Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 39 - Chương 39: Con Gái Bác Sĩ

An Nhiên nhấc tay khỏi tờ danh sách. Dòng chữ bị cô che lúc nãy hiện ra dưới ánh đèn bàn: Công ty TNHH Dịch vụ An Phúc. Quân nhận ra nó ngay lập tức. An Phúc từng nằm giữa sơ đồ dòng tiền của vụ Thảo Vy, nhận vốn qua Quang Minh Capital rồi xuất hiện trong danh sách hỗ trợ y tế liên quan gia đình bác sĩ Hoàng Xuân Lộc. Bây giờ, chính cái tên ấy lại nằm ở cột đơn vị từng được cấp quyền ra vào ngoài giờ tại tầng ba, bốn năm trước khi An Bình thuê văn phòng.

“Không ai gọi An Phúc,” An Nhiên nhắc lại. “Không tra cứu bằng tài khoản cá nhân. Không để lại dấu hỏi trực tiếp vào hồ sơ doanh nghiệp.” Cô đẩy danh sách về phía Hùng. “Chụp toàn bộ, tạo bản kiểm tra, ghi nguồn từ ban quản lý. Hạnh đối chiếu lịch sử thuê bằng dữ liệu công khai và hồ sơ chúng ta đã có. Quân lập mốc thời gian. Kha chỉ dùng nguồn đã công bố.”

Mai Hạnh nhìn tờ giấy một nhịp trước khi kéo máy tính lại gần. Quyền vào kho của cô vừa được khôi phục, nhưng bàn tay vẫn dừng trên bàn phím như còn nhớ cảm giác phải ký vào quyết định tạm đình chỉ. An Nhiên không nói thêm một lời trấn an. Cô chỉ giao cho Hạnh quyền mở thư mục đối chiếu và yêu cầu mọi người chờ cô xác nhận kết quả. Với Quân, đó là một lời xin lỗi được viết bằng quyền hạn thay vì cảm xúc.

Hồ sơ đăng ký doanh nghiệp cho thấy An Phúc từng đặt “điểm tiếp nhận hỗ trợ điều trị” tại đúng địa chỉ tầng ba trong gần hai năm. Trên giấy tờ, đó là nơi nhận chứng từ viện phí cho các chương trình thiện nguyện. Trong hồ sơ bàn giao cũ của tòa nhà, Hùng tìm thấy một phụ lục cấp quyền ngoài giờ cho ba người của An Phúc và một dòng ghi tay: “Hồ sơ bệnh nhi, cần tiếp nhận sau ca trực.” Không có tên bác sĩ Lộc trong danh sách người giữ chìa, nhưng một bản photocopy ủy quyền kẹp phía sau mang chữ ký Hoàng Xuân Lộc, cho phép An Phúc nhận hóa đơn và làm thủ tục hỗ trợ thay gia đình ông.

Quân đặt bản photocopy cạnh ghi chú Mai Hạnh lập từ lần đối chiếu trước. Hai tài liệu đến từ hai nguồn khác nhau nhưng cùng chỉ về một người con gái. Danh sách hỗ trợ y tế năm 2018 chỉ ghi tên người nhận, mã bệnh và tổng số tiền. Phụ lục thuê văn phòng lại có bản sao ba hóa đơn của bệnh viện Tâm An, cùng một tờ cam kết bảo lãnh chi phí. Phần tên bệnh nhân bị mực đen che gần hết, nhưng số hồ sơ và ngày sinh trùng với danh sách An Bình đã thu thập hợp lệ từ hồ sơ công khai của quỹ.

“Không đọc phần chẩn đoán,” An Nhiên nói khi Kha nghiêng người về phía hóa đơn. “Chúng ta chỉ cần người trả tiền, thời điểm và điều kiện thanh toán.”

Hùng phóng lớn phần chân trang của tờ cam kết. An Phúc không ghi khoản hỗ trợ là tài trợ không hoàn lại. Dòng chữ nhỏ xác định đây là “tạm ứng theo bảo lãnh chuyên môn”, được gia hạn từng tháng và có thể thu hồi nếu hồ sơ không hoàn tất. Ba tháng sau, khoản tạm ứng được chuyển thành hỗ trợ miễn hoàn trả. Ngày phê duyệt cuối cùng cách thời điểm bác sĩ Lộc ký bản giám định bổ sung của Nguyễn Thảo Vy hai ngày.

Căn phòng im đi. Tiếng máy khoan ngoài cửa đã dừng, để lại một khoảng yên quá sạch sau nhiều giờ kim loại rít. Quân nhìn hai mốc ngày nằm cạnh nhau. Chúng không đủ chứng minh một cuộc mua bán. Không có câu nào ghi bác sĩ Lộc phải sửa giám định để đổi lấy tiền chữa bệnh. Nhưng chúng cho thấy người trả viện phí có thể giữ khoản nợ lơ lửng trên đầu một người cha đúng lúc chữ ký của ông quyết định số phận hồ sơ.

Kha là người lên tiếng trước. “Chỉ cần cho ông ấy biết chúng ta có cái này, ông ấy sẽ hiểu.”

“Hiểu điều gì?” An Nhiên hỏi.

“Rằng im lặng không còn bảo vệ được gia đình.”

“Hay rằng chúng ta cũng sẵn sàng kéo con gái ông ấy vào?”

Kha không đáp ngay. Anh nhìn bản sao hóa đơn rồi lùi khỏi bàn. “Tôi không đề nghị công bố.”

“Nhưng cách đặt câu hỏi cũng có thể là một lời đe dọa.” An Nhiên khép bìa nhựa lại. “Đại Tín dùng bệnh viện và tiền để buộc ông ấy ký. Chúng ta không được dùng cùng một điểm yếu để buộc ông ấy khai rồi tự gọi đó là công lý.”

Quân hiểu vì sao giọng cô lạnh hơn. Sáng nay, An Nhiên vừa đặt Mai Hạnh vào vị trí người bị nghi để bảo vệ chuỗi chứng cứ. Cô không hối tiếc về việc kiểm tra, nhưng vẫn nhìn thấy cái giá của việc biến một người thân cận thành đối tượng xác minh. Với bác sĩ Lộc, cái giá còn lớn hơn: chỉ một câu hỏi sai cũng đủ biến người con gái đang bệnh thành công cụ trên bàn thương lượng.

Mai Hạnh xoay màn hình về phía mọi người. “Có thêm một chi tiết.” Cô chỉ vào phần địa chỉ nhận thư trong hồ sơ hỗ trợ. Sau khi An Phúc rời tầng ba, toàn bộ thư đối soát viện phí được chuyển về một công ty quản lý quỹ thuộc Quang Minh Capital. Người ký xác nhận đóng hồ sơ là một chuyên viên pháp chế hiện làm tại Đại Tín. “Chúng ta chưa biết người này có tham gia vụ Vy hay không. Nhưng quy trình hỗ trợ không kết thúc ở An Phúc.”

An Nhiên yêu cầu Hạnh lập riêng một bảng nguồn, không gộp với hồ sơ chìa khóa. Tài liệu từ ban quản lý chỉ chứng minh An Phúc từng có quyền ra vào ngoài giờ và từng giữ chìa cũ. Tài liệu quỹ chỉ chứng minh họ thanh toán viện phí cho con gái bác sĩ Lộc. Mốc giám định chỉ tạo ra tương quan thời gian. Ba tuyến ấy có thể gặp nhau, nhưng chưa được phép viết thành một kết luận.

“Còn HĐ-ĐC-02?” Quân hỏi.

“Người lấy nó biết An Phúc có ý nghĩa,” An Nhiên đáp. “Hoặc biết trong tập đó có thứ khiến chúng ta quay lại bác sĩ Lộc. Nhưng chưa có căn cứ nói Lộc lấy hồ sơ, cũng chưa có căn cứ nói chìa cũ vẫn ở An Phúc. Từ giờ, tách giả thuyết người giữ chìa khỏi giả thuyết người có động cơ.”

Cô soạn thư mời làm việc ngay trên máy của Hùng. Phần chính chỉ nhắc hai mã hồ sơ BH-MD-18-0417 và VHD-2024-KLBS, đề nghị bác sĩ Lộc có mặt cùng luật sư nếu muốn, đồng thời thông báo An Bình đã bảo toàn tài liệu độc lập liên quan quá trình sửa giám định. Phụ lục niêm phong dành riêng cho ông ghi ba mốc ngày: ngày An Phúc gia hạn khoản tạm ứng, ngày ông ký bản bổ sung, ngày khoản viện phí được miễn hoàn trả. Không có tên con gái. Không có chẩn đoán. Không có lời buộc tội.

Ở cuối thư, An Nhiên thêm một câu: “Chúng tôi chưa liên hệ và không có chủ trương liên hệ người thân của ông để gây sức ép; mọi thông tin y tế không liên quan sẽ được giới hạn tiếp cận.” Cô đọc lại hai lần rồi giao Hùng gửi qua địa chỉ chính thức của trung tâm giám định, kèm xác nhận thời điểm và mã kiểm tra. Một bản khác được chuyển bằng thư bảo đảm, không gửi đến nhà riêng.

Kha nhìn cô ký tên. “Cô đang cho ông ấy một lối ra.”

“Không.” An Nhiên đặt bút xuống. “Tôi đang cho ông ấy một cách bước vào mà không phải giẫm lên con mình.”

Buổi tối trôi qua mà không có phản hồi. Thợ khóa mới bàn giao ba chìa đã đánh số, niêm phong chìa dự phòng trong túi chống mở và ký vào sổ. Mai Hạnh kiểm tra lại cửa sau cùng Quân, lần này ổ khóa khép bằng một tiếng gọn, không còn độ rơ của lõi cũ. Cô ghi mã niêm phong, vẫn không nhắc đến việc mình từng bị nghi. Khi An Nhiên đưa cho cô quyền giữ chìa nghiệp vụ số hai, Mai Hạnh nhận nhưng chỉ nói: “Tôi sẽ lập sổ mới.”

“Ghi cả tên tôi,” An Nhiên đáp. “Không ai đứng ngoài quy trình.”

Gần mười một giờ, điện thoại bàn của văn phòng đổ chuông. Tất cả cùng dừng lại. Số gọi đến bị ẩn, nhưng Hùng vẫn bật ghi nhận thời điểm trước khi An Nhiên nhấc máy và thông báo cuộc gọi có thể được ghi âm. Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Quân nghe tiếng thở khô, rồi giọng bác sĩ Lộc vang lên nhỏ đến mức loa ngoài gần như không bắt được.

“Đừng gọi cho con bé.”

“Chúng tôi chưa gọi,” An Nhiên nói. “Và sẽ không dùng cô ấy để ép ông.”

“Cô có hóa đơn?”

“Chúng tôi có tài liệu từ nguồn độc lập. Tôi không xác nhận nội dung qua điện thoại.”

Lộc thở ra, như một người vừa nghe đúng câu mình sợ nhưng không nghe thấy sự đe dọa đã chờ sẵn. “Ở văn phòng cô không an toàn.”

An Nhiên nhìn cánh cửa sau vừa thay khóa. “Ông đề nghị địa điểm.”

“Nhà thờ cũ đường Vọng Hà. Sáu giờ sáng mai.” Ông dừng lại. “Không người của báo. Không báo trước cho trung tâm.”

“Ông có quyền mang luật sư.”

“Tôi không mang ai.” Giọng ông run rõ hơn. “Tôi sẽ nói về bản giám định. Cả hai bản.”

Cuộc gọi tắt. Trong căn phòng, đèn báo của thiết bị ghi âm vẫn nhấp nháy đỏ. An Nhiên không cho ai gọi lại. Cô yêu cầu Hùng niêm phong file, Quân lập phương án di chuyển, Kha ở lại ngoài danh sách người tham dự. Khi mọi người bắt đầu làm việc, Quân nhìn ba mốc ngày vẫn nằm trên bàn và hiểu điều vừa khiến bác sĩ Lộc mở miệng không phải nỗi sợ bị lộ. Đó là lần đầu tiên có người nói với ông rằng sự thật về con gái ông sẽ không bị dùng như một con dao.

Sáu giờ sáng, tại nhà thờ cũ, họ sẽ biết lời hứa ấy có đủ để đổi lấy một lời khai hay không.