Bỏ qua nội dung

Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi

Chương 20: Zombie lạc bầy

Chương 20: Zombie lạc bầy

Dòng chữ TUYẾN NHÌN ĐÃ MỞ không biến mất ngay. Nó nhấp nháy trên bảng chung như một mí mắt bị giữ cho mở, còn khung hình camera cũ trên tầng quan sát tiếp tục vỡ thành những sọc đen trắng. Hứa Mạn chỉ nhìn thêm chưa đến một nhịp thở, nhưng hình bóng đứng sau ô kính đã kịp đóng vào đầu cô: một người rất thẳng, quá thẳng, như cột sống không còn biết mỏi; một tay nâng đèn pin, một tay áp lên mặt kính một chiều, đầu cúi xuống khoảng tối nơi khoang trung chuyển đang co lại trong ánh đỏ.

“Cúi mắt.” Đội trưởng không nói lớn. Giọng anh thấp đến mức gần như bị tiếng kẹp âm nuốt mất, nhưng tất cả đều làm theo. Hai đội viên lập tức xoay màn hình phụ xuống sàn, kéo tấm hấp quang che nửa trên bảng chữ chung. Chỉ còn những dòng cảnh báo chạy thấp ở mép dưới, đủ để đọc bằng khóe mắt mà không phải ngẩng lên. Hứa Mạn ép cằm xuống, cảm giác sống lưng lạnh buốt. Cô không sợ một con zombie lao tới bằng móng tay và răng. Cô sợ thứ biết mở một đường nhìn, biết dùng camera làm mắt, biết để người sống tự dâng phản xạ của mình lên.

Trong xe thu hồi, túi thi thể lại rung một lần. Không mạnh, nhưng đúng lúc vệt đèn pin trên camera quét qua mặt kính phía trên. Kẹp âm méo tiếng, màn hình vàng còn năm phút năm mươi tám giây. Mùi bọt đông kết, mùi máu và mùi kim loại nóng trộn vào nhau khiến khoang trung chuyển giống một cái họng bị bịt kín, càng thở càng nghe rõ tiếng bên trong mình.

Đội trưởng dùng bảng chữ riêng đẩy ra một lệnh mới: ĐÓNG RÈM CƠ TẦNG QUAN SÁT. KHÔNG NHÌN KÍNH. KHÔNG GỌI TÊN. Anh chỉ vào tay quay khẩn cấp nằm bên cạnh cửa chống nổ, nửa bị thùng thiết bị che khuất. Tay quay ấy cũ đến mức lớp sơn cảnh báo đã bong gần hết, phía trên có dòng chữ mờ: CHE TUYẾN KÍNH KHI MẤT ĐIỆN. Nó cách Hứa Mạn chưa tới năm bước, nhưng năm bước ấy nằm đúng dưới hướng nhìn của ô kính quan sát.

Nếu đứng thẳng đi tới, người trên tầng quan sát sẽ thấy rõ từng cử động.

Hoặc thứ trên tầng quan sát sẽ thấy.

Lưu Triết ho khan trên cáng. Máu không còn phun ra, chỉ thấm thành vệt sẫm ở khóe miệng, làm giọng anh ta nghe như kéo qua giấy ráp. “Đừng gọi nó là người.” Anh ta nhìn vào khoảng tối dưới tấm hấp quang, không nhìn màn hình. “Cũng đừng gọi nó là quái vật. Hai cách đó đều sai.”

Hứa Mạn quay đầu rất khẽ. “Anh biết nó là gì?”

“Không biết tên.” Lưu Triết nuốt xuống một hơi thở đau. “Nhưng tôi từng thấy phân loại này trong hồ sơ khóa cũ. Cá thể bị kéo vào bầy nhưng không đồng bộ hoàn toàn. Còn phản xạ người, nhưng thân thể đã bị bầy tính là vật lệch. Nó không săn cùng bầy. Nó bị bầy săn.”

Một đội viên trẻ run tay trên dây neo. “Zombie lạc bầy?”

Lưu Triết nhắm mắt một cái, như chính cụm từ đó cũng làm anh ta kiệt sức. “Ừ. Và nếu phần người trong nó còn nghe được tên cũ, bầy cũng sẽ nghe được.”

Hứa Mạn không hỏi tên cũ là tên ai. Cô sợ mình hỏi xong sẽ không chịu nổi câu trả lời. Trên mép bảng chữ chung, dòng phân tích mới hiện lên rồi bị tấm hấp quang che mất một nửa: DẠNG NGƯỜI KHÔNG ỔN ĐỊNH. NHIỆT THẤP. ĐỘ KHỚP DÂN SỰ 21%. PHẢN ỨNG BẦY: ĐANG TĂNG.

Từ phía trên, một tiếng cào dài truyền xuống qua ống y tế cũ. Không phải tiếng của một bàn tay. Nó giống nhiều móng xương kéo cùng lúc trên kim loại, chen nhau trong một đường ống quá hẹp. Ánh đèn pin trong camera chợt rung dữ dội, quét lệch khỏi mặt kính, hất lên trần tầng quan sát. Trong một thoáng vỡ hình, Hứa Mạn thấy phía sau bóng người có những vệt đen bám lên tường. Chúng không đứng thẳng. Chúng bò sát theo góc khuất, tránh vùng sáng, chờ ánh đèn tắt để áp tới.

Bóng người trước kính không quay lại.

Nó vẫn áp bàn tay lên mặt kính, như đang giữ chính mình ở vị trí đó, như chỉ cần buông ra thì cả cơ thể sẽ bị thứ phía sau kéo ngược vào bóng tối. Đèn pin trong tay nó chớp ba lần, dừng, rồi chiếu thẳng xuống cạnh dưới ô kính. Không phải vào mặt người trong khoang. Không phải vào cửa chống nổ. Nó chiếu vào đường ray của rèm cơ, nơi một mảng kim loại bị kẹt do rỉ sét.

Hứa Mạn hiểu trước khi kịp cho phép mình hy vọng.

“Nó chỉ chỗ kẹt,” cô nói.

Đội trưởng không nhìn lên, nhưng quai hàm anh căng lại. Anh ra hiệu hai đội viên dựng tấm chắn hấp quang thành một hành lang thấp từ vị trí họ đang đứng đến tay quay. “Không tin hoàn toàn,” anh viết lên bảng nhỏ. “Nhưng dùng được.”

Không ai phản đối. Trong tình huống này, niềm tin là thứ quá xa xỉ; họ chỉ còn khả năng sử dụng nguy hiểm trước khi nguy hiểm sử dụng mình. Hứa Mạn quấn lại lớp băng trên bàn tay, kéo chặt đến mức vết thương nhói lên trắng xóa. Cô không đợi đội trưởng chọn người. Cô hạ thấp người, luồn dưới mép tấm chắn, dùng đầu gối và khuỷu tay bò về phía tay quay. Mỗi cử động đều làm máu trong lòng bàn tay nóng lên, nhưng đau ít nhất còn thật. Đau không biết giả làm tín hiệu cứu hộ.

Tay quay lạnh và rít. Khi cô chạm vào, lớp bụi cũ bết dưới máu, trơn đến mức suýt trượt khỏi ngón tay. Hứa Mạn cắn răng xoay nửa vòng đầu tiên. Phía trên, kim loại trong tường đáp lại bằng một tiếng ken két sắc. Ngay lập tức, bầy trong ống y tế cũ đập mạnh vào thành ống. Cả khoang rung lên, bụi bê tông rơi xuống tóc cô. Túi thi thể trong xe thu hồi giật mạnh hơn, lớp niêm rung như da căng dưới nước.

“Tiếp tục.” Đội trưởng giơ bảng chữ xuống sát sàn cho cô thấy. “Không dừng giữa chừng.”

Hứa Mạn xoay vòng thứ hai. Rèm cơ trên tầng quan sát bắt đầu trượt xuống. Cô không nhìn thấy nó, chỉ nghe được tiếng ray cũ nghiến qua lớp rỉ. Nhưng camera phụ, dù đã bị úp xuống, vẫn phản chiếu những vệt sáng vỡ trên sàn. Vệt đèn pin ở phía trên bị cắt thành từng đoạn, lúc dài lúc ngắn, như có một người đang bị bóng tối nuốt dần sau những nan sắt.

Đội viên trẻ bỗng hít mạnh. “Nó ngã—”

“Không nhìn!” Đội viên còn lại quát khẽ, đập vai cậu ta xuống. Nhưng chỉ một tiếng “ngã” thôi cũng đủ khiến bàn tay Hứa Mạn khựng lại. Một phần trong cô muốn ngẩng lên. Muốn xem bóng người ấy có phải Thẩm Lâm không. Muốn biết liệu anh đang ngã, đang bị kéo đi, hay đang cố giữ đèn cho họ thêm vài giây.

Bầy trong ống gõ một nhịp.

Không phải nhịp bốn. Một nhịp đơn, rất nhẹ, rất giống tiếng đầu ngón tay chạm kính.

Hứa Mạn nhắm mắt xoay tiếp. Cô không cho mình nhìn. Cô cũng không cho mình gọi. Nếu phía trên thật sự có phần còn lại của Thẩm Lâm, thứ cô có thể làm cho anh lúc này không phải là trao cho bầy một cái tên, mà là đóng con mắt đang mở xuống.

Vòng quay thứ ba nặng hơn. Chỗ kẹt trên đường ray cắn lại, khiến tay quay giật ngược. Vết thương trong lòng bàn tay cô bục ra, máu ấm chảy dọc cổ tay. Hứa Mạn suýt bật tiếng, nhưng đã có một bàn tay khác chụp lấy tay quay từ bên cạnh. Lưu Triết không biết đã lăn khỏi cáng từ lúc nào. Anh ta quỳ một gối trên sàn, mặt tái đến mức môi gần như xanh, dùng cả trọng lượng cơ thể đè lên tay quay.

“Đừng để ánh sáng rơi xuống xe,” anh ta thở dốc. “Nếu nó đánh dấu túi thi thể lần nữa, kẹp âm không giữ nổi.”

Hứa Mạn không còn sức hỏi vì sao anh ta vẫn bò được. Cô chỉ nắm chặt hơn, cùng anh ta xoay. Đội trưởng lập tức kéo màn hấp quang phủ thêm qua phần xe thu hồi, nhưng đã muộn một nhịp. Từ đường ống phía trên, cây đèn pin rơi xuống. Nó không rơi thẳng vào khoang; nó va qua mép tường bị bọt đông kết, bật khỏi một khe hở nhỏ rồi lăn ra sàn, đầu đèn vẫn sáng, vệt trắng quét ngang gầm xe thu hồi.

Túi thi thể trong xe dựng phồng lên.

Đội viên trẻ phản ứng trước lần này. Cậu ta không nhìn ánh sáng, chỉ ném cả tấm chắn đen xuống đè lên cây đèn pin. Vệt trắng tắt ngấm dưới lớp hấp quang. Cùng lúc đó, Hứa Mạn và Lưu Triết ép tay quay qua điểm kẹt. Từ phía trên, rèm cơ rơi mạnh xuống, tiếng va kim loại dội qua khoang như một cánh cửa quan tài đóng sập.

Khung camera nhiễu tắt.

Đèn đỏ khẩn cấp vẫn còn. Kẹp âm vẫn méo. Nhưng cảm giác bị nhìn chằm chằm từ phía trên đột ngột giảm xuống, như một sợi dây lạnh vừa rút khỏi gáy từng người. Hứa Mạn buông tay quay, ngồi bệt xuống sàn. Lưu Triết đổ nghiêng bên cạnh cô, thở từng hơi ngắn. Đội trưởng không cho ai nghỉ quá ba giây. Anh kiểm tra bảng chữ, rồi sắc mặt dưới kính chắn càng nặng hơn.

Trên màn hình vàng, thời gian an toàn còn bốn phút mười một giây.

Bên dưới nó, một dòng phân loại mới chậm rãi hiện lên: CÁ THỂ LẠC BẦY ĐÃ RỜI TUYẾN KÍNH. HƯỚNG DI CHUYỂN: CẦU THANG PHỤ TẦNG QUAN SÁT.

Hứa Mạn nhìn dòng chữ ấy, tim đập mạnh đến đau. Rời tuyến kính nghĩa là nó còn di chuyển được. Cầu thang phụ nghĩa là có đường xuống. Nhưng xuống đây để tìm họ, để trốn bầy, hay để dẫn bầy tới, không ai biết.

Đội trưởng cúi xuống nhấc tấm hấp quang khỏi cây đèn pin vừa rơi. Anh không bật nó lên. Chỉ dùng kẹp thép giữ phần đuôi đèn, nơi dây thép mảnh vẫn còn quấn quanh vài sợi gân đen đã bị xé đứt. Kẹp theo đó là một mảnh vải nhỏ, ướt máu sẫm và bọt đông kết. Trên mặt vải có hai chữ bị cào bằng đầu kim loại, nét méo mó đến mức nếu không nhìn lâu sẽ tưởng chỉ là vết rách.

Đừng mở.

Hứa Mạn còn chưa kịp thở ra, ổ khóa phía trên khoang trung chuyển vang lên một tiếng cạch rất khẽ.

Không phải cửa chống nổ trước mặt họ.

Là cửa phụ dẫn từ cầu thang tầng quan sát xuống khoang.

Trên bảng chữ chung, hệ thống bật cảnh báo đỏ lần nữa: CỬA PHỤ TẦNG QUAN SÁT ĐANG ĐƯỢC MỞ TỪ BÊN TRONG.