Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 40 - Chương 40: Cuộc Hẹn Ở Nhà Thờ Cũ

Chương 40: Cuộc Hẹn Ở Nhà Thờ Cũ

Năm giờ mười tám, Quân đặt hai thiết bị ghi âm cạnh nhau trên bàn họp và chỉnh đồng hồ về cùng một mốc. Một máy thuộc sổ thiết bị của An Bình, máy còn lại là thiết bị dự phòng Hùng vừa kiểm tra, mã hóa và dán tem. An Nhiên không mang theo hóa đơn viện phí. Trong túi cô chỉ có thư mời đã gửi, bảng ba mốc ngày và một tờ xác nhận tự nguyện để trống phần chữ ký.

“Chúng ta không đến đó để lấy một lời thú tội bằng mọi giá,” cô nói. “Chỉ hỏi điều ông ấy trực tiếp thấy, trực tiếp làm. Không hỏi về bệnh của con gái ngoài những gì ông ấy tự nói.”

Hùng chờ ở xe cách nhà thờ một dãy phố, giữ bản sao niêm phong của thư mời và theo dõi cuộc gọi khẩn cấp. Kha không được báo địa điểm. Mai Hạnh ở lại văn phòng, mở sẵn sổ tiếp nhận nếu họ mang về tài liệu mới. Không ai gọi cho trung tâm giám định, đúng theo yêu cầu của bác sĩ Lộc, nhưng An Nhiên đã chuẩn bị dự thảo đề nghị bảo vệ nhân chứng nếu ông đồng ý bước sang thủ tục chính thức.

Nhà thờ cũ đường Vọng Hà nằm sau một hàng cây sao gần trụi lá. Tháp chuông bị rào vì vết nứt dọc tường, gian chính chỉ mở buổi sáng cho người dân đến thắp nến. Khi An Nhiên và Quân tới, sân gạch còn ướt sương. Hai phụ nữ lớn tuổi ngồi ở hàng ghế cuối; ngoài họ, không ai đủ gần để nghe một cuộc nói chuyện nhỏ.

Quân kiểm tra cửa hông và con hẻm phía tây. Một xe tải giao bánh mì đỗ bên kia đường, tài xế vẫn đang chuyển khay. Không có dấu hiệu rõ ràng của người bám theo, và chính điều đó khiến anh không yên tâm hơn.

Bác sĩ Lộc xuất hiện lúc năm giờ năm mươi bảy. Ông mặc áo khoác xám, cổ áo kéo cao, đứng dưới mái hiên gần một phút để nhìn mặt kính những chiếc xe ngoài đường. Khi thấy An Nhiên, ánh mắt ông dừng ở túi hồ sơ.

“Cô mang hóa đơn đến?”

“Không.” Cô mở túi cho ông thấy. “Tôi cũng không mang hồ sơ y tế của con gái ông.”

Lộc chọn hàng ghế gần cửa hông, nơi có thể nhìn thấy cả gian chính lẫn con hẻm. Quân đặt hai máy ghi âm giữa họ nhưng chưa bật. An Nhiên nói rõ mục đích buổi gặp và quyền của ông: có thể từ chối trả lời, dừng ghi âm, mang luật sư hoặc chuyển sang một buổi làm việc chính thức.

“Tôi chưa ký gì cả,” Lộc nói.

“Và tôi sẽ không gọi đây là lời khai chính thức nếu ông chưa ký. Bản ghi chỉ được bảo toàn để xác định hướng điều tra và đối chiếu sau này.”

Lộc nhìn ngọn đèn đỏ chưa sáng. Hai bàn tay ông đặt trên đầu gối, ngón cái cọ vào mép móng đến trắng bệch. Sau cùng, ông nói: “Bật đi. Nhưng không nhắc tên con bé.”

Quân khởi động hai thiết bị, đọc số hiệu và thời gian. Lộc tự xác nhận họ tên, chức vụ tại thời điểm ký hồ sơ Nguyễn Thảo Vy và việc tham dự tự nguyện. Đến câu hỏi có muốn luật sư hay không, ông im lặng rồi đáp không.

“Tôi đã sửa bản giám định,” ông nói. “Không phải sửa lỗi đánh máy. Tôi đã thay nội dung chuyên môn.”

An Nhiên không hỏi ngay ai ra lệnh. Cô yêu cầu ông mô tả quy trình bình thường, rồi chỉ ra điều đã bị làm khác. Lộc nói bản đầu của vụ Thảo Vy được lập sau khi ông xem hồ sơ điều trị, xét nghiệm và biên bản hội chẩn. Trong phần nhận định, ông ghi rằng diễn biến tử vong không thể tách khỏi khoảng chậm xử trí và một can thiệp y tế không được ghi nhận đầy đủ. Câu đó chưa đủ kết luận bệnh viện chịu toàn bộ trách nhiệm, nhưng khiến vụ kiện không thể bị đóng bằng lý do “biến chứng tự nhiên”.

Bản đầu được in thử và chuyển qua bộ phận kiểm chuẩn. Chiều hôm sau, một phụ nữ phụ trách pháp chế của đơn vị quản lý quỹ đến trung tâm cùng đại diện bệnh viện. Bà ta đặt trước mặt Lộc một bảng sửa câu chữ, trong đó ba đoạn bị gạch bỏ và thay bằng cụm “không đủ cơ sở xác định quan hệ nhân quả độc lập”. Cùng buổi đó, ông nhận cuộc gọi từ An Phúc báo khoản tạm ứng viện phí của con gái chưa đủ điều kiện chuyển thành hỗ trợ.

“Có ai nói rõ ông phải sửa thì khoản tiền mới được miễn hoàn trả không?” An Nhiên hỏi.

“Không.”

“Có văn bản gắn hai việc với nhau?”

“Không.”

“Vậy điều ông biết trực tiếp là gì?”

Lộc nuốt khan. “Tôi biết họ có bảng sửa trước khi hồ sơ hoàn tất. Tôi biết người của quỹ biết chính xác khoản tiền còn treo. Tôi biết sau khi tôi ký bản bổ sung, khoản đó được đóng lại. Còn họ có thỏa thuận với nhau hay không, tôi không thấy.”

Câu trả lời thiếu một mệnh lệnh và một giấy đổi chác. Quân lại thấy nó giống cách quyền lực thật sự vận hành hơn: không ai cần nói thành lời điều mà tất cả đã hiểu.

“Ông có thể từ chối,” An Nhiên nói. “Vì sao ông vẫn ký?”

Lộc cúi đầu. “Vì tôi sợ con tôi không còn thuốc. Tôi tự nói với mình rằng bản sửa vẫn để lại một khe nhỏ cho người khác phản biện. Tôi biết đó là lời biện hộ. Tôi đã chọn phần an toàn cho gia đình mình, rồi để một người khác trả giá.”

Ông không nhắc tên Thảo Vy, nhưng Quân thấy An Nhiên siết ngón tay quanh mép thư mời. Cô vẫn hỏi đều giọng: “Sau đó ai giữ bản đầu?”

“Bộ phận kiểm chuẩn thu bản in. Tôi được yêu cầu hủy file làm việc.”

“Ông đã hủy?”

“Tôi xóa thư mục. Nhưng hệ thống in có nhật ký, và trước khi ký bản bổ sung, một bản quét đã đi qua hộp thư kiểm chuẩn.” Lộc ngẩng lên. “Tôi không có bản đó ở đây. Tôi cũng chưa nói nó đang ở đâu.”

“Ông đang giữ một bản sao?”

“Tôi nói là nó chưa biến mất hoàn toàn.”

An Nhiên không ép ông nêu chỗ cất. Cô chỉ yêu cầu cách xác thực nếu bản quét xuất hiện. Lộc cho biết mỗi trang có mã lượt in, mã người duyệt và một lỗi căn lề ở phần kết luận mà bản phát hành sau đã sửa. Ba đặc điểm ấy có thể đối chiếu với nhật ký máy in và sổ giao nhận. Tuy nhiên, ông từ chối ký xác nhận chi tiết trong buổi sáng nay.

“Con tôi chưa an toàn,” ông nói. “Tôi không thể đưa cô tất cả rồi trở về như chưa có chuyện gì.”

“Không có lời hứa nào khiến ông hoàn toàn an toàn.” An Nhiên đẩy tờ xác nhận tự nguyện về phía ông nhưng không đưa bút. “Tôi chỉ có thể hứa mọi bước đều được ghi nhận, và thông tin về con gái ông sẽ không được dùng để đổi lợi thế.”

Lộc gấp tờ giấy lại nhưng không ký. Sau đó ông nói còn một việc nữa. Hai tháng trước, ông được yêu cầu xem hồ sơ giám định của Vũ Hải Đăng dưới danh nghĩa rà soát liên khoa. Bản mô tả ban đầu ghi nhận một dải tổn thương ở vai và sườn trái không phù hợp hoàn toàn với va đập đơn lẻ vào dải phân cách. Khi hồ sơ quay lại, câu đó đã bị chuyển thành “tổn thương thứ phát trong quá trình mất kiểm soát phương tiện”, còn phần đề nghị đối chiếu với dấu sơn của xe khác bị bỏ.

“Ông có ký bản sửa?” An Nhiên hỏi.

Lộc nhắm mắt. “Có.”

“Lần này họ dùng gì để ép ông?”

“Lần trước.” Ông mở mắt, sự xấu hổ trong đó gần như biến thành giận dữ. “Họ không cần nhắc viện phí nữa. Họ chỉ cần cho tôi biết họ còn toàn bộ hồ sơ hỗ trợ, bảng sửa và chữ ký của tôi. Nếu tôi không tiếp tục, tôi sẽ là người đầu tiên chịu trách nhiệm. Họ nói tôi đã tự nguyện làm từ sáu năm trước.”

“Người đưa bảng sửa có phải cùng một người?”

“Tôi không gặp trực tiếp. Nhưng mẫu câu giống nhau, cách đánh dấu giống nhau, và thư chuyển hồ sơ đi qua địa chỉ pháp chế của Đại Tín.” Lộc nhìn về cửa hông. “Tôi chưa thể chứng minh ai ngồi sau nó.”

Quân hỏi: “Có ai ngoài ông biết bản mô tả đầu của Hải Đăng từng tồn tại?”

“Người nhập dữ liệu. Người kiểm chuẩn. Và người yêu cầu rút nó khỏi luồng phê duyệt.” Lộc nói ngay sau đó: “Đừng tìm họ bằng cách gọi thẳng. Họ sẽ biến mất trước khi các anh kịp gửi thư.”

An Nhiên đọc lại những điểm Lộc đã xác nhận và những điểm ông không xác nhận. Ông đồng ý bản ghi phản ánh đúng nội dung buổi gặp, nhưng vẫn không ký giấy tự nguyện. Cô thông báo sẽ gửi đề nghị làm việc chính thức qua kênh do ông chọn và chỉ kích hoạt yêu cầu bảo vệ khi ông trả lời bằng văn bản.

Ngoài sân, điện thoại Lộc rung một lần. Ông nhìn màn hình rồi mặt tái đi. Quân kịp thấy một bức ảnh chụp từ ngoài hàng rào: Lộc bước qua cổng nhà thờ lúc năm giờ năm mươi bảy, phía sau là vai áo tối màu của An Nhiên. Tin nhắn bên dưới chỉ có bốn chữ: “Ông đang làm gì?”

“Đi cùng chúng tôi,” An Nhiên nói. “Ngay bây giờ.”

Lộc lùi một bước. “Nếu họ chỉ theo tôi, tôi còn biết họ nhìn ai. Nếu tôi lên xe cô, họ sẽ chuyển sang con bé.”

“Ông không thể tự xử lý việc này.”

“Tôi đã tự xử lý sáu năm rồi.” Ông cười khô. “Đó chính là vấn đề.”

Ông đi nhanh ra cổng, từ chối chiếc xe Hùng cho vòng tới và lên một taxi ở đầu đường. Ba mươi giây sau, chiếc sedan xám đỗ dưới hàng cây bật máy. Biển trước bị một dải bùn che mất hai số cuối.

Quân chụp liên tiếp ba ảnh. Chiếc xe không bám sát taxi, nhưng cùng rẽ qua phố Hạ Chung, cùng bỏ qua lối tắt về trung tâm, rồi biến mất sau xe buýt ở ngã tư thứ hai. An Nhiên gọi cho Lộc. Cuộc đầu không được nhận. Cuộc thứ hai bị từ chối.

Đến cuộc thứ ba, điện thoại cô chỉ nhận được một tin nhắn.

“Họ biết rồi. Đừng gọi tôi nữa.”

Trong túi Quân, hai máy ghi âm vẫn còn ấm. Họ đã có lời thừa nhận đầu tiên rằng cả vụ Thảo Vy lẫn vụ Hải Đăng đều bị sửa theo cùng một mẫu. Nhưng người duy nhất có thể biến lời nói ấy thành chứng cứ chính thức đang rời khỏi tầm mắt, cùng một chiếc xe không rõ biển số đi sau.