Mat The Tu Zombie Tro Ve Lam Nguoi
Chương 24: Mùi phòng thí nghiệm
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 24: Mùi phòng thí nghiệm
Ba giây cuối cùng trên ổ khóa phụ trôi qua bằng thứ ánh vàng nhức mắt. Hứa Mạn vẫn cúi sát ô kính, nhìn dòng “ĐỪNG XUỐNG” bị hơi nước phủ mờ từng nét. Cô nghe đội trưởng gọi mình lùi lại, nghe cửa phụ sau lưng rên lên vì một mảng bọt đông kết cuối cùng bị móng tay bầy cào vỡ, nhưng điều giữ cô bất động lại là mùi phả lên từ khe nắp. Không phải mùi thối của thi thể. Không phải mùi sắt gỉ và máu khô đã ám cả khoang trung chuyển. Đó là mùi cồn sát trùng, phenol loãng, kim loại lạnh và một lớp ngọt lợ rất mỏng của dung dịch bảo quản. Mùi phòng thí nghiệm.
“Mạn.” Đội trưởng kéo vai cô mạnh hơn. “Bộ đếm hết rồi.”
Cảnh báo vừa dứt, tiếng hơi nóng lại phụt xuống tuyến Dưới 0. Lần này nó không phóng thẳng như trước mà rít thành từng đợt ngắn, như ai đó ở dưới sâu đang thở qua một cái ống bị nghẹt. Túi thi thể trên xe thu hồi giật dựng, tấm hấp quang phồng lên, dây neo căng đến mức lò xo bật tiếng khô khốc. Đội viên trẻ chửi thề, dùng cả vai đè lên thanh khóa. Cửa phụ nứt thêm một đường, một bàn tay xám chen qua khe hở rồi bị đội viên già đập bật ra bằng bình bọt đã gần rỗng. Bình chỉ nhả được một vệt trắng mỏng như sương.
“Không xuống,” Hứa Mạn nói. Giọng cô khàn vì hơi nóng và mất máu, nhưng không run. “Nó không bảo chúng ta đừng mở. Nó bảo đừng xuống.”
“Đừng chơi chữ lúc này.” Lưu Triết thở dốc. “Mồi đã chạy lại. Cô còn nhìn nữa, thứ bên dưới sẽ bị kéo lên thật.”
“Thứ bên dưới đã tránh được mồi.” Hứa Mạn xoay mảnh nhựa thứ hai bằng đầu kẹp thép, để ánh đỏ liếm qua mặt sau của nó. Mặt nhựa không chỉ có chữ nâu khô. Mép bị cắn mất góc còn dính một lớp màng trong suốt, khi gặp nhiệt liền bốc mùi cồn rõ hơn. “Nó vừa đi qua nơi có khử nhiễm. Không phải từ đáy tuyến Dưới 0 leo bừa lên. Có một phòng thí nghiệm nối với đường này.”
Đội trưởng nhìn Lưu Triết. “Có không?”
Lưu Triết im lặng nửa giây. Trong khoang này, nửa giây đủ để câu trả lời biến thành thú nhận. Hứa Mạn thấy cổ họng anh ta chuyển động, thấy mắt anh ta né khỏi mảnh nhựa như né một vật còn sống. “Có một khoang kiểm nghiệm phụ,” anh ta nói. “Nhưng nó đã bị khóa sau khi Phòng Dưới 0 đóng. Đó không phải lối thoát.”
“Có cửa nối sang khoang trung chuyển không?” đội trưởng hỏi.
“Có cổng đưa dụng cụ. Rất hẹp. Thiết kế cho thùng mẫu, không phải người.”
“Người còn sống thì tự biết chui.” Đội trưởng quay sang hai đội viên. “Giữ cửa phụ thêm ba mươi giây. Không mở nắp lớn.”
Hứa Mạn chống tay lành xuống sàn, cố không để bàn tay bị thương chạm vào lớp bọt bẩn. Mùi phòng thí nghiệm phả lên từng nhịp theo hơi nóng, không đều với nhịp bầy. Cô lần theo hướng gió, từ ô kính sang mép trái nắp bảo trì, rồi đến chân tường sát tủ thiết bị đã đổ nghiêng. Bụi ở đó dày đến mức không nhìn ra đường ghép kim loại, nhưng khi cô dùng kẹp thép cào một đường, dưới lớp xám lộ ra một ký hiệu tam giác khử nhiễm đã phai. Bên cạnh ký hiệu là một khe ngang nhỏ, kín đến mức nếu không có mùi cồn, không ai nghĩ sau nó còn khoảng rỗng.
“Ở đây.” Cô nói.
Đội trưởng lập tức quỳ xuống cạnh cô. Anh không hỏi vì sao. Anh chỉ dùng dao đa năng cạy lớp bọt cũ quanh khe, động tác nhanh nhưng giữ lực vừa đủ để không làm bảng tường bật hẳn. Hứa Mạn để ý điều đó. Anh không phải kiểu người tin vào trực giác của người khác, nhưng một khi đã quyết, anh sẽ biến trực giác ấy thành thao tác có thể sống sót. Sau hai nhát cạy, tấm che lỏng ra. Một luồng khí lạnh thổi phốc vào mặt họ, mang theo mùi hóa chất đặc hơn, sạch hơn, lạnh đến mức da đầu Hứa Mạn tê đi.
Đội viên trẻ phía sau gào lên: “Không giữ được lâu nữa!”
Bàn tay xám lại chui qua khe cửa phụ, lần này không chỉ một. Ba cánh tay chồng lên nhau, móng cào vào nền, kéo theo tiếng xương va vào kim loại lạch cạch. Đội viên già nện bình bọt vào cổ tay gần nhất, nhưng bình rỗng bật âm vang như lon thiếc. Túi thi thể trên xe thu hồi nghe tiếng ấy liền giật mạnh, dây neo bên trái bung một chốt. Tấm hấp quang bị kéo lệch, để lộ một khoảng vải đen bên dưới đang co giật theo hơi nóng.
Hứa Mạn vừa nhìn qua đã lạnh gáy. “Che lại! Đừng để mồi thổi trực tiếp vào nó.”
Đội trưởng không quay đầu. “Lưu Triết, mở cổng.”
“Tôi không có quyền.” Lưu Triết đáp quá nhanh.
“Anh có mã.” Hứa Mạn nói.
Lưu Triết nhìn cô, môi tái đi. “Cô không hiểu. Cổng kiểm nghiệm phụ có khóa ngược. Mở từ bên này, hệ thống sẽ ghi nhận khoang trung chuyển bị nhiễm. Nó sẽ phun khử nhiễm trước khi mở. Nếu còn người trong phạm vi phun—”
“Chất gì?”
“Không giết người ngay.” Anh ta nói nhỏ. “Nhưng hít lâu sẽ bỏng phổi.”
Hứa Mạn suýt bật cười, nhưng cổ họng khô đến mức chỉ bật ra một hơi thở gãy. Trong khoang này, “không giết người ngay” đã gần như một lời an ủi. Cô nhìn bộ lọc mặt nạ treo ở thắt lưng đội trưởng, nhìn khăn che của hai đội viên, nhìn bàn tay mình đang nhỏ máu vào bụi. “Mở khe, không mở hết. Phun khử nhiễm xong mới chui. Chúng ta chỉ cần đủ rộng để qua từng người.”
Đội trưởng gật đầu. “Mã.”
Lưu Triết vẫn không động. Hứa Mạn thấy trong mắt anh ta không chỉ có sợ chết. Còn có một thứ khác, giống nỗi sợ một cánh cửa từng bị chính tay mình khóa lại bây giờ phải mở ra trước mặt người ngoài. Cô đặt mảnh nhựa “ĐỪNG XUỐNG” lên bảng tường, để dòng chữ méo mó đối diện anh ta. “Nếu không có thứ bên dưới chỉ đường, chúng ta đã mở nắp sai và chết trong bẫy. Anh có thể tiếp tục giấu, nhưng khi cửa phụ vỡ, bầy sẽ không phân biệt nhà nghiên cứu với đội thu hồi.”
Cửa phụ đáp thay anh bằng một tiếng rắc dài. Khe hở mở ra đủ để nửa cái đầu xám thò vào. Không còn mắt nguyên vẹn, nhưng khoang mũi rách của nó run lên khi mùi hơi nóng và máu sống trộn vào nhau. Đội viên trẻ gầm lên, đạp thẳng vào mặt nó. Cú đạp đẩy đầu xám bật ra nhưng cũng làm cánh cửa lệch khỏi chốt dưới.
Lưu Triết cuối cùng bò tới. Anh ta dùng ngón tay run rẩy gõ vào cụm số bị bụi che cạnh tấm tường. Mỗi lần bấm, ổ khóa lại phát ra một âm “bíp” rất nhỏ, yếu ớt như tiếng tim trong lớp áo bảo hộ. Dãy số không dài. Nhưng khi số cuối cùng nhập vào, hệ thống không mở ngay. Một vòi phun từ khe trên tường bật xuống, xịt một làn sương trắng thẳng vào mặt tấm che.
“Lùi!” Đội trưởng kéo Hứa Mạn về sau.
Sương khử nhiễm tràn ra sát nền. Nó không nóng như mồi giữ mẫu, mà lạnh buốt, có mùi phòng thí nghiệm rõ đến đau đầu. Bầy sau cửa phụ khựng lại trong khoảnh khắc. Không phải vì chúng sợ. Chúng chỉ mất một nhịp ngửi. Mùi cồn và phenol cắt ngang mùi máu của người sống, làm những bàn tay đang cào cửa trở nên hỗn loạn, đập lệch sang hai bên thay vì cùng kéo vào một điểm. Khoảnh khắc ấy không phải may mắn. Nó là thứ mà phòng thí nghiệm cũ dùng để che mùi mẫu, và thứ bên dưới đã cố dẫn họ tới đúng nơi còn mùi này.
“Vào.” Đội trưởng ra lệnh.
Cổng đưa dụng cụ chỉ mở cao ngang ngực, rộng hơn vai người trưởng thành một chút. Đội viên già chui trước, kéo theo thùng thiết bị nhẹ. Đội viên trẻ vừa giữ dây neo túi thi thể vừa lùi, mặt đỏ bừng vì gắng sức. Đội trưởng cắt dây neo đã bung khỏi chốt gãy, chuyển sang móc phụ gắn vào chân xe, rồi đẩy cả xe thu hồi áp sát tường để nó chắn một phần cửa phụ. Túi thi thể vẫn giật, nhưng tấm hấp quang được phủ lại, phản ứng yếu đi khi sương lạnh lẫn vào hơi nóng.
“Hứa Mạn, cô vào.” Đội trưởng nói.
“Lưu Triết trước.” Cô đáp.
Lưu Triết ngẩng phắt lên. “Tại sao?”
“Vì bên trong là phòng anh biết. Và vì tôi không muốn anh ở sau lưng tôi khi cổng đóng.”
Đội viên trẻ liếc cô một cái, có lẽ muốn nói cô quá đa nghi, nhưng rồi cửa phụ bị đập lệch thêm một tấc và không ai còn hơi đâu bênh Lưu Triết. Anh ta nghiến răng chui vào cổng, thân thể suy kiệt khiến động tác vụng về đến đáng thương. Đội viên già bên kia túm cổ áo kéo anh ta qua. Hứa Mạn theo sau. Khi ngực cô ép qua mép kim loại lạnh, vết thương ở tay bị kéo căng, đau đến tối mắt. Cô cắn chặt môi, không để tiếng rên thoát ra. Trước mặt cô là một đoạn ống vuông, vách trong phủ hơi nước và dấu trượt xám nhạt. Một dấu bàn tay in trên lớp sương, bốn ngón dài, móng cào cong vào trong như người vừa bò qua đây không lâu.
Cô dừng lại một nhịp.
Dấu tay ấy không vồ về phía cổng. Nó hướng vào trong phòng thí nghiệm.
“Hứa Mạn!” Đội trưởng gọi từ phía sau.
Cô bò tiếp. Sau lưng, tiếng cửa phụ vỡ hẳn vang lên cùng tiếng xe thu hồi bị bầy tông lệch. Đội trưởng là người cuối cùng chui vào. Anh vừa kéo thân qua cổng vừa thò tay giật cần đóng khẩn cấp. Tấm che sập xuống ngay khi những móng xám đầu tiên cào tới mép. Một móng mắc lại trong khe, bị tấm kim loại nghiến gãy. Tiếng cào bên ngoài lập tức dày lên, nhưng bị ngăn bởi một lớp tường khác. Tạm thời.
Khoang kiểm nghiệm phụ tối hơn họ tưởng. Đèn khẩn cấp không đỏ mà trắng xanh, yếu ớt chạy dọc trần, khiến mọi vật trông như bị ngâm dưới nước. Bàn thép, tủ kính, giá ống nghiệm và rèm cách ly phủ bụi đứng im lìm. Nhưng không phải mọi thứ đều cũ. Trên nền gần cửa khử nhiễm có một vệt ướt mới, kéo dài từ ống thông họ vừa chui ra đến một buồng kính ở cuối phòng. Mùi phòng thí nghiệm nồng nhất ở đó, sạch đến mức giả tạo. Giữa mùi sạch ấy, Hứa Mạn vẫn ngửi thấy một lớp rất mỏng của máu đã đông.
Lưu Triết nhìn buồng kính và lùi lại như bị ai bóp cổ. “Không thể nào.”
Đội trưởng giơ tay ra hiệu im lặng. “Cái gì không thể?”
Màn hình cạnh buồng kính vốn đen sì bỗng nhấp nháy. Một dòng chữ xanh hiện lên, méo vì nhiễu điện nhưng vẫn đủ rõ để tất cả cùng nhìn thấy.
PHÒNG KIỂM NGHIỆM PHỤ ĐÃ KHỬ NHIỄM THỦ CÔNG.
MẪU TRỞ VỀ: 01.
THỜI GIAN: 00:07 TRƯỚC.
Bên trong buồng kính, phía sau lớp rèm nhựa đục, có thứ gì đó vừa chạm nhẹ vào mặt kính từ phía bên kia. Không đập. Không cào. Chỉ đặt lên đó một bàn tay xám đã rửa sạch gần hết máu, rồi chậm rãi gõ ba tiếng.
Một.
Hai.
Ba.
Lần này, sau nhịp thứ ba, nó không dừng vì sợ bẫy. Nó dừng như đang chờ Hứa Mạn trả lời.
