Chương 38 - Chương 38: Người Có Chìa Khóa
An Nhiên không cho ai nhấc chùm chìa khỏi mặt bàn. Cô viết tên từng người lên bốn tờ giấy rồi yêu cầu Quân chụp toàn cảnh trước khi tách từng chiếc khỏi vòng kim loại. Chiếc chìa màu đồng trong camera chỉ hiện chưa đầy một phần giây, không đủ nhận dạng rãnh cắt, nhưng đủ dài và đủ cũ để loại khỏi ba chùm chìa mới trước mặt họ. Mai Hạnh đứng phía bên kia bàn, hai tay buông thẳng. Từ lúc HĐ-ĐC-02 biến mất, cô chưa rời vùng sáng của camera, như thể chỉ cần bước vào góc khuất cũng có thể bị hiểu thành đang giấu điều gì.
“Chúng ta lập biên bản từ đầu,” An Nhiên nói. “Không ai tự giải thích thay người khác. Hạnh trả lời như một người đang được xác minh, không phải như người trong đội.”
Câu cuối khiến Mai Hạnh ngẩng lên. Cô kể lần nhận mặt bằng tám tháng trước: chủ nhà giao hai bộ chìa dán nhãn cửa chính và cửa sau; đội sửa chữa thay khóa theo hợp đồng, rồi cô nhận lại chùm chìa mới trong phong bì. Cô chưa từng thử chiếc mang nhãn cửa sau vì cửa ấy chỉ dùng khi chuyển thùng hồ sơ. Người thợ nói đã hoàn tất, phiếu nghiệm thu cũng ghi vậy. An Nhiên không hỏi vì sao cô tin. Ở An Bình, Mai Hạnh vốn là người luôn bắt người khác kiểm tra những thứ tưởng như đã rõ.
Hùng mở ghi hình liên tục rồi cùng Quân thử từng chìa ở cửa sau. Chiếc của Mai Hạnh cắm được nửa thân thì kẹt. Anh không cố xoay, chỉ rút ra, chụp phần đầu và thử lại sau khi đổi góc. Kết quả không thay đổi. Chiếc được ghi là “cửa sau” thuộc loại lõi mới, còn ổ khóa trên cánh cửa là loại cũ có miệng sâu hơn. Ba chìa còn lại cũng không mở được. Người vào lúc sáu giờ mười một không dùng bất kỳ chiếc chìa nào trên bàn.
Mai Hạnh thở ra rất chậm. Nhưng sự nhẹ nhõm chỉ tồn tại trong vài giây. “Tôi từng giữ chìa cũ,” cô nói. “Trong tuần sửa văn phòng.”
An Nhiên quay lại nhìn cô.
“Chủ nhà giao một vòng chìa bằng đồng cho tôi để thợ ra vào. Sau nghiệm thu, tôi trả lại qua quản lý tầng trệt.” Mai Hạnh dừng một nhịp. “Không có phiếu giao nhận riêng. Tôi gửi ảnh vào nhóm sửa chữa, nhưng nhóm đó đã giải tán.”
“Điện thoại cũ còn không?”
“Còn. Ở nhà.”
“Đừng nhờ ai lấy. Đừng đăng nhập từ thiết bị khác.” An Nhiên ghi thời điểm vào biên bản. “Hùng niêm phong tài khoản sao lưu. Quân lập danh sách tất cả người từng ở trong nhóm sửa chữa. Kha, anh không gọi chủ nhà bằng số cá nhân.”
Kha đã đứng cạnh cửa kính từ lúc phát hiện lõi khóa cũ. Anh nhìn Mai Hạnh một lần rồi cất điện thoại vào túi. “Tôi hiểu.”
Sự im lặng sau đó giống một phòng lấy lời khai chưa có người bị hỏi chính thức. Quân thấy Mai Hạnh nhìn khe trống giữa HĐ-ĐC-01 và HĐ-ĐC-03. Không ai nói thẳng rằng cô có đủ kiến thức để lấy đúng tập, biết camera lệch ở đâu và từng giữ chìa cũ. Nhưng những điều không nói vẫn nằm nguyên trên mặt bàn.
An Nhiên yêu cầu Mai Hạnh tạm ngừng quyền truy cập kho hồ sơ cho đến khi xác minh xong. Cô đọc quyết định bằng giọng đều, ghi rõ đây là biện pháp bảo toàn nội bộ, không phải kết luận vi phạm. Mai Hạnh ký mà không hỏi lại. Nét bút ở chữ cuối hơi lệch khỏi dòng.
“Chị không cần làm thế này để bảo vệ tôi,” cô nói.
“Tôi làm để bảo vệ sự thật.”
“Vậy chị có tin tôi không?”
Quân ngẩng lên. Hùng ngừng gõ bàn phím. Kha quay mặt về phía cửa.
An Nhiên không trả lời ngay. Cô nhìn tờ biên bản có chữ ký Mai Hạnh, rồi nhìn chùm chìa không mở được cửa sau. “Tôi tin cô không lấy hồ sơ,” cô nói. “Nhưng niềm tin của tôi không thay thế được việc phải chứng minh cô không lấy.”
Mai Hạnh gật đầu. Cô gấp bản sao quyết định, nhét vào bìa nhựa rồi ngồi xuống chiếc ghế ngoài vùng hồ sơ. Lần đầu tiên trong nhiều năm làm việc cùng nhau, giữa cô và An Nhiên có một chiếc bàn mà cả hai đều không được phép bước qua bằng tình cảm.
Hùng gửi thông báo bảo toàn dữ liệu cho chủ nhà, ban quản lý và đơn vị sửa khóa qua email xác nhận và văn bản điện tử. Chưa đầy hai mươi phút sau, chủ nhà gọi vào số bàn. Ông tên Đặng Quốc Phúc, khẳng định tòa nhà không chịu trách nhiệm đối với tài sản bên thuê và yêu cầu họ không dùng chữ “xâm nhập” khi chưa có kết luận của công an.
An Nhiên bật loa, thông báo cuộc gọi được ghi âm rồi đọc nguyên văn phần sổ kỹ thuật ghi “chưa thay lõi, chờ phụ kiện”. Ông Phúc im lặng vài giây trước khi nói có thể đó chỉ là ghi chú tạm của thợ. Cô không tranh luận. Cô yêu cầu ông bảo toàn hợp đồng sửa chữa, danh sách chìa cũ, camera khu vực chung và toàn bộ trao đổi với quản lý tòa nhà từ thời điểm An Bình thuê mặt bằng. Nếu tài liệu bị hủy sau thông báo, việc đó sẽ được ghi nhận riêng.
“Cô đang dọa tôi à?”
“Không. Tôi đang cho ông cơ hội không làm mất thêm chứng cứ.”
Bốn mươi phút sau, ông Phúc xuất hiện cùng người quản lý tầng trệt và một túi hồ sơ màu nâu. Quân ghi giờ, chụp tình trạng phong bì rồi để ông tự mở. Bên trong có hợp đồng thay khóa, phiếu nghiệm thu, hai hóa đơn mua lõi mới và bản sao sổ bàn giao mặt bằng. Không có danh sách chìa cũ.
“Chìa cũ chỉ có hai bản,” ông Phúc nói. “Một bản tôi giữ, một bản giao bên thuê.”
“Bản ông giữ đang ở đâu?” An Nhiên hỏi.
Ông Phúc đáp quá nhanh: “Trong két.”
“Đề nghị ông không mở két hoặc di chuyển chìa cho đến khi có người chứng kiến.”
Sắc mặt ông đổi nhẹ. “Tôi không liên quan.”
“Chưa ai nói ông liên quan.”
Người quản lý tầng trệt đứng phía sau ông Phúc bỗng nhìn xuống túi hồ sơ. Quân nhận ra phản ứng ấy trước cả An Nhiên. Anh hỏi người quản lý có từng nhận vòng chìa đồng từ Mai Hạnh hay không. Người đàn ông tên Lâm nói không nhớ, rồi sửa thành có thể đã nhận cùng nhiều chìa khác trong tuần sửa chữa. Khi Quân đưa ảnh kiểm kê của Mai Hạnh lúc bàn giao mặt bằng, Lâm nhận ra miếng nhựa đỏ buộc trên vòng chìa.
“Tôi đưa lại cho chú Phúc,” anh ta nói. “Hôm đó có thợ điện với thợ khóa ở đây.”
Ông Phúc quay phắt lại. “Cậu chắc chứ?”
“Có ảnh ký nhận trong máy công ty.”
Ảnh từ thư mục sao lưu của ban quản lý cho thấy lúc mười bảy giờ ba mươi hai ngày nghiệm thu, Lâm đặt một vòng bốn chìa đồng lên bàn ông Phúc. Bốn chiếc, không phải hai. Góc ảnh còn thấy thẻ giấy cũ viết “Tầng 3 – cửa phụ”. Mai Hạnh nhìn ảnh rồi chỉ vào một chiếc có đầu vuông bị mẻ.
“Đúng vòng tôi đã trả.”
Ông Phúc không còn khẳng định két chỉ có một chìa. Ông nói những chìa còn lại có thể thuộc cửa kho hoặc cửa kỹ thuật. An Nhiên yêu cầu đối chiếu tại chỗ với sơ đồ khóa cũ. Trong tập hồ sơ màu nâu không có sơ đồ, nhưng hóa đơn mua phụ kiện kẹp một tờ giấy than đã nhòe. Hùng trải tờ đó dưới đèn bàn, chụp từng góc rồi tăng tương phản trên bản sao, không chỉnh sửa file gốc. Dòng cuối hiện dần: “Ổ cửa phụ tầng 3 giữ nguyên. Sao thêm 03 chìa thân dài theo mẫu cũ.”
Ngày trên tờ giấy là bốn năm trước khi An Bình thuê văn phòng.
Con số ấy đổi hoàn toàn phạm vi nghi ngờ. Không phải một chìa thất lạc trong tuần sửa chữa. Ít nhất ba bản sao đã được tạo từ lâu, cộng với chìa gốc của chủ nhà và chìa giao người thuê cũ. Bất kỳ bản nào cũng có thể còn tồn tại ngoài sổ hiện tại.
Ông Phúc nói ông không nhớ yêu cầu sao thêm. Người quản lý Lâm cũng chưa làm ở tòa nhà thời điểm đó. An Nhiên không ép họ suy đoán. Cô chỉ yêu cầu niêm phong tờ giấy than, lập bản sao chứng thực nội bộ và cung cấp tên đơn vị thuê tầng ba vào năm ghi trên hóa đơn. Ông Phúc lật sổ bàn giao, ngón tay dừng ở một trang đã bị xé phần góc. Tên doanh nghiệp vẫn còn, nhưng mục người nhận chìa chỉ có chữ ký tắt không đọc được.
Kha nói nhỏ với Quân: “Người lấy hồ sơ không cần có người trong An Bình.”
Mai Hạnh đã được loại khỏi giả thuyết dùng chùm chìa hiện tại, nhưng chưa thoát khỏi cảm giác bị chính nơi mình giữ gìn nghi ngờ. An Nhiên đẩy bản ảnh bàn giao về phía cô.
“Quyền kho hồ sơ của cô được khôi phục sau khi Hùng hoàn tất sao lưu,” cô nói. “Từ đêm nay, không ai vào kho một mình.”
Mai Hạnh không chạm vào tờ giấy. “Chị không cần trả lại vì thấy áy náy.”
“Tôi không áy náy vì đã kiểm tra cô.” Giọng An Nhiên vẫn lạnh, nhưng thấp hơn. “Tôi áy náy vì suốt tám tháng đã để cô chịu trách nhiệm cho một cánh cửa chưa bao giờ thật sự thuộc quyền kiểm soát của chúng ta.”
Đó không phải lời xin lỗi trọn vẹn. Với An Nhiên, có lẽ đã là gần nhất.
Hùng vừa niêm phong tờ giấy than thì đơn vị sửa khóa cũ phản hồi: mã phôi trên hóa đơn là loại không kiểm soát sao chép; bất kỳ tiệm khóa thông thường nào cũng có thể làm thêm. Hồ sơ chỉ ghi ba bản được sao chính thức, không có cách biết sau đó phát sinh bao nhiêu bản khác.
Quân đặt email cạnh khung hình sáu giờ mười một. Vệt đồng trên camera không còn là một vật lạ xuất hiện đúng lúc. Nó là dấu vết của một lỗ hổng đã tồn tại nhiều năm, âm thầm chờ một người biết giá trị của HĐ-ĐC-02.
An Nhiên nhìn dòng ngày tháng trên giấy than rồi khép bìa hồ sơ lại. “Người này không sao chìa để lấy tập hồ sơ sáng nay,” cô nói. “Họ đã có chìa từ rất lâu.”
Ngoài hành lang, thợ khóa mới bắt đầu khoan bỏ lõi cũ. Tiếng kim loại rít xuyên qua cánh cửa, kéo dài như một lời cảnh báo đến muộn. Trong lúc Quân ghi mã niêm phong cuối cùng, Hùng nhận được danh sách người thuê cũ từ ban quản lý. Trang đầu chỉ có ba cái tên. Trang thứ hai, ở cột đơn vị từng được cấp quyền ra vào ngoài giờ, có một cái tên mà cả An Nhiên lẫn Kha đều nhận ra.
An Nhiên đặt tay lên tờ giấy trước khi Quân kịp đọc thành tiếng.
“Chưa gọi họ,” cô nói. “Từ giờ, chúng ta phải giả định người có chìa cũng biết chúng ta đang tìm.”
