Đội trưởng dùng kẹp thép gắp vật đó lên, xoay mặt dưới về phía ánh đèn đỏ khẩn cấp.

Đó là một thẻ nhận diện cũ, lớp nhựa đã nứt ngang, ảnh chân dung bị cào đến gần như không còn mặt. Dòng chữ trên mép thẻ vẫn đọc được: LƯU TRIẾT – NHÀ NGHIÊN CỨU CẤP C. Phía dưới, một dấu đỏ đóng đè lên mã quyền hạn, nét mực nhòe vì máu khô nhưng không mất chữ: KHAI TRỪ.

Khoang trung chuyển im đi một nhịp kỳ lạ. Ngay cả tiếng kẹp âm cũng như bị kéo xa. Hứa Mạn quay sang Lưu Triết. Cô không hỏi ngay. Trong tình huống này, một câu hỏi sai cũng có thể biến thành tiếng gọi.

Lưu Triết cười rất khẽ, nhưng âm thanh ấy không có chút nhẹ nhõm nào. “Tôi đã bảo tôi từng thấy hồ sơ khóa cũ.” Anh ta chống khuỷu tay, cố nâng nửa người dậy. Máu lại rịn ở khóe miệng. “Không phải vì tôi được phép đọc. Là vì tôi từng ở trong nhóm viết nó.”

Đội trưởng không rời mắt khỏi khe cửa. “Anh bị khai trừ khỏi khu này?”

“Khỏi viện phụ trách tầng quan sát.” Lưu Triết thở đứt quãng. “Khỏi quyền truy cập. Khỏi hồ sơ người sống. Khỏi danh sách cần cứu nếu xảy ra sự cố.”

Từ phía sau cửa phụ, tiếng gõ đổi nhịp. Ba tiếng ngắn, một tiếng dài. Mặt Lưu Triết trắng bệch hơn khi nghe thấy. Hứa Mạn nhận ra ánh mắt anh ta không giống một người vừa bị lật bí mật. Nó giống một người nghe thấy thứ đáng lẽ đã chết từ lâu gọi đúng mật mã cũ.

“Đó là mã phòng nghiên cứu?” cô hỏi rất nhỏ.

Lưu Triết nhìn cô. “Mã cách ly nội bộ. Nghĩa là bên trong có cá thể chưa đồng bộ, không được mở đường trực tiếp.”

Đội viên trẻ siết dây neo đến trắng khớp tay. “Vậy tại sao nó lại đẩy thẻ của anh xuống?”

“Vì cửa phụ cần hai điều kiện để mở từ bên trong.” Lưu Triết khàn giọng. “Một lực tay trên chốt cơ. Và một mã quyền hạn cũ vẫn còn trong ổ khóa. Thẻ của tôi bị thu hồi, nhưng dữ liệu lõi không xóa sạch. Người khai trừ tôi muốn tôi biến mất khỏi hồ sơ, không muốn để lại dấu vết họ đã dùng nghiên cứu của tôi.”

Một tiếng va đập mạnh vang lên từ cầu thang phía trên, khiến cánh cửa phụ giật bật thêm nửa gang. Gió lạnh quét xuống, làm tấm hấp quang trước xe thu hồi phập phồng. Túi thi thể bên trong đáp lại bằng một cú giật nặng, đủ để bánh xe thu hồi rít lên trên sàn. Hứa Mạn lăn người về phía xe, dùng vai ép vào tấm chắn. Đội viên trẻ lập tức chồng thêm thùng thiết bị lên mép dưới. Không ai nhìn khe cửa, nhưng tất cả đều cảm thấy thứ gì đó đang đứng ngay bên kia.

Không phải một bầy hoàn chỉnh. Nếu là bầy, chúng đã chen nhau cắn nát khe hở. Thứ bên kia đang giữ cửa, hoặc đang bị giữ ở cửa. Nó thở không ra tiếng. Chỉ có chất lỏng nhỏ xuống từng giọt, đều đặn, như máu rơi từ đầu ngón tay.

Màn hình vàng còn ba phút hai mươi bảy giây.

Đội trưởng viết: PHƯƠNG ÁN: CHÈN CỬA. RÚT XE. CẮT Ổ KHÓA.

Lưu Triết lắc đầu ngay. “Cắt ổ khóa thì cầu thang phụ mất chốt. Bầy trên tầng quan sát sẽ có đường xuống thẳng. Chèn cửa không đủ, chúng sẽ dùng thân nó làm nêm.”

“Nó?” Hứa Mạn hỏi.

Lưu Triết im lặng một thoáng. “Cá thể lạc bầy. Nếu nó còn phần người, nó sẽ cố giữ bên kia không tràn xuống. Nếu phần bầy thắng, nó sẽ tự mở đường. Cả hai trường hợp đều không cho phép chúng ta đứng đây chờ.”

Đội trưởng nhìn đồng hồ an toàn, rồi ra hiệu cho hai đội viên chuẩn bị dây kéo xe thu hồi. Anh chỉ vào Hứa Mạn, sau đó chỉ xuống bàn tay cô. Ý bảo cô rời khỏi điểm chịu lực. Hứa Mạn hiểu, nhưng cô không dịch vai khỏi tấm hấp quang. Bên trong tấm chắn, túi thi thể lại phồng lên, lần này không theo ánh sáng mà theo tiếng gõ sau cửa. Nó như nhận ra một nhịp nào đó, như hai mảnh của cùng một cơn đói đang tìm cách gọi nhau qua vật cản.

“Không phải chỉ ánh sáng,” cô nói. “Nó phản ứng với nhịp.”

Lưu Triết nhắm mắt, sắc mặt xấu đến đáng sợ. “Bầy dùng nhịp để đồng bộ. Ánh sáng đánh dấu vị trí. Âm thanh kéo phản xạ.” Anh ta đột ngột nắm lấy cổ tay Hứa Mạn bằng bàn tay lạnh toát. “Cô nghe tôi. Nếu tiếng gõ đổi thành bốn nhịp đều, lập tức phá kẹp âm trên xe. Đừng giữ niêm nữa.”

Đội trưởng quay phắt lại. “Phá kẹp âm?”

“Nếu kẹp âm bị chúng bắt được tần số, nó không còn là khóa, mà là loa.” Lưu Triết ho sặc, máu văng lên cổ áo bảo hộ. “Tôi bị khai trừ vì phản đối dùng kẹp âm trên thi thể chưa phân tách. Họ cần thứ giữ mẫu sống được lâu hơn. Tôi nói nó sẽ dạy bầy cách nghe người sống. Họ đóng dấu tôi là người gây hoảng loạn nghiên cứu.”

Hứa Mạn lạnh người. Cô nhớ những lần bảng chữ chung nhấp nháy như biết chọn đúng câu, nhớ túi thi thể rung theo đèn pin, nhớ thứ trên tầng quan sát dùng camera làm mắt. Nếu kẹp âm không chỉ khóa thứ bên trong mà còn vô tình phát cho bầy một ngôn ngữ, thì mỗi giây họ giữ nó hoạt động đều có thể làm khoang trung chuyển biến thành điểm phát tín hiệu.

Khe cửa phụ bỗng tối sẫm lại. Một bàn tay thò qua. Nó vẫn có hình dạng bàn tay người, nhưng lớp da xám căng sát khớp, móng tay nứt bật, giữa kẽ ngón tay có những sợi gân đen như rễ cây bị kéo đứt. Bàn tay ấy không vồ xuống. Nó áp vào mép cửa từ bên ngoài khe, cố đẩy cánh cửa khép lại.

Sau lưng nó, thứ gì đó đập mạnh.

Xương cổ tay kêu răng rắc. Bàn tay vẫn không buông.

Hứa Mạn cắn chặt môi đến bật máu. Cô không nhìn quá lâu. Cô ép mắt xuống cổ tay ấy, vào vết rách nơi ống tay áo bảo hộ cũ bị xé nát. Trên lớp vải còn sót lại có một đường chỉ xanh rất mảnh, kiểu đánh dấu cá nhân mà đội nghiên cứu thường khâu bên trong tay áo. Một chữ S méo mó. Không đủ để gọi tên. Không đủ để xác nhận. Nhưng đủ để tim cô đau nhói như bị ai bóp.

Đội trưởng không cho cảm xúc có thời gian thành sai lầm. Anh ném cho Lưu Triết một ống bọt đông kết còn nửa bình. “Khóa mép dưới. Giữ được ba mươi giây cũng được.”

Lưu Triết không cãi. Anh ta cắm đầu phun vào khe sát sàn, bóp cò. Bọt trắng xám phun ra, gặp khí lạnh lập tức nở cứng, bịt lấy khe cửa và phần bản lề dưới. Cùng lúc đó, đội trưởng dùng kẹp thép đẩy thẻ nhận diện nứt vào ổ đọc phụ bên cạnh cửa. Màn hình ổ khóa sáng lên bằng thứ ánh vàng cũ kỹ.

TRUY CẬP BỊ THU HỒI.

Lưu Triết bật cười một tiếng rất khô. “Dĩ nhiên.”

Nhưng dòng chữ chưa tắt. Nó nhấp nháy, rồi chuyển sang một câu khác.

LỆNH KHAI TRỪ CHƯA HOÀN TẤT. QUYỀN KHẨN CẤP CÒN HIỆU LỰC: PHÒNG DƯỚI 0.

Đội trưởng chửi thề rất thấp. Hứa Mạn chưa từng nghe anh mất kiểm soát như vậy. Phòng Dưới 0. Cái tên ấy không xuất hiện trong bản đồ rút gọn, không nằm trong các tuyến cứu hộ, nhưng chỉ cần nhìn phản ứng của Lưu Triết, cô biết nó không phải một căn phòng bình thường.

Từ phía sau cửa, bàn tay xám kia đột nhiên co giật. Tiếng gõ vang lên một lần nữa.

Một. Hai. Ba.

Cả khoang chết lặng, chờ nhịp thứ tư.

Nó không đến.

Thay vào đó, bàn tay ấy dùng móng cào lên lớp bọt đông kết vừa phun, để lại ba chữ méo mó trên bề mặt chưa kịp cứng hoàn toàn.

DƯỚI 0.

Rồi từ cầu thang phía trên, bầy đồng loạt gõ xuống nhịp thứ tư.