Chương 49 - Chương 49: Đường Dây Bảo Hiểm
Chương 49: Đường Dây Bảo Hiểm
Mai Hạnh chưa kịp thu điện thoại lại thì An Nhiên đã đặt một tờ giấy trắng lên màn hình, che phần gương mặt phản chiếu và chỉ để lộ ba chữ Bảo hiểm An Việt cùng dãy số hồ sơ thiếu hai ký tự cuối. “Từ giờ không ai gọi người trong ảnh là nhân viên An Việt,” cô nói. “Chúng ta chỉ có một chiếc thẻ mang logo của họ. Người đeo có thể là nhân viên, cộng tác viên, người mượn thẻ hoặc một người cố tình muốn được nhìn thấy.” Lan Anh nhìn bức ảnh trong túi trong suốt. “Nhưng hồ sơ màu xanh—” “Cũng chưa biết là hồ sơ gì.” An Nhiên quay sang bà Vũ. “Bà có nhớ người đó đến gặp ai không?” Bà Vũ nhắm mắt một lúc rồi lắc đầu. Bà chỉ nhớ người chăm sóc báo có khách của Hải Đăng, sau đó con trai bảo mọi người ra ngoài. Không có tên, không có danh thiếp, không có cuộc giới thiệu mà bà nghe được.
An Nhiên yêu cầu Mai Hạnh lập ngay hai việc tách biệt. Một biên bản bổ sung ghi đúng lời bà Vũ về thời điểm chụp ảnh; một thông báo bảo toàn gửi Bảo hiểm An Việt, chỉ nêu rằng văn phòng đang giữ bản chụp hợp pháp của một hình ảnh có logo công ty và đề nghị họ không xóa lịch ra vào, lịch phân công, hồ sơ khách hàng liên quan đến nhà họ Vũ trong ngày được ghi ở mặt sau. Cô không đính kèm ảnh, không điền dãy số còn thiếu và không nói Hải Đăng đã điều tra gì. “Đừng cho họ biết chúng ta biết đến đâu,” Mai Hạnh nói. “Cũng đừng để họ có lý do bảo mình giấu việc cần bảo toàn,” An Nhiên đáp.
Trước khi rời bệnh viện, Lan Anh nhận được tin nhắn từ người quản gia: gia đình yêu cầu cô đưa mẹ về ngay, nếu không sẽ công bố việc cô cấu kết với An Bình đưa một người già mất khả năng nhận thức khỏi nhà. Lan Anh đọc xong, ngón tay lạnh đến mức không mở được khóa màn hình lần thứ hai. Bà Vũ bảo con gái đưa máy cho mình. Bà đọc chậm, rồi nói: “Con không cần trả lời thay mẹ.” Bà tự ghi một câu, yêu cầu bệnh viện lưu vào hồ sơ rằng bà đang ở lại theo nguyện vọng của chính mình và không ủy quyền cho bất kỳ ai phát ngôn về năng lực của bà. An Nhiên không khen. Cô chỉ bảo Mai Hạnh xin bản xác nhận có số tiếp nhận. Trong những cuộc chiến như thế này, một câu nói đúng phải có nơi lưu giữ trước khi bị người khác kể lại theo cách thuận tiện hơn.
Bảy giờ mười sáu, An Nhiên trở về An Bình. Đèn phòng họp vẫn sáng. Đỗ Quang Sâm ngồi giữa ba chồng giấy, một chiếc kính lúp và máy tính không nối mạng. Quân ở ngoài cửa. Minh Châu ngồi sát cửa sổ, trước mặt là bản phát biểu ba điểm cô chưa cho phép công bố. Cô ngẩng lên khi thấy An Nhiên, nhưng câu đầu tiên không hỏi bà Vũ. “Họ đã đăng tôi tham gia bắt cóc chưa?” “Chưa.” An Nhiên đặt túi hồ sơ xuống. “Nhưng họ sẽ dùng chữ đó nếu cần.” Châu gấp bản phát biểu lại. “Vậy hôm nay em không nói gì.” Quyết định ấy không phải trốn. Nó là lần đầu cô tự chọn im lặng để bảo vệ lời khai, thay vì bị người khác ép im.
Sâm kéo tờ đăng ký doanh nghiệp về phía An Nhiên. “An Việt không tự làm toàn bộ việc giám định tổn thất. Họ có công ty con một trăm phần trăm vốn tên An Việt Giám định và Quản trị rủi ro. Công ty này ký hợp đồng dài hạn với Hưng Thịnh Dịch vụ, một công ty con của tập đoàn.” Ông gõ đầu bút vào hai dòng được đánh dấu. Hợp đồng được công bố trong báo cáo giao dịch với bên liên quan, tên gọi vô hại: tư vấn phòng ngừa tổn thất, rà soát yêu cầu bồi thường và hỗ trợ xử lý khủng hoảng. Không có dòng nào nói sửa bệnh án hoặc mua truyền thông. Chỉ có tiền được phép đi từ một bên có bảo hiểm sang một bên quản trị rủi ro, rồi từ đó đến bệnh viện, đơn vị giám định và nhà thầu truyền thông dưới những tên chi phí đủ sạch.
“Ông tìm dòng tiền bằng gì?” An Nhiên hỏi.
“Bằng những thứ bên kia từng tự nộp.” Sâm đẩy sang hai tập hồ sơ. Một là phụ lục tài chính trong vụ Thảo Vy sáu năm trước, bản sao An Nhiên giữ từ trước khi rời Đại Tín. Một là bộ tài liệu Hưng Thịnh đã giao trong tranh chấp bảo toàn chứng cứ hiện tại, nhằm chứng minh mọi khoản chi sau tai nạn chỉ là chi phí thông thường. “Họ không che từng khoản. Họ tách chúng ra để không ai nhìn cùng lúc.”
Trong hồ sơ Vy, Bảo hiểm An Việt từng chi một khoản “đánh giá tính hợp lệ yêu cầu bồi thường” cho An Việt Giám định. Ba ngày sau, công ty con này thanh toán “phí đối chiếu chuyên môn” cho Bệnh viện Minh Đức. Một tuần sau nữa, một nhà thầu truyền thông nhận tiền cho “tư vấn phản ứng cộng đồng”. Từng khoản riêng lẻ đều có thể giải thích. Nhưng ở hồ sơ Hải Đăng, đúng ba mắt xích ấy xuất hiện lại: bảo hiểm, công ty giám định, bệnh viện và một đơn vị truyền thông đã đổi tên sau lần sáp nhập. Sâm không có sao kê ngân hàng; ông chỉ có phiếu đề nghị thanh toán, hóa đơn và bảng kê được chính các bên đưa vào hồ sơ để biện hộ cho mình. Chúng không chứng minh tiền mua lời khai. Chúng chứng minh một cơ chế đã tồn tại đủ lâu để tiền đi qua mà không mang tên mục đích thật.
An Nhiên mở bức ảnh trên máy tính độc lập. Dãy số dưới logo chỉ còn đọc được “AVR-…-17-4”, hai ký tự cuối bị phản sáng. Sâm đặt bên cạnh một phiếu chi cũ trong hồ sơ Vy. Mã trên phiếu bắt đầu bằng AVR, tiếp theo là mã đơn vị y tế, năm mở hồ sơ và số thứ tự. “Nếu cùng quy tắc,” ông nói, “người trong ảnh không đến nhà họ Vũ với tư cách bán bảo hiểm. Họ đến vì một hồ sơ đã được mở.”
“Có thể là hồ sơ tài sản, sức khỏe, trách nhiệm dân sự hoặc một việc không liên quan.” An Nhiên khép tờ phiếu lại. “Chúng ta chưa được chọn loại hồ sơ thuận lợi nhất.”
Sâm không phản đối. Ông đưa cô một bảng thời gian. Ba ngày trước tai nạn, ảnh được chụp lúc 22 giờ 31. Mười phút sau, theo lời bà Vũ, Hải Đăng rời nhà. Cùng ngày đó, An Việt Giám định phát hành một yêu cầu thanh toán khẩn cho Hưng Thịnh Dịch vụ, nhưng bản sao họ nộp đã che phần diễn giải. Phần không bị che còn lại mã hồ sơ và số tiền. Số tiền không lớn đến mức mua được một vụ án. Nó chỉ vừa đủ cho một đợt “rà soát ban đầu”.
Mai Hạnh nhìn bảng rồi hỏi: “Có cách nào buộc họ giao phần bị che không?”
“Có cách yêu cầu,” An Nhiên nói. “Chưa có cách buộc ngay.” Cô soạn một công văn bổ sung, yêu cầu giải thích căn cứ che nội dung, xác định người quản lý hồ sơ và bảo toàn bản gốc. Cô không buộc tội. Mỗi chữ được viết để nếu ngày mai công văn xuất hiện trên báo, An Bình vẫn đứng được sau nó.
Minh Châu từ đầu không chạm vào giấy. Đến khi Sâm mở tập tài liệu hiện tại, cô mới nghiêng người. Trên trang danh sách “người có khả năng phát sinh tranh chấp”, tên cô nằm ở dòng thứ sáu. Không phải Minh Châu viết tắt. Đủ họ tên, năm sinh, nơi làm việc cũ và một ghi chú hai chữ: tiền sử lo âu. Châu nhìn rất lâu rồi hỏi: “Em có đòi bảo hiểm của họ đâu.”
“Danh sách dự phòng có thể ghi cả người không yêu cầu bồi thường,” An Nhiên nói. “Nhưng ghi chú y tế phải có nguồn.”
Ngày lập bảng là trước khi Đại Tín công khai bệnh án của Châu, sau khi cô đã khai lần đầu với công an nhưng trước khi cô ký bất kỳ giấy cho phép nào để Hưng Thịnh hoặc công ty bảo hiểm tiếp cận hồ sơ điều trị. Mai Hạnh lật phần cuối tài liệu. Trang xác nhận nguồn dữ liệu không có. Chỗ lẽ ra ghi người lập chỉ còn một mã nhân sự: AVR-07.
Sâm lấy tập hồ sơ Vy, tìm gần hai phút rồi dừng ở một bảng đánh giá cũ. Mã người xử lý cũng là AVR-07. Dưới mục “yếu tố ảnh hưởng độ tin cậy”, tên Nguyễn Thảo Vy được ghi cạnh một dòng về tiền sử điều trị tâm lý, dù vụ kiện của Vy liên quan biến chứng y khoa và quyền lợi bảo hiểm, không phải năng lực nhận thức.
Không ai trong phòng nói ngay. Sáu năm nằm giữa hai tờ giấy, nhưng cách một con người bị làm nhẹ đi chỉ đổi phông chữ và mẫu biểu.
Điện thoại Mai Hạnh rung. Bảo hiểm An Việt đã xác nhận nhận thông báo bảo toàn. Email không từ chối giữ dữ liệu, cũng không thừa nhận có hồ sơ. Họ yêu cầu mọi liên hệ tiếp theo đi qua Đại Tín vì “quyền lợi của khách hàng doanh nghiệp đang được tư vấn thống nhất”. An Nhiên đọc câu ấy hai lần. Một công ty bảo hiểm độc lập có quyền thuê cùng hãng luật. Một công ty con có quyền dùng cùng mã nghiệp vụ qua nhiều năm. Một bệnh viện có thể cung cấp dữ liệu theo căn cứ mà An Bình chưa thấy. Tất cả đều có thể hợp pháp nếu nhìn riêng.
Sâm kéo hai tờ giấy lại sát nhau. Một tờ mang tên Nguyễn Thảo Vy. Tờ còn lại mang tên Minh Châu. Giữa chúng là cùng công ty con, cùng mã người xử lý và cùng một cách biến hồ sơ y tế thành lý do để nghi ngờ lời nói.
An Nhiên không gọi đó là đường dây che án. Cô lấy bút đỏ, khoanh duy nhất ba chữ trên cả hai trang: nguồn dữ liệu đâu.
Rồi cô nói: “Từ giờ, chúng ta không chỉ bảo vệ lời khai của Châu. Chúng ta phải chứng minh ai đã được trả tiền để quyết định lời khai nào đáng tin.”
