Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 31 - Chương 31: Đừng Tin Tôi Quá

Kha chưa cất điện thoại khi An Nhiên đưa tay chặn anh bước xuống bậc thềm. Trên màn hình vẫn còn dòng tên thư mục VHD-2024-KLBS và mã BH-MD-18-0417 nằm sai chỗ như một vết khâu lộ chỉ. Cô không nhìn nội dung trước. Cô nhìn đồng hồ ở góc màn hình, thanh địa chỉ, trạng thái đăng nhập và phần thông tin công khai của danh mục. ‘Chụp toàn màn hình. Quay lại thao tác từ trang đầu. Không mở file, không thử tải,’ cô nói. Kha gật đầu, làm từng bước chậm hơn thói quen của mình. Hùng đứng cạnh đọc thành tiếng thời gian, đường dẫn và tên thiết bị để Quân ghi vào biên bản tiếp xúc. Phát hiện vừa rồi chưa phải chứng cứ. Nó chỉ là dấu chân trên một nền đất có thể bị người khác san phẳng bất cứ lúc nào.

Trở về An Bình, họ chia việc ngay trong lúc Mai Hạnh còn đang kéo rèm và bật máy in. Hùng soạn hai văn bản yêu cầu bảo toàn dữ liệu: một gửi trung tâm giám định cũ của bác sĩ Lộc, một gửi đơn vị đang quản lý hồ sơ bảo hiểm vụ Vũ Hải Đăng. An Nhiên thêm đoạn yêu cầu giữ nguyên lịch sử truy cập, nhật ký di chuyển thư mục, tài khoản thao tác và bản sao dự phòng. Cô gạch bỏ câu ‘đề nghị cung cấp ngay file scan’ mà Hùng viết theo phản xạ. ‘Chúng ta chưa có quyền lấy nội dung. Yêu cầu bảo toàn trước. Xin đối chiếu sau.’ Kha ngồi ở máy cuối phòng, xuất bản ghi danh mục công khai thành tệp PDF, tạo mã kiểm tra và gửi một bản cho Hùng lưu độc lập. Anh làm đúng mọi thứ, nhưng sự im lặng của anh có một nhịp lệch mà Quân nhận ra từ lúc rời phòng khám.

Mai Hạnh đặt hai bản trích yếu cạnh nhau. Bản năm 2018 của Nguyễn Thảo Vy và mục tóm tắt đang gắn với hồ sơ Hải Đăng không giống hoàn toàn, nhưng có cùng một cách né trách nhiệm: bắt đầu bằng việc thừa nhận dấu hiệu bất thường, sau đó tách từng dấu hiệu khỏi chuỗi sự kiện, cuối cùng kết luận không đủ căn cứ xác định tác động bên ngoài. Ba lớp câu chữ xếp theo cùng thứ tự. Cả hai còn dùng cụm ‘tại thời điểm hoàn tất đánh giá bổ sung’, một cách viết không sai nhưng hiếm đến mức Mai Hạnh chỉ tìm thấy trong bốn hồ sơ khác của cùng hệ thống. ‘Chưa đủ nói cùng người sửa,’ cô nhắc. ‘Nhưng đủ lập bảng so sánh mẫu diễn đạt.’ An Nhiên gật đầu. ‘Ghi rõ đây là dấu hiệu ngôn ngữ, không phải kết luận giám định chữ viết hay tác giả.’

Quân đứng sau lưng cô, nhìn những dòng được tô xám. Anh từng nghĩ một lời nói dối phải có chỗ phồng lên, có một từ quá mạnh hoặc một khoảng trống quá lộ. Nhưng những hồ sơ này không nói dối theo cách đó. Chúng lấy sự thật, chia nhỏ nó đến khi không mảnh nào còn đủ nặng để buộc ai chịu trách nhiệm. Cách làm sạch sẽ đến mức người ký có thể tự nhủ mình chỉ sửa câu chữ, người nhận có thể tự nhủ mình chỉ xử lý rủi ro, còn người chết thì dần biến thành nguyên nhân của chính cái chết của họ.

Điện thoại Kha rung lần đầu lúc gần chín giờ tối. Anh nhìn màn hình rồi úp máy xuống. Năm phút sau, nó rung lần nữa, vẫn một đoạn nhạc chuông ngắn, cũ và khô như tiếng kim loại chạm thành cốc. Kha đứng dậy đi lấy cà phê dù cốc trước mặt còn nguyên. An Nhiên không hỏi. Cô tiếp tục rà văn bản bảo toàn, nhưng ngón tay dừng ở một dòng lâu hơn bình thường. Quân hiểu cô cũng đã nghe thấy sự thay đổi trong nhịp thở của Kha.

Đúng chín giờ mười bảy, Hùng gửi hai văn bản qua địa chỉ công vụ, đồng thời chuyển phát bản giấy có xác nhận. Mười một phút sau, mục danh mục công khai chứa file scan tạm không còn truy cập được. Trang web chỉ hiện thông báo ‘đường dẫn đã được hiệu chỉnh do sai phân loại’. Kha bật dậy nhanh đến mức chân ghế cào mạnh xuống sàn. ‘Họ xóa rồi.’ ‘Họ đổi đường dẫn,’ An Nhiên sửa. ‘Chúng ta chưa biết file bị xóa.’ Cô yêu cầu mọi người không tải lại liên tục, không gọi vào số cá nhân nào và không đăng bất cứ thứ gì. Hùng lưu thông báo mới, đối chiếu thời gian máy chủ với bản ghi lúc sáng. Khoảng cách mười một phút không chứng minh có người theo dõi An Bình; nó chỉ tạo thêm một câu hỏi cần buộc bên quản lý trả lời bằng nhật ký hệ thống.

Kha đi ra ban công sau văn phòng. Mưa cũ còn đọng trên lan can, phản ánh ánh đèn xe thành những vệt đứt. Quân định theo, nhưng An Nhiên đã đứng lên trước. Cô không đóng cửa kính, chỉ bước ra đủ xa để cuộc nói chuyện không biến thành một cuộc thẩm vấn trước cả phòng. Quân quay lại bàn, song khoảng cách mỏng của cánh cửa không ngăn được những câu nói thấp và rõ.

‘Anh đã biết chỗ tìm bản scan tạm trước khi bác sĩ Lộc nhắc đến nó,’ An Nhiên nói.

Kha không phủ nhận ngay. Anh chống hai tay lên lan can, mắt nhìn xuống con hẻm. ‘Tôi biết loại file đó có thể tồn tại.’

‘Khác nhau.’

‘Đúng.’ Anh im một lúc. ‘Sáu năm trước, có người giải thích cho tôi cách các đơn vị số hóa hồ sơ làm việc. Bản scan trước trình ký thường không vào kho chính ngay. Nó nằm ở máy trạm, thư mục chờ hoặc bị kéo sang nhóm hồ sơ có cấu trúc giống nhau. Khi người ta dọn hồ sơ, họ tìm bản chính trước. Bản sai chỗ đôi khi sống lâu hơn.’

‘Vì sao anh không nói từ đầu?’

Kha cười rất nhẹ, không có ý vui. ‘Vì nguồn đó không cho phép tôi dùng tên. Vì tôi không còn giấy ghi nhận đồng ý. Và vì mỗi lần nhắc đến người đó, tôi phải nhớ mình đã từng nghĩ giữ kín danh tính là đủ để bảo vệ một con người.’

An Nhiên quay mặt sang anh. ‘Người đó có liên quan vụ Vy?’

‘Liên quan hệ thống số hóa của Minh Đức và một số hồ sơ bảo hiểm. Anh ta không đưa tôi hồ sơ của Vy. Chỉ cho tôi thấy cách một bản nháp có thể biến mất khỏi kho chính mà vẫn để lại bóng ở nơi khác.’ Kha đưa tay vào túi áo, lấy điện thoại ra nhưng không mở. ‘Tôi đã dùng kiến thức đó để lần vài hồ sơ. Tôi cũng từng đẩy anh ta trả lời thêm khi anh ta muốn dừng.’

Trong phòng, Mai Hạnh cố tình kéo máy in ra xa cửa kính. Tiếng bánh răng chạy lên làm cuộc trò chuyện đứt thành từng đoạn, nhưng Quân vẫn nghe được câu tiếp theo.

‘Anh đang cảnh báo tôi về điều gì?’ An Nhiên hỏi.

‘Về tôi.’ Kha quay lại. Ánh đèn trong phòng hắt một nửa gương mặt anh sáng, nửa còn lại chìm dưới mái hiên. ‘Bác sĩ Lộc nói đừng tin ông ấy quá vì ông ấy từng ký thứ không nên ký. Tôi cũng vậy. Tôi từng công bố thứ đúng sự thật nhưng sai thời điểm. Từng để nguồn tin nghĩ rằng chỉ cần nói với tôi là đã có một lớp bảo vệ. Tôi không bịa chứng cứ, nhưng tôi đã nhiều lần tin mục đích tốt cho phép mình thúc người khác nhanh hơn mức họ chịu được.’

An Nhiên im lặng. Cô không an ủi, cũng không dùng lời thú nhận ấy để đánh anh. ‘Từ bây giờ, mọi thông tin liên quan nguồn cũ phải được khai báo trong phạm vi nhóm. Anh có thể giữ danh tính nếu còn nghĩa vụ bảo mật, nhưng không được giấu việc nguồn có xung đột lợi ích, đã chết, mất liên lạc hoặc từng bị đe dọa. Tôi cần biết rủi ro trước khi dùng hướng điều tra.’

Kha nhìn cô thật lâu. ‘Cô vẫn để tôi làm tiếp?’

‘Tôi chưa quyết định tin anh đến đâu.’ Giọng An Nhiên bình, gần như lạnh. ‘Nhưng tôi biết chính xác điều kiện để anh tiếp tục. Hai việc đó không giống nhau.’

Quân cúi xuống trang biên bản trước mặt. Câu trả lời ấy không dịu dàng, nhưng có thứ gì bền hơn sự dịu dàng. Tin tưởng, với An Nhiên, không phải mở cửa rồi hy vọng người bước vào không mang dao. Nó là nhìn thấy con dao, ghi nhận nó, quy định nơi phải đặt nó xuống và vẫn cho người kia một cơ hội đứng lại trong phòng. Kha dường như cũng hiểu. Vai anh hạ xuống một chút, như người cuối cùng thôi phải giả vờ mình không mệt.

Điện thoại trong tay anh lại rung. Vẫn đoạn nhạc chuông cũ. Lần này Kha tắt âm thanh ngay, nhưng màn hình sáng đủ lâu để An Nhiên nhìn thấy một mục ghi chú được ghim: ‘Cuộc gọi 01:43’. Không có tên người gọi, chỉ có ngày tháng của sáu năm trước. Cô không hỏi về nó. Kha chủ động nói trước, giọng thấp hơn cả tiếng mưa nhỏ từ mái tôn.

‘Đó là đêm cuối cùng nguồn của tôi còn sống.’

Không ai trong phòng cử động. Kha nhìn vào màn hình đã tắt như nhìn một cánh cửa mình từng không mở kịp, rồi nói tiếp: ‘Người chỉ cho tôi biết đường đi của những bản scan tạm đã chết vào sáng hôm sau. Và tôi biết cái chết đó không phải chuyện tôi được phép quên.’