Chương 50 - Chương 50: Bài Đăng Xin Lỗi
Chương 50: Bài Đăng Xin Lỗi
Mai Hạnh vừa dán nhãn “AVR-07” lên bìa hai tập hồ sơ thì máy tính phát ra một tiếng báo ngắn. Thông báo đến từ hệ thống giải quyết tranh chấp của nền tảng nơi Phạm Bảo Nam đăng bài. Yêu cầu cải chính An Bình nộp từ ba tuần trước đã được chấp nhận một phần: trước chín giờ tối, Bảo Nam phải đăng đính chính trên chính trang cá nhân, ghim bài trong bảy ngày và dẫn lại bài cũ. Nếu quá hạn, bài gốc sẽ bị gỡ, tài khoản quảng cáo bị khóa tạm thời và hồ sơ khiếu nại được chuyển sang bộ phận pháp lý. Kèm theo thông báo là bản dự thảo Bảo Nam vừa gửi để “hai bên thống nhất câu chữ”.
An Nhiên đọc hết bốn dòng rồi đẩy màn hình về phía Minh Châu. Bản dự thảo mở đầu bằng câu: Tôi xin lỗi nếu một số cách diễn đạt trong bài viết trước đây đã khiến cô Minh Châu và gia đình cảm thấy tổn thương. Phần còn lại nói rằng thông tin khi ấy “được tổng hợp từ nhiều nguồn”, “phù hợp bối cảnh dư luận” và “không nhằm khẳng định nhân chứng nói dối”. Không có câu nào nói điều gì sai. Cũng không có câu nào rút lại việc Châu bị gọi là người dựng chuyện để tống tiền.
“Xóa chữ nếu,” An Nhiên nói. “Xóa cả đoạn nói về cảm thấy tổn thương.”
Mai Hạnh nhìn đồng hồ. “Còn bốn mươi ba phút.”
“Đủ để sửa một lời nói dối. Không đủ để viết lại nó thành hiểu lầm.”
Bảo Nam gọi video gần như ngay sau khi nhận phản hồi. Gương mặt anh hiện dưới ánh đèn trắng, phía sau là căn phòng từng được dùng làm nền cho hàng chục buổi phát trực tiếp về vụ Hải Đăng. Anh không chào Minh Châu. Câu đầu tiên là: “Tôi đã đồng ý xin lỗi rồi. Bên cô còn muốn tôi tự nhận bịa chuyện à?”
“Không,” An Nhiên đáp. “Tôi muốn anh xác định ba thông tin anh đã đăng mà không có chứng cứ: Minh Châu đòi tiền, Minh Châu dựng thêm chiếc xe thứ hai và việc cô ấy từng điều trị lo âu là căn cứ để kết luận lời khai không đáng tin. Anh đã được nền tảng yêu cầu đính chính sự kiện, không phải mô tả cảm xúc của người bị anh nhắm tới.”
Bảo Nam kéo kính xuống, lấy tay day sống mũi. Anh nói những trang lớn hơn cũng đã dùng cùng nội dung; anh chỉ tổng hợp lại từ một bộ tài liệu gửi vào hộp thư công việc. An Nhiên hỏi bộ tài liệu có dấu của cơ quan điều tra không. Không. Có văn bản cho phép công bố bệnh án không. Không. Có bằng chứng Châu từng yêu cầu tiền từ Hưng Thịnh không. Bảo Nam im vài giây rồi nói anh được một đầu mối truyền thông cam kết rằng mọi thứ đã được “pháp lý rà soát”.
“Anh có hỏi pháp lý của ai không?”
“Không.”
“Vậy câu đó cũng không cứu được anh.”
Minh Châu từ lúc cuộc gọi bắt đầu vẫn ngồi ngoài góc máy. Cô đặt bản phát biểu ba điểm đã gấp sẵn lên bàn, nhưng không mở ra. Khi Bảo Nam nói anh có thể dùng cụm “chưa đủ căn cứ kiểm chứng”, Châu mới nghiêng người vào khung hình. Giọng cô không lớn. “Anh đừng gọi em là cô gái đáng thương, cũng đừng xin lỗi mẹ em thay em. Anh chỉ cần nói anh không có bằng chứng em tống tiền. Nói việc em từng lo âu không chứng minh em nhìn sai. Và nói anh đã dùng thông tin y tế của em khi không biết nó được đưa ra bằng cách nào.”
Bảo Nam nhìn cô lâu hơn mức cần thiết. “Cô biết bài đó đã đi xa thế nào rồi. Một bài xin lỗi không kéo hết về được.”
“Em biết.” Châu đáp. “Nên anh càng không cần viết như thể việc em đau là vấn đề chính.”
An Nhiên không sửa thêm câu nào của Châu. Cô chỉ yêu cầu Bảo Nam gửi lại bản cuối dưới dạng không thể chỉnh sửa, đồng thời bảo toàn thư điện tử, tệp đính kèm và thông tin người đã chuyển bộ dữ liệu cho anh. Bảo Nam lập tức nói đó là nguồn báo chí. An Nhiên nhắc anh đang không được hỏi tên nguồn trước công chúng; cô chỉ yêu cầu anh không xóa vật liệu có thể liên quan đến tranh chấp đang tồn tại. Sau một hồi im lặng, anh nói sẽ để nguyên hộp thư nhưng không giao nếu chưa có yêu cầu hợp lệ.
“Được,” An Nhiên nói. “Chúng tôi sẽ xin bằng cách hợp lệ.”
Điện thoại cô rung đúng lúc ấy. Tin nhắn của Lan Anh chỉ có hai dòng: luật sư độc lập đã nhận gặp vào tám giờ ba mươi sáng hôm sau; USB và ổ cứng vẫn do cô giữ. An Nhiên trả lời rằng Lan Anh không được mang thiết bị đến buổi tư vấn đầu tiên, chỉ mang danh mục đồ vật và yêu cầu luật sư lập phương án tiếp nhận, sao lưu, niêm phong. Cô gửi xong rồi úp điện thoại xuống. Không có tài liệu nào trở nên sạch chỉ vì người giữ nó đã đổi phe.
Tám giờ năm mươi bảy, bài đăng mới xuất hiện. Bảo Nam không dùng chữ “nếu”. Anh xác nhận từng đăng các thông tin cho rằng Minh Châu dựng chuyện để nhận tiền và lời khai của cô không đáng tin vì tiền sử lo âu; anh thừa nhận không có chứng cứ cho cáo buộc đòi tiền, không có căn cứ chuyên môn để dùng việc điều trị tâm lý phủ định khả năng quan sát, và không xác định được việc thông tin y tế đã được chia sẻ hợp pháp. Cuối bài là lời xin lỗi trực tiếp, cam kết gỡ các đoạn cắt cũ và giữ bài đính chính ở đầu trang trong bảy ngày.
Mai Hạnh chụp lại từng trạng thái: thời điểm đăng, đường dẫn bài cũ, chế độ ghim, số lần chỉnh sửa bằng không. Cô xuất biên nhận của nền tảng thành một tệp riêng rồi tạo mã kiểm tra. An Nhiên yêu cầu lưu cả những bình luận đầu tiên. Phần lớn không đổi nhanh như câu chữ trên màn hình. Có người nói Bảo Nam bị ép. Có người hỏi Châu đã trả bao nhiêu để mua lời xin lỗi. Những ảnh chụp từ bài cũ vẫn tiếp tục được chia sẻ mà không kèm phần đính chính. Sau mười phút, bài xin lỗi có chưa đến một phần hai mươi lượt xem của bài bôi nhọ trong cùng khoảng thời gian.
Minh Châu nhìn con số tăng chậm, rồi tự tắt thông báo trên điện thoại của mình. “Em tưởng sẽ thấy nhẹ hơn.”
“Dư luận không có nghĩa vụ sửa sai cùng tốc độ với người gây ra nó,” An Nhiên nói. Cô đưa Châu bản in bài đăng, trên đó có thời gian và đường dẫn xác thực. “Nhưng từ tối nay, khi họ lặp lại ba điều kia, chúng ta có một tài liệu do chính người đã phát tán xác nhận rằng anh ta không có căn cứ.”
Châu cầm tờ giấy bằng hai tay. Cô không cười, nhưng vai đã thôi co lên như lúc nhìn thấy tên mình cạnh hai chữ tiền sử lo âu. “Em không cần họ thương em.”
“Ừ.” An Nhiên khép tập hồ sơ. “Chúng ta chỉ cần họ không được biến điều bịa thành sự thật miễn phí.”
Bảo Nam định kết thúc cuộc gọi thì Mai Hạnh nhìn thấy một dấu chấm đỏ ở mục bình luận bị ẩn. Tài khoản đăng không có ảnh đại diện, không có người theo dõi và được tạo trong ngày. Bình luận không xuất hiện với người đọc bình thường vì chứa đường dẫn tệp. Dòng chữ chỉ có một câu: Anh xin lỗi vì không có chứng cứ, nhưng anh đã từng hỏi vì sao bộ dữ liệu anh nhận mang mã AVR-07 chưa?
Căn phòng vừa dịu xuống lại im hẳn. Bảo Nam nghiêng sát màn hình. Anh nói anh đã thấy cách viết ấy một lần. Ba tuần trước, dưới bài bôi nhọ đầu tiên cũng có một bình luận gần giống, nhưng hệ thống tự đưa vào mục rác vì có tệp đính kèm. Anh đã xóa nó mà không mở.
“Khôi phục nhật ký kiểm duyệt,” An Nhiên nói.
“Tôi không biết còn hay không.”
“Bài của anh đang nằm trong một quy trình cải chính. Anh có nghĩa vụ bảo toàn phần tương tác liên quan. Đừng bấm vào đường dẫn. Chỉ xuất nhật ký.”
Bảo Nam làm theo chậm chạp. Mục bình luận bị ẩn hiện thêm một bản ghi cũ, cùng cách ngắt câu, cùng cụm AVR-07, thời điểm trước khi An Bình gửi yêu cầu cải chính. Tệp lần trước đã hết hạn. Tệp mới còn hiệu lực hai mươi chín phút. Người đăng để lại thêm một dòng rồi tài khoản biến mất khỏi danh sách tìm kiếm: Đây là bản anh đã không mở lần trước. Tôi không gửi lần ba. Hải Đăng đã giữ nó để phòng khi mình không còn nói được.
An Nhiên yêu cầu Mai Hạnh mở máy độc lập, ghi hình toàn bộ thao tác, tải tệp nhưng không giải nén, lưu nguyên thông tin đường dẫn và tạo mã băm ngay sau khi nhận. Không ai trong phòng gọi đó là chứng cứ. Không ai gọi người gửi là đồng minh. Họ chỉ nhìn thanh tải xuống chạy hết, rồi một tệp không có phần mở rộng nằm im trên màn hình, bên cạnh dòng người gửi đã bị xóa.
Bài đăng xin lỗi vẫn tăng từng lượt xem rất chậm. Còn tệp của người ẩn danh thì mang thời gian tạo trước ngày Hải Đăng chết ba ngày.
