Bỏ qua nội dung

Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi

Chương 18: Săn hụt

Chương 18: Săn hụt

Mười hai phút không dài bằng một lần chết hụt.

Hứa Mạn nhìn dòng thời gian duy trì trên màn hình vàng, cảm giác mỗi con số đang rơi xuống đáy khoang trung chuyển bằng tiếng kim loại. Trong xe thu hồi, kẹp âm vẫn ù đều, nhưng tiếng ù ấy đã không còn kín như lúc mới bật. Thỉnh thoảng, phía sau cánh cửa bị niêm lại có một đoạn rung nhỏ, giống móng tay ai đó gõ vào thành thùng, đủ làm lớp da trên gáy cô dựng lên. Túi thi thể chưa thoát ra được. Chưa. Nhưng thứ ở dưới sân ga vừa được hệ thống gọi bằng cái tên còn tệ hơn chết: mẫu lỗi thứ hai đang hình thành.

Đội trưởng bấm tắt cảnh báo âm trên cổ tay, chỉ để lại chế độ chữ. Anh không nói bằng giọng nữa. Ngón tay anh gõ nhanh lên bảng ký hiệu, từng dòng lệnh hiện ra trên màn hình chung treo sát cửa: XÁC ĐỊNH VẾT TÁCH. KHÔNG DÙNG TÊN. KHÔNG DÙNG KHẨU LỆNH. LẬP LƯỚI SĂN TĨNH ÂM. Hai đội viên mở túi thiết bị phụ, lấy ra ba quả thăm dò hình đĩa, nhỏ hơn kẹp âm, mặt dưới phủ lớp gai bạc mảnh như lông côn trùng. Chỉ khi đặt xuống sàn, những gai bạc mới tự bám vào bê tông và truyền dữ liệu rung động lên màn hình.

Lưu Triết nằm trên cáng, môi tím tái. Máu đã thấm qua lớp băng ở sườn anh ta thành một mảng tối. Vậy mà khi nhìn thấy ba quả thăm dò, anh ta vẫn cố cười. “Đừng săn nó như săn H-0.” Hứa Mạn quay sang. Lưu Triết nuốt một hơi, cổ họng phát ra tiếng rít khô. “H-0 đi theo mùi sống. Mẫu lỗi đi theo phản xạ sống. Căng lưới theo nhịp tim, nó sẽ đưa xác phụ ra trước. Căng theo tiếng gọi, nó sẽ học cách gọi lại. Muốn bắt vết tách của Thẩm Lâm thì đừng tìm nơi anh ta trả lời cô. Tìm nơi anh ta tự dừng lại.”

Câu cuối chạm vào Hứa Mạn còn đau hơn vết thương ở tay. Tự dừng lại. Nghĩa là phần còn lại của Thẩm Lâm, nếu thật sự còn, nằm ở khoảnh khắc anh chống lại lệnh của bầy, chống lại nhịp bốn, chống lại cái bản năng kéo mọi thứ sống xuống dưới. Hứa Mạn hít vào rất chậm. Cô không được gọi tên anh. Không được hỏi anh có nghe không. Không được biến mình thành miếng mồi ngon nhất trong khoang.

Đội trưởng đặt quả thăm dò thứ nhất gần cửa chống nổ, quả thứ hai sát ray xe thu hồi, quả thứ ba bên nắp kỹ thuật dẫn xuống đường ống phụ. Trên màn hình, ba vòng tròn mờ dần mở ra như mặt nước bị ném đá. Những đường rung nhỏ chạy loạn xạ: tiếng máy lọc khí, tiếng bọt đông kết co lại trên bản lề, tiếng cáng của Lưu Triết va nhẹ vào khóa. Rồi từ sâu bên dưới, một vệt đỏ hiện lên. Một nhịp. Dừng. Một nhịp nữa. Chậm, nặng, lệch khỏi nhịp bốn.

Hứa Mạn suýt bước tới.

Đội trưởng giơ tay chặn trước ngực cô, không chạm nhưng đủ cứng để cô dừng lại. Màn hình tách vệt đỏ thành hai lớp. Lớp dưới là rung động vật lý. Lớp trên là mô hình phản xạ. Dòng chữ lạnh lùng hiện lên: ĐỘ KHỚP DÂN SỰ: 14%. Hứa Mạn thấy con số ấy mà cổ họng nghẹn lại. Từ 11% lên 14%, chỉ ba phần trăm thôi, nhưng lúc này, ba phần trăm giống như một bàn tay rất nhỏ bám vào mép vực.

Lưu Triết khàn giọng: “Đừng mừng quá sớm.”

Ngay sau đó, một vệt đỏ thứ hai xuất hiện ở mé trái màn hình, chạy song song với vệt đầu tiên. Nó bắt chước đúng khoảng dừng, đúng độ nặng, đúng sự lệch nhịp khiến Hứa Mạn vừa nhận ra. Rồi vệt thứ ba. Vệt thứ tư. Chỉ trong vài giây, dưới sàn bê tông như có bốn Thẩm Lâm cùng gõ cửa từ bốn hướng khác nhau. Hứa Mạn nhìn những vệt đỏ và lạnh người nhận ra: nguồn dưới sâu không cần bắt chước giọng nữa. Nó đã bắt đầu bắt chước sự chống cự.

“Lưới săn sẽ bắt nhầm.” Lưu Triết thở dốc. “Nó thả mồi ra rồi.”

Đội trưởng kéo bảng điều khiển về phía mình, chuyển ba quả thăm dò sang chế độ hẹp. Những vòng tròn trên màn hình thu lại thành ba đường cắt mảnh, quét qua từng nhịp rung. Anh không dùng khẩu lệnh, chỉ ra hiệu cho Hứa Mạn đứng phía sau vạch an toàn. Nhưng cô không thể chỉ đứng nhìn. Nếu mọi nhịp đập đều có thể bị giả, thứ duy nhất nguồn dưới sâu chưa hiểu trọn vẹn là khoảng lặng bên trong một câu vô nghĩa. Nó tìm người trong tiếng người. Vậy cô phải làm cho cái “người” ấy không có chỗ đứng.

Hứa Mạn mở miệng, giọng thấp đến mức gần như hòa vào tiếng kẹp âm. “Đá nằm dưới nước. Nước nằm trong đèn. Bốn cánh cửa đi qua một chiếc bóng, chiếc bóng quên đường về.” Cô nói chậm, không nhấn tên, không hỏi, không ra lệnh. Những vệt đỏ trên màn hình rung lên. Hai vệt phụ lệch khỏi quỹ đạo trước, như bị mất mồi trong một khoảnh khắc. Vệt còn lại ở gần cửa chống nổ vẫn giữ nguyên khoảng dừng. Không tiến lên. Không lùi xuống. Chỉ dừng lại lâu hơn những vệt kia nửa nhịp.

Đội trưởng nhìn thấy. Anh vẽ một vòng tròn trên màn hình rồi chụm tay, ra dấu khóa mục tiêu. Hai quả thăm dò còn lại tắt bớt, dồn toàn bộ độ nhạy về quả đặt gần cửa chống nổ. Sàn khoang khẽ rung. Một đường khóa bạc xuất hiện trên bản đồ, men theo khe thoát áp cũ bên dưới cửa, nơi lúc trước không ai dám mở vì sợ H-0 phụ thuộc tràn lên. Đội viên trẻ đặt súng phun bọt vào vị trí. Đội viên còn lại móc sẵn dây neo, chuẩn bị kéo bất kỳ thứ gì còn giống người ra khỏi vùng nhiễu.

Hứa Mạn biết đây là săn. Không phải săn để giết, mà là săn một phần người đang bị kéo khỏi chính nó. Cô tiếp tục nói, giọng đều như đang đọc một bản đồ không có địa danh. “Không phải bốn. Không phải tên. Không phải người gọi từ miệng người khác. Gió đi qua ống rỗng. Ống rỗng không giữ lại ai.”

Vệt đỏ chính đột nhiên sáng lên.

Độ khớp dân sự nhảy từ 14% lên 18%.

Một tiếng đập vang lên dưới cửa chống nổ. Rất gần. Gần đến mức bụi bê tông rơi xuống khe kim loại. Đội trưởng nắm chặt tay, ba ngón gập vào, một ngón chỉ xuống. Kích hoạt. Quả thăm dò thứ nhất bung gai bạc sâu vào sàn, phóng ra một vòng xung tĩnh âm mỏng. Khe thoát áp mở hé đúng hai đốt ngón tay. Súng phun bọt lập tức nhả một luồng trắng đặc xuống dưới, không tràn rộng mà quấn thành dây, bám theo vùng rung đỏ như móc câu. Dây neo lao theo sau, đầu móc tự khóa vào thứ gì đó mềm, nặng, có hình dạng cổ tay.

“Có mục tiêu.” Dòng chữ trên màn hình bật lên.

Hứa Mạn quên thở.

Hai đội viên kéo dây. Từ khe thoát áp, một bàn tay trồi lên. Da xám, mu bàn tay rách, cổ tay còn dính mảnh vải đen cháy sém. Trong một thoáng điên rồ, Hứa Mạn nhận ra màu vải ấy giống tay áo của Thẩm Lâm. Cô cắn mạnh vào đầu lưỡi để không gọi tên anh. Bàn tay kia co lại, ngón trỏ gõ xuống mép khe một cái. Dừng. Một cái nữa. Đúng cái nhịp vừa làm hệ thống tăng lên 18%.

Đội trưởng ra hiệu kéo mạnh hơn.

Lưu Triết bỗng gằn lên, lần đầu tiên trong chương anh ta gần như hét, nhưng tiếng hét vỡ thành hơi: “Cắt dây!”

Không ai kịp phản ứng ngay. Đội viên trẻ đã kéo thêm nửa bước. Bàn tay dưới khe bật ngửa, để lộ lòng bàn tay trống rỗng. Không có đường chỉ tay. Không có vết sẹo. Không có móng bị nứt do từng gõ cửa quá lâu. Chỉ có một miếng xương nhỏ cắm giữa gan bàn tay, rung theo nhịp như con lắc. Nó không phải bàn tay đang gõ. Nó là bàn tay bị cắm một cái chuông xương để phát lại tiếng gõ.

Đội trưởng chém tay xuống. Đội viên bên phải cắt dây neo bằng dao nhiệt. Cùng lúc đó, bàn tay xám bám ngược vào đầu dây đã đứt, kéo phăng cả đoạn bọt đông kết xuống dưới. Từ khe thoát áp phụt lên một luồng khí lạnh mang mùi thuốc sạch và máu cũ. Súng phun bọt gầm lên, phủ kín khe cửa trước khi thứ bên dưới kịp trồi cao hơn. Một bóng xám bị đẩy lùi, méo mó, không có mặt, chỉ có lồng ngực rỗng đập theo nhịp giả. Nó biến mất trong lớp bọt trắng, để lại trên màn hình một dòng chữ đỏ chói: MỤC TIÊU BỊ MẤT. VẾT TÁCH KHÔNG NẰM TRONG MỒI.

Săn hụt.

Hai chữ ấy không hiện lên ở đâu, nhưng Hứa Mạn nghe nó rơi rất rõ trong đầu mình. Họ đã dùng lưới, dùng nhiễu, dùng im lặng và kẹp âm. Họ đã tìm được một nhịp khác bầy. Nhưng nguồn dưới sâu đã đưa lên một cái xác mang nhịp ấy như treo đèn lồng ngoài cửa, để họ lao móc câu vào. Nó không chỉ biết gọi người sống. Nó biết để người sống tưởng mình đang cứu đúng người.

Thời gian niêm tĩnh âm của xe thu hồi tụt xuống còn bảy phút.

Trong xe, tiếng ù của kẹp âm méo đi một đoạn. Cánh cửa bị niêm rung nhẹ, rồi im. Hứa Mạn quay phắt lại. Trên màn hình cổ tay đội trưởng, hệ thống vừa ghi nhận một chuỗi dữ liệu mới chạy qua khoang: KHÔNG PHẢI BỐN. KHÔNG PHẢI TÊN. KHÔNG PHẢI NGƯỜI GỌI TỪ MIỆNG NGƯỜI KHÁC. Đó là câu cô vừa nói, bị cắt thành từng mẩu, không giọng, không nghĩa, nhưng đã được thu lại.

Lưu Triết nhắm mắt, sắc mặt xám như người đã đoán trước điều tệ nhất nhưng vẫn không kịp ngăn. “Nó học cách săn ngược rồi.”

Hứa Mạn thấy tay mình lạnh buốt. “Nó học câu vô nghĩa?”

“Không.” Lưu Triết mở mắt, nhìn cô bằng ánh mắt vừa thương hại vừa sợ hãi. “Nó học cách làm cô tin có một phần người đang dừng lại.”

Một tiếng đập vang lên.

Không phải dưới cửa chống nổ.

Âm thanh đến từ bức tường bên phải khoang trung chuyển, nơi có đường ống y tế cũ chạy thẳng lên tầng quan sát đã bị niêm từ nhiều năm trước. Một cái. Dừng. Một cái nữa. Chậm, nặng, lệch khỏi nhịp bốn. Trên màn hình, vệt đỏ mà họ tưởng nằm dưới sân ga tắt phụt, rồi sáng lại ngay phía sau bức tường ấy. Độ khớp dân sự không tăng. Không giảm. Nó đứng yên ở 18% như một con mắt mở trong bóng tối.

Dòng phân loại mới hiện ra.

MẪU LỖI THỨ HAI: KHÔNG CÒN CỐ ĐỊNH DƯỚI SÂN GA.

Hứa Mạn nhìn bức tường. Từ phía bên kia, có thứ gì đó gõ thêm lần thứ ba. Lần này, sau tiếng gõ, một âm rất nhỏ trườn qua ống kim loại, không thành giọng, không thành tên, chỉ giống hơi thở đang cố nhớ lại mình từng là người.