Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 30: Bác Sĩ Lộc

Cái tên Hưng Thịnh nằm ở cuối sơ đồ góp vốn như một viên đá rơi xuống đáy ly, không lớn tiếng nhưng làm toàn bộ mặt nước rung lên. Quân nhìn dòng chữ Quang Minh Capital – công ty con của Hưng Thịnh trên màn hình điện thoại của Kha, rồi nhìn sang An Nhiên. Cô không có vẻ bất ngờ. Điều đó làm anh khó chịu hơn cả một tiếng kêu. Có những người đã quen với việc cái xấu có địa chỉ rõ ràng đến mức khi địa chỉ ấy hiện ra, họ chỉ kiểm tra dấu chấm, dấu phẩy, xem nó có đủ tư cách bước vào hồ sơ hay chưa.

‘Chưa kết luận gì hết,’ An Nhiên nói, như thể đọc được ý nghĩ của cả phòng. ‘An Phúc đi qua Quang Minh Capital không tự động chứng minh Hưng Thịnh ra lệnh đổi lời khai. Chúng ta cần dòng tiền, người nhận, thời điểm và lý do pháp lý để đặt câu hỏi.’ Hùng gật đầu, kéo bản ghi nhận phong bì của Thu Dung lại gần. ‘Phong bì này chỉ mở được khi có biên bản kiểm tra nội bộ và bản sao lưu. Tôi sẽ lập danh mục trước, không bóc thêm nếu chưa có người chứng kiến.’ Kha chống tay lên bàn, giọng thấp: ‘Tôi có thể tra tiếp nhóm thanh toán của An Phúc năm 2018 bằng nguồn công khai. Không hỏi nguồn cũ, không gạ ai gửi sao kê.’ An Nhiên nhìn anh một nhịp rồi mới đáp: ‘Đúng phạm vi thì làm.’

Đêm đó, văn phòng An Bình sáng đèn muộn. Mai Hạnh lọc lại các mốc thời gian từ vụ Nguyễn Thảo Vy: ngày phụ lục tám bị thu hồi, ngày Thu Dung sửa lời khai, ngày giám định bổ sung được nộp và ngày tòa nhận văn bản phía Minh Đức. Những con số nằm cạnh nhau không tự thú, nhưng càng xếp càng có hình. Giữa các ngày ấy, một cái tên xuất hiện trên hai tài liệu: Hoàng Xuân Lộc, bác sĩ giám định từng ký bản nhận định tổn thương của Vy trong hồ sơ BH-MD-18-0417. Bản đầu có dòng ‘không loại trừ tác động từ va chạm bên ngoài trước thời điểm mất kiểm soát’. Bản sau, dòng đó biến mất, thay bằng cụm ‘chưa đủ căn cứ xác định yếu tố bên ngoài’. Chỉ vài chữ, nhưng vài chữ ấy đủ biến một vụ bị ép đến đường cùng thành một tai nạn của riêng người chết.

Quân đọc đi đọc lại hai câu đó đến nhức mắt. Anh không rành giám định, nhưng anh rành cảm giác một sự thật bị gọt cho vừa khuôn. ‘Bác sĩ này còn làm ở Minh Đức không?’ anh hỏi. Kha lắc đầu. ‘Nghỉ từ cuối 2019. Hiện cộng tác với một trung tâm giám định bảo hiểm tư nhân và khám theo lịch tại một phòng khám gần bệnh viện Tâm An.’ Mai Hạnh đưa thêm tờ ghi chú: ‘Trong danh sách người nhận hỗ trợ y tế của một quỹ từ thiện liên quan An Phúc năm 2018 có họ tên con gái ông ấy. Không đủ để nói là tiền mua giám định. Nhưng đủ để hỏi vì sao An Phúc xuất hiện quanh cả Thu Dung lẫn gia đình bác sĩ ký bản sửa.’

An Nhiên im lặng rất lâu. Mưa ngoài cửa đã ngừng, nhưng mái tôn sau nhà vẫn nhỏ nước từng giọt, đều như đồng hồ. ‘Sáng mai tôi gặp bác sĩ Lộc,’ cô nói. ‘Không gây sức ép ở nơi làm việc đông người. Không nhắc con gái ông ấy trước mặt người khác. Nếu ông ấy từ chối, chúng ta để lại yêu cầu làm việc chính thức.’ Quân đặt tờ hồ sơ xuống. ‘Tôi đi cùng.’ An Nhiên nhìn anh, ánh mắt mệt nhưng tỉnh. ‘Anh đi để bảo vệ, không đi để hỏi thay tôi.’ ‘Tôi biết.’ Anh đáp nhanh hơn mức cần thiết, rồi tự thấy mình giống một người đang cố chứng minh đã học thuộc bài. An Nhiên không vạch ra điều đó. Cô chỉ gật đầu.

Phòng khám nơi bác sĩ Lộc làm việc nằm trên tầng ba một tòa nhà cũ, hành lang hẹp và có mùi thuốc sát trùng trộn với nước mưa trên giày dép. Họ chờ đến khi ca khám buổi sáng kết thúc mới đưa danh thiếp. Người đàn ông bước ra khỏi phòng không giống hình ảnh Quân tưởng tượng về một người từng sửa hồ sơ. Ông thấp hơn anh nửa cái đầu, tóc bạc ở thái dương, cổ áo blouse hơi nhàu. Hai bàn tay khô, móng cắt sát, run rất nhẹ khi nhận danh thiếp của An Nhiên. Cái run ấy không đủ để kết tội ai, nhưng đủ để một người từng sống lâu với nỗi sợ nhận ra nỗi sợ của người khác.

‘Tôi không làm việc với luật sư ngoài giấy mời,’ bác sĩ Lộc nói ngay khi đọc tên văn phòng. Ông giữ giọng lịch sự, nhưng mắt đã lướt qua Quân, qua camera hành lang và dừng lại ở cửa thoát hiểm. An Nhiên không bước vào phòng khi chưa được mời. Cô đứng ở mép hành lang, thấp giọng: ‘Tôi hiểu. Hôm nay tôi chỉ muốn thông báo trước rằng chúng tôi sẽ gửi văn bản đề nghị ông giải trình về hồ sơ BH-MD-18-0417.’ Sắc mặt ông đổi rất khẽ. Không phải kiểu người nghe một mã hồ sơ xa lạ, mà là kiểu người nghe tiếng khóa xoay trong căn phòng mình đã cố quên. ‘Tôi không nhớ mã đó,’ ông đáp. ‘Sáu năm rồi.’

‘Vậy tôi nhắc ngắn thôi,’ An Nhiên nói. ‘Nguyễn Thảo Vy. Minh Đức. Bản giám định bổ sung đổi cụm từ về tác động bên ngoài. Sau đó phụ lục tám bị thu hồi và nhân viên lưu trữ sửa lời khai.’ Bác sĩ Lộc siết tờ danh thiếp đến cong mép. Quân thấy cổ họng ông chuyển động, như nuốt xuống một viên thuốc khô. ‘Luật sư An Nhiên,’ ông nói, lần đầu gọi đúng tên cô, ‘cô nên cẩn thận với thứ mình đang đào. Có hồ sơ được sửa vì chuyên môn. Có hồ sơ được sửa vì người ký không còn lựa chọn tốt.’ ‘Tôi không đến để xin ông nhận tội trong hành lang,’ An Nhiên đáp. ‘Tôi đến để ông biết: nếu ông từng bị ép, cách im lặng sáu năm qua không bảo vệ được ai nữa.’

Câu đó chạm trúng chỗ nào đó. Bác sĩ Lộc nhìn về phía cuối hành lang, nơi một cô điều dưỡng đang gom hồ sơ bệnh nhân. Ông hạ giọng đến mức Quân phải nghiêng nhẹ mới nghe được: ‘Đừng nhắc gia đình tôi.’ An Nhiên không hỏi ‘vì sao’. Cô chỉ nói: ‘Tôi sẽ không nhắc nếu chưa có căn cứ và chưa có cơ chế bảo vệ. Nhưng nếu gia đình ông từng bị dùng làm điều kiện để sửa giám định, đó không còn là chuyện riêng của ông.’ Lộc bật cười một tiếng rất nhỏ, khô và đắng. ‘Cơ chế bảo vệ? Cô nói giống tôi hồi mới vào nghề. Tôi cũng từng tin chữ ký chuyên môn không ai mua nổi.’

Một bệnh nhân cuối cùng mở cửa hỏi bác sĩ có lấy kết quả chiều được không. Lộc lập tức thẳng lưng, trả lời bình thường như chưa từng có cuộc nói chuyện nào. Khi hành lang yên lại, ông quay sang An Nhiên. ‘Tôi không thể đưa gì cho cô. Tôi cũng không xác nhận gì. Nếu cô muốn làm đúng, gửi giấy mời qua trung tâm hiện tại, rồi xin đối chiếu bản mô tả tổn thương ban đầu ở kho bệnh án, không phải bản kết luận bổ sung.’ An Nhiên giữ nét mặt bình tĩnh, nhưng Quân biết cô đã nghe thấy lối vào. ‘Ai giữ bản mô tả đó?’ ‘Người đánh máy lưu bản scan tạm trước khi trình ký. Nếu còn, nó sẽ nằm sai chỗ, vì người ta thường chỉ xóa thứ họ biết có giá trị.’

Kha, đứng lùi ở đầu cầu thang để tránh gây áp lực, đưa mắt rất nhanh về phía An Nhiên. Hùng đã chuẩn bị sẵn sổ ghi nhận thời gian họ tiếp xúc, nhưng không ghi lời nào chưa được phép. Bác sĩ Lộc nhìn thấy sự thận trọng ấy, và chính nó làm ông dao động thêm một chút. Ông nói tiếp, gần như không cử động môi: ‘Vụ Hải Đăng… nếu các cô đang bảo vệ cô bé chứng kiến tai nạn đó, đừng chỉ nhìn camera. Nhìn giám định. Mẫu chữ sửa trong kết luận không thay đổi nhiều sau sáu năm.’ Quân thấy lạnh dọc sống lưng. Một người đang bịt miệng mình vẫn vừa chỉ vào một cái miệng khác của hồ sơ.

An Nhiên không hỏi thêm. Cô cúi đầu rất nhẹ. ‘Chúng tôi sẽ gửi văn bản. Khi ông sẵn sàng làm việc đúng thủ tục, ông gọi cho tôi.’ Bác sĩ Lộc nhìn tấm danh thiếp đã cong trong tay. Trong khoảnh khắc, Quân tưởng ông sẽ trả lại. Nhưng ông gấp nó một lần, bỏ vào túi áo blouse. ‘Đừng tin tôi quá,’ ông nói. ‘Tôi đã từng ký thứ không nên ký.’ Rồi ông đóng cửa phòng khám lại, nhẹ đến mức gần như lịch sự.

Xuống đến tầng một, Quân mới thở ra. Ngoài đường, nắng sau mưa làm mặt nhựa loang loáng như vừa được phủ một lớp kính mỏng. An Nhiên đứng dưới mái hiên, mở điện thoại ghi nhanh ba việc: văn bản đề nghị làm việc với bác sĩ Lộc, yêu cầu đối chiếu bản mô tả tổn thương ban đầu, rà soát giám định vụ Hải Đăng theo mẫu sửa của năm 2018. Kha nhận một tin nhắn từ nguồn tra cứu công khai, đưa màn hình cho cô xem. Trong danh mục hồ sơ số hóa của trung tâm giám định cũ, mã BH-MD-18-0417 có một file scan tạm bị chuyển nhầm vào nhóm hồ sơ bảo hiểm tai nạn giao thông năm nay. Tên thư mục đích hiện lên lạnh ngắt: VHD-2024-KLBS. Vũ Hải Đăng. Bản sửa cũ không chỉ còn sống. Nó đã học đường trở lại.