Bỏ qua nội dung

Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi

Chương 19: Ánh đèn pin

Chương 19: Ánh đèn pin

Tiếng gõ thứ ba không giống tiếng gọi.

Nó giống một ngón tay đặt lên mặt kính từ phía bên kia bóng tối, biết rõ bên này còn người đang nhìn. Hứa Mạn đứng cách bức tường ba bước, bàn tay bị thương vô thức siết lại, móng tay cắm vào lớp băng đã ẩm máu. Từ phía sau lưng cô, xe thu hồi vẫn phát ra tiếng ù méo của kẹp âm. Bảy phút trên màn hình vàng đã tụt xuống sáu phút bốn mươi chín giây. Mỗi giây đi qua đều làm khoang trung chuyển hẹp thêm, như toàn bộ bê tông, thép và không khí đều đang ép họ vào giữa hai thứ chưa chịu buông: túi thi thể trong xe và mẫu lỗi đang gõ sau tường.

Đội trưởng không nhìn bức tường lâu. Anh nhìn mắt từng người trước, rồi giơ hai ngón tay chỉ xuống. Đèn trắng trong khoang lập tức tắt bớt, chỉ còn dải đèn đỏ khẩn cấp nằm sát sàn. Trên bảng chữ chung hiện lên một lệnh mới: KHÓA PHẢN XẠ MẮT. KHÔNG TRẢ ÁNH SÁNG. KHÔNG MỞ ỐNG. Hai đội viên thu hồi hạ kính chắn mặt xuống. Người trẻ hơn chậm nửa nhịp, ánh mắt còn dính vào vết nứt rất mảnh trên mảng tường bên phải, nơi vừa có tiếng gõ. Hứa Mạn thấy bàn tay cậu ta trượt xuống chuôi đèn pin ở thắt lưng, một động tác nhỏ đến mức chính cậu ta có lẽ cũng không nhận ra.

“Đừng,” Lưu Triết nói.

Âm đó khô và thấp, không đủ thành khẩu lệnh, nhưng đủ kéo bàn tay đội viên trẻ dừng lại. Lưu Triết nằm trên cáng, môi gần như không còn màu. Máu ở sườn anh ta đã thấm qua lớp băng thứ hai, chảy thành một đường tối xuống mép cáng. Anh ta thở hai lần mới nói tiếp được. “Nếu nó đưa ánh sáng ra trước, đừng trả lời bằng ánh sáng. Người sống nhìn theo đèn. Nó biết rồi.”

Hứa Mạn nhìn khe tường. Trong bóng đỏ mờ, đường ống y tế cũ không hề lộ ra hình dạng, chỉ có vệt bụi rơi xuống theo một đường thẳng rất sạch, như bên trong có thứ gì vừa cào qua lớp xi măng đã bị niêm nhiều năm. Cô không nói câu vô nghĩa nữa. Cô đã hiểu cái bẫy trong chương trước không nằm ở câu chữ. Nó nằm ở hy vọng. Một nhịp gõ có thể khiến cô muốn nghe. Một bàn tay có thể khiến cô muốn kéo. Nếu lúc này có một ánh đèn pin, cô biết phần người trong mình sẽ muốn nhìn theo nó trước cả khi kịp nghĩ.

Và ánh đèn pin thật sự xuất hiện.

Ban đầu chỉ là một điểm trắng nhỏ bằng đầu kim, rò ra từ khe nứt ở ngang vai. Nó run lên, tắt, rồi sáng lại. Không phải ánh đèn của khoang, không phải tia quét trên thiết bị đội thu hồi. Ánh sáng ấy lạnh hơn, hẹp hơn, có rìa xanh nhạt của loại đèn pin cầm tay dùng trong khu thu hồi cũ. Nó chiếu xuống sàn, không chiếu vào mặt ai, vẽ một đường mảnh hướng về bảng khóa phụ bên cạnh cửa chống nổ. Một lần. Dừng. Một lần nữa. Chậm, nặng, lệch khỏi nhịp bốn.

Không ai bước tới, nhưng toàn bộ khoang đều thay đổi. Đội viên trẻ nuốt khan. Đội viên còn lại lập tức nâng súng phun bọt, nòng súng không nhắm vào khe sáng mà nhắm vào cổ tay của đồng đội trẻ hơn, như sợ cậu ta sẽ phản xạ sai. Trên cổ tay đội trưởng, dòng chữ phân tích chạy liên tục: NGUỒN SÁNG KHÔNG ĐĂNG KÝ. KHÔNG CÓ THẺ THIẾT BỊ. KHÔNG CÓ NHIỆT TAY NGƯỜI.

Không có nhiệt tay người.

Hứa Mạn lặp thầm năm chữ ấy trong đầu. Một cây đèn pin không tự bò qua đường ống y tế cũ. Nếu không có tay người, vậy thứ đang giữ nó không được hệ thống tính là tay. Hoặc tệ hơn, nó biết cách giấu phần nhiệt mà con người vẫn luôn tin là bằng chứng còn sống.

Độ khớp dân sự trên màn hình không tăng. Nó vẫn đứng ở 18%, cứng ngắc như một con mắt mở. Ánh đèn nhỏ tiếp tục vẽ đường trên sàn, chậm rãi kéo tới mép xe thu hồi. Trong xe, tiếng ù của kẹp âm bỗng lõm xuống. Túi thi thể phía sau cửa niêm rung một cái, rất khẽ, đúng lúc vệt sáng chạm vào bánh xe trước. Hứa Mạn lạnh cả sống lưng. Hai thứ đó không ở cùng một nơi, nhưng chúng đang học cách trả lời nhau.

Đội trưởng giơ tay ra hiệu tách lớp. Một đội viên lấy từ túi thiết bị ra tấm chắn đen phủ bột hấp quang, dựng giữa khe tường và phần còn lại của khoang. Tấm chắn không phản chiếu, không cho ánh sáng bám vào mắt người. Ánh đèn pin trong khe lập tức mất đường đi, đâm vào mặt đen rồi co lại. Tiếng gõ sau tường dừng.

Chỉ dừng chưa đầy một giây.

Sau đó, ánh sáng không chiếu sàn nữa. Nó ngẩng lên.

Hứa Mạn không nhìn thẳng, nhưng vẫn thấy nó qua rìa tấm chắn: một vệt trắng mỏng lướt qua trần, qua bảng chữ chung, qua chính dòng lệnh KHÔNG TRẢ ÁNH SÁNG. Rồi nó dừng lại ở khuôn mặt đội viên trẻ. Kính chắn của cậu ta đã hạ xuống, nhưng trong khoảnh khắc ấy, con ngươi sau lớp kính vẫn phản chiếu một chấm trắng rất nhỏ. Cậu ta khựng người, bàn tay cầm dây neo run lên. Không có giọng gọi. Không có tên. Chỉ có một tia sáng giống như tín hiệu xin cứu hộ mà bất cứ người nào được huấn luyện trong bóng tối cũng sẽ muốn đáp lại.

Hứa Mạn bước ngang một bước, chắn giữa cậu ta và khe sáng.

Cô không gọi cậu ta, không ra lệnh cho cậu ta tỉnh lại. Cô chỉ rút chiếc đèn pin dự phòng đã tắt khỏi túi áo đội thu hồi ném cho lúc trước, đặt nó xuống sàn, xoay đầu đèn về phía tấm chắn đen rồi bật ở mức thấp nhất. Ánh sáng yếu không chiếu vào khe tường mà chiếu vào mặt sàn bám bụi, tạo ra một vệt mờ lệch về bên trái. Nếu thứ sau tường đang săn mắt người, nó sẽ bỏ qua. Nếu nó đang săn phản xạ sống, nó sẽ thử xem con người có nhìn theo không.

Vệt sáng trong khe chuyển hướng ngay lập tức.

Không nhanh. Không hấp tấp. Nó trườn theo vệt sáng yếu trên sàn như một con vật ngửi thấy đường máu nhưng vẫn giả vờ mình chỉ là đèn pin trong tay một người bị kẹt. Hứa Mạn thấy cổ họng mình khô rát. Cô đã không dùng tên, không dùng câu hỏi, không đưa hy vọng ra làm mồi. Cô chỉ đưa cho nó một phản xạ rỗng. Và nó vẫn cắn.

Đội trưởng hiểu trước khi cô kịp ngẩng đầu. Anh chém tay xuống. Súng phun bọt bắn ra không nhằm vào khe sáng ban đầu mà nhằm vào đoạn tường thấp bên trái, nơi ánh đèn giả vừa bị kéo lệch. Bọt đông kết phụt thành một dải trắng dày, bám vào lớp xi măng và lập tức phồng lên. Bên trong tường vang ra tiếng cào sắc đến mức cả tấm chắn đen rung bần bật. Một khe nứt thứ hai bật mở ở sát sàn. Từ đó, một thứ giống đầu ngón tay thò ra, xám trắng, trơn ướt, kẹp chặt đuôi một cây đèn pin cũ.

Không có bàn tay hoàn chỉnh. Chỉ có ba đốt ngón dính vào nhau bằng gân đen, còn chiếc đèn pin bị buộc vào chúng bằng dây thép mảnh. Đầu đèn vẫn sáng. Nó quét loạn qua khoang trong lúc bọt đông kết trùm lên khe nứt, quệt qua mặt Hứa Mạn, qua cáng của Lưu Triết, qua cánh cửa xe thu hồi. Mỗi nơi ánh sáng chạm tới, tiếng ù của kẹp âm lại méo đi một chút, như có thứ gì trong bóng tối đang đánh dấu những vị trí còn thở.

Lưu Triết nghiêng người, ho bật máu lên cổ áo. “Nó không cần mở hết ống,” anh ta rít qua kẽ răng. “Chỉ cần đưa đèn lên tầng quan sát. Trên đó có kính một chiều. Có đường nhìn xuống toàn bộ khoang.”

Đội trưởng lập tức chuyển bảng chữ: CHẶN TUYẾN NHÌN. BỊT ỐNG TRƯỚC KHI RÚT. Một đội viên bắn thêm hai lớp bọt vào vết nứt. Người còn lại kéo màn hấp quang phủ qua cửa xe thu hồi, cắt đường sáng khỏi túi thi thể bên trong. Cả khoang chìm xuống trong màu đỏ đặc và mùi bọt hóa chất. Ánh đèn pin sau tường bị lấp dần, nhỏ lại, nhỏ lại, cuối cùng chỉ còn một chấm trắng bị bóp nghẹt trong lớp bọt đang đông.

Hứa Mạn tưởng nó sẽ tắt.

Nhưng chấm trắng không tắt. Nó lùi đi.

Không phải lùi xuống dưới sân ga. Nó lùi lên trên, theo một góc rất khó nhìn, như có thứ đang kéo cây đèn pin dọc theo đường ống y tế cũ hướng về tầng quan sát. Trên màn hình, bản đồ rung động đổi màu. Vệt đỏ ở bức tường bên phải tách thành hai nhánh: một nhánh bị bọt giữ lại tại khoang trung chuyển, một nhánh mảnh hơn chạy ngược lên trên, yếu nhưng đều, vẫn mang độ khớp dân sự 18%.

Hứa Mạn nhìn nhánh sáng ấy, ép mình không được nghĩ đó là đường đi của Thẩm Lâm. Ép mình không được nghĩ có ai đó ở đầu kia đang cầm đèn để chỉ lối. Nhưng khi bọt phủ kín vết nứt cuối cùng, từ trong đường ống truyền ra một tiếng gõ rất nhẹ. Một cái. Dừng. Một cái nữa. Rồi ánh đèn pin ở phía sau bọt chớp ba lần, không theo nhịp bốn, cũng không theo tín hiệu cứu hộ chuẩn.

Trên bảng chữ chung, hệ thống nhấp nháy rồi hiện ra dòng mới.

TẦNG QUAN SÁT BỊ KÍCH HOẠT ÁNH SÁNG THỦ CÔNG.

Ngay sau đó, màn hình bên cạnh cửa chống nổ tự động mở một khung hình nhiễu từ camera cũ trên tầng quan sát. Hình ảnh đen trắng vỡ thành từng sọc. Trong khung hình, căn phòng phía trên lẽ ra đã bị niêm nhiều năm hiện lên dưới một vệt đèn pin đang quét chậm qua mặt kính. Ánh sáng dừng ở giữa phòng. Sau lớp nhiễu, Hứa Mạn thấy bóng một người đứng rất thẳng trước ô kính quan sát, đầu hơi cúi, một tay nâng đèn pin, bàn tay còn lại áp lên mặt kính.

Rồi độ khớp dân sự nhảy từ 18% lên 21%.

Không ai trong khoang kịp vui mừng. Vì ngay dưới con số ấy, hệ thống bổ sung thêm một dòng phân loại lạnh băng.

TUYẾN NHÌN ĐÃ MỞ.