Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 32 - Chương 32: Bản Thỏa Thuận Im Lặng

Kha nhìn vào màn hình đã tắt như nhìn một cánh cửa mình từng không mở kịp. Không ai hỏi ngay. Quân nghe tiếng máy in của Mai Hạnh chạy hết một tờ rồi dừng, tiếng con lăn khựng lại giữa căn phòng sáng trắng. An Nhiên vẫn đứng ngoài ban công, một tay đặt trên khung cửa kính. Cô không nhìn Kha nữa khi hỏi: “Anh đã không nghe máy?”

Kha nuốt khan. “Tôi thấy cuộc gọi.”

“Nhưng không bắt?”

“Không.”

Câu trả lời ngắn đến mức Quân có cảm giác nó đã được Kha tập nói trong đầu suốt sáu năm. Anh chỉ nói mình đã nghĩ sáng hôm sau sẽ gọi lại, rằng nguồn tin từng nhiều lần hoảng sợ rồi im lặng, rằng anh tưởng thêm một đêm không làm thay đổi điều gì. An Nhiên không ép anh kể tiếp. Cô bảo anh ghi lại toàn bộ những gì còn nhớ về cuộc gọi, thiết bị đã dùng, người từng biết mối liên hệ và mọi tài liệu có thể chứng minh nguồn tin tồn tại. “Không phải để quy trách nhiệm cho anh đêm nay,” cô nói. “Để từ ngày mai chúng ta không dựa vào một ký ức không thể kiểm tra.”

Kha vừa bước vào trong thì chuông cửa văn phòng vang lên.

Quân nhìn đồng hồ. Mười giờ mười hai. Người giao thư đứng dưới mái hiên, áo mưa còn nhỏ nước, yêu cầu ký nhận một phong bì từ Hãng luật Đại Tín. Không có lời nhắn, chỉ có dòng “Khẩn – tài liệu pháp lý” in mực đỏ và tên đầy đủ của An Nhiên ở giữa phong bì.

Hùng chụp lại tình trạng niêm phong, ghi giờ tiếp nhận rồi mới cắt mép. Bên trong là một công văn bốn trang, bản sao một thỏa thuận mười ba trang và phiếu xác nhận gửi song song qua thư điện tử. Mai Hạnh mở hộp thư chung. Email đã đến trước đó ba phút.

An Nhiên đứng yên bên đầu bàn, mắt dừng ở trang cuối bản thỏa thuận. Quân thấy chữ ký của cô nằm dưới ngày tháng sáu năm trước. Nét mực mảnh, thẳng, không giống chữ ký hiện tại đã cứng và gọn hơn. Bên cạnh là dấu Đại Tín và chữ ký của Tống Gia Minh với tư cách người làm chứng nội bộ.

Tên văn bản là “Thỏa thuận chấm dứt hợp tác, bảo mật và không gây phương hại”.

Hùng đọc công văn thành tiếng. Đại Tín cho rằng hai yêu cầu bảo toàn dữ liệu vừa gửi có dấu hiệu được xây dựng từ thông tin An Nhiên tiếp cận trong thời gian làm việc tại hãng. Họ yêu cầu An Bình xác nhận trước mười hai giờ trưa hôm sau rằng sẽ không sử dụng, tiết lộ hoặc hỗ trợ bên thứ ba khai thác bất kỳ dữ liệu nào thuộc phạm vi bảo mật. Nếu không, Đại Tín sẽ cân nhắc xin biện pháp khẩn cấp, khởi kiện đòi bồi thường và gửi kiến nghị tới cơ quan quản lý nghề nghiệp.

Không một câu nào nói họ sẽ làm gì với file scan tạm. Không một dòng nào phủ nhận mã BH-MD-18-0417. Họ chỉ đổi trọng tâm, từ chuyện dữ liệu có bị di chuyển hay không sang chuyện An Nhiên có quyền đặt câu hỏi hay không.

Quân thấy cô lật đến các điều khoản về bí mật khách hàng, tài liệu nội bộ và nghĩa vụ không hỗ trợ khiếu kiện dựa trên thông tin biết được tại Đại Tín. Cô nhớ vị trí chúng. Điều đó khiến căn phòng lạnh hơn.

“Cô đã biết văn bản này có thể được dùng,” Kha nói.

“Có.”

“Nhưng không nói với chúng tôi.”

“Không.”

Vài phút trước, chính cô yêu cầu Kha khai báo mọi xung đột và rủi ro nguồn tin trong phạm vi nhóm. Bây giờ một ràng buộc của cô nằm giữa bàn, có chữ ký, dấu mộc và thời hạn phản hồi.

Kha chống hai tay lên thành ghế. “Cô vừa bảo tôi không được giấu con dao mang vào phòng.”

“Tôi nhớ.”

“Còn đây là gì?”

“Là con dao của tôi.”

Quân nhìn gương mặt An Nhiên. Cô không né câu hỏi, cũng không biện minh rằng thỏa thuận không liên quan. Khi bị dồn đến chỗ không thể đúng hoàn toàn, cô chọn gọi đúng tên phần sai của mình.

“Tôi đã dùng một quy tắc với anh trước khi áp nó lên chính tôi,” cô nói. “Đó là lỗi của tôi.”

Kha không dịu xuống ngay. Nhưng vai anh bớt căng. Anh kéo ghế ngồi, ngón tay vẫn đặt lên điện thoại như thể đoạn chuông lúc nãy còn ở đó.

Mai Hạnh hỏi: “Vì sao chị ký?”

Sáu năm trước, sau cái chết của Nguyễn Thảo Vy, Đại Tín mở một cuộc rà soát nội bộ. Họ không thừa nhận có người làm lộ chiến lược, chỉ kết luận quy trình trao đổi giữa các nhóm chưa được kiểm soát. An Nhiên bị yêu cầu bàn giao hồ sơ, ngừng liên hệ thân nhân của Vy và ký thỏa thuận nếu muốn nhận quyết định chấm dứt hợp tác không kèm cáo buộc vi phạm nghề nghiệp.

“Lúc đó tôi chỉ muốn rời khỏi đó,” cô nói. “Tôi nghĩ mình không còn tư cách giữ vụ Vy. Tôi cũng nghĩ im lặng là phần hình phạt hợp lý.”

“Có khoản tiền nào không?” Hùng hỏi.

“Ba tháng lương và quyền lợi chưa thanh toán. Không có tiền đổi lấy việc rút đơn.” Cô dừng một nhịp. “Nhưng điều khoản không hỗ trợ mở lại hồ sơ được thêm vào ở bản cuối. Tôi ký mà không yêu cầu luật sư độc lập xem.”

Hùng đọc kỹ. Câu chữ cấm người ký trực tiếp hoặc gián tiếp hỗ trợ bất kỳ bên nào mở lại tranh chấp liên quan các hồ sơ đã xử lý tại Đại Tín, trừ trường hợp có yêu cầu hợp pháp của cơ quan có thẩm quyền.

“Rộng không có nghĩa là tự động có hiệu lực toàn bộ,” Hùng nói. “NDA không thể hợp pháp hóa việc che giấu sai phạm.”

“Nhưng họ không cần thắng ngay,” An Nhiên đáp. “Họ chỉ cần mở một tranh chấp đủ lớn để buộc chúng ta giải trình nguồn của từng thông tin, kéo tôi khỏi vụ Hải Đăng và khiến bác sĩ Lộc sợ rằng nói chuyện với An Bình là tham gia vi phạm thỏa thuận.”

Quân hiểu vì sao cô gọi đó là một bản thỏa thuận im lặng. Nó không bịt miệng bằng một câu cấm nói đơn giản. Nó khiến mỗi câu nói phải mang theo câu hỏi đã biết từ đâu, biết lúc nào, biết trong tư cách nào. Nó biến trí nhớ thành một nơi có thể bị kiện.

An Nhiên yêu cầu Hùng mở bảng kiểm nguồn. Mỗi thông tin được ghi kèm nguồn độc lập hiện tại, người thu thập, thời điểm tiếp cận và nguy cơ Đại Tín cho rằng nó đến từ thời cô còn ở hãng.

Mai Hạnh đưa vào danh sách bản trích yếu vụ Vy, hồ sơ bảo hiểm, cụm từ hiếm trong hai biên bản, lời bác sĩ Lộc, mã file scan tạm và thời điểm đường dẫn bị hiệu chỉnh. Hồ sơ bảo hiểm đến từ phụ lục vụ Hải Đăng. Cụm từ do Mai Hạnh đối chiếu tài liệu. Mã file do Kha phát hiện trên danh mục công khai sau lời chỉ dẫn của bác sĩ Lộc. Thời điểm hiệu chỉnh có bản ghi trước và sau.

Đến mục “mẫu sửa hồ sơ”, An Nhiên im lâu hơn.

“Chị từng thấy cách viết này ở Đại Tín?” Mai Hạnh hỏi.

“Có. Trong một bản phân tích rủi ro nội bộ sau vụ Vy.”

Hùng đặt bút xuống. “Vậy chị không tham gia bước kết luận này nữa. Nhóm phải chứng minh phát hiện đến từ tài liệu hiện có, không phải trí nhớ bị ràng buộc.”

Kha nhìn lên. “Cô ấy là người hiểu nó nhất.”

“Cũng là người dễ bị đánh nhất,” Hùng nói.

An Nhiên gật đầu. Cô giao Mai Hạnh quản lý bảng so sánh, Hùng kiểm tra tính độc lập của nguồn và Quân lập lại dòng thời gian tiếp cận tài liệu. Cô tự loại mình khỏi việc kết luận mối liên hệ ngôn ngữ cho đến khi có ý kiến bên ngoài về xung đột. Quyết định đó không làm cô yếu đi, nhưng Quân thấy nó lấy khỏi cô đúng phần việc cô giỏi nhất.

Kha đề nghị công khai chuyện Đại Tín gửi thư ngay sau yêu cầu bảo toàn. An Nhiên từ chối. “Họ sẽ nói chúng ta dùng dư luận để ép bên giữ dữ liệu khi chưa có kết luận vi phạm. Chúng ta trả lời bằng văn bản. Yêu cầu họ chỉ rõ thông tin nào bị cho là bảo mật và căn cứ nào cho phép họ can thiệp vào yêu cầu gửi cho hai đơn vị khác.”

Hùng bắt đầu soạn thư: xác nhận đã nhận công văn nhưng không thừa nhận vi phạm; khẳng định yêu cầu bảo toàn chỉ nhằm giữ nguyên dữ liệu và dựa trên nguồn độc lập; đề nghị Đại Tín không tiếp xúc hoặc tác động tới bên quản lý dữ liệu trong thời gian tranh chấp.

Gần mười một giờ, điện thoại An Nhiên rung. Tống Gia Minh gọi trực tiếp.

Cô bật loa ngoài sau khi báo cho cả phòng. “Tôi đang có người chứng kiến.”

“Tôi chỉ muốn chắc cô đã nhận tài liệu,” Gia Minh nói, giọng bình như đang xác nhận lịch họp.

“Đã nhận.”

“Vậy cô biết mình cần làm gì.”

“Anh nói rõ.”

“Rút hai yêu cầu bảo toàn. Cam kết không tiếp tục khai thác hồ sơ Thảo Vy bằng thông tin có được tại Đại Tín. Chúng tôi sẽ xem việc tối nay là một sai sót có thể khắc phục.”

“Đại Tín đại diện cho đơn vị nào trong hai nơi nhận yêu cầu?”

Một khoảng im lặng rất ngắn. “Cô đang cố tạo biên bản.”

“Tôi đang hỏi căn cứ anh can thiệp.”

Gia Minh bỏ qua. “Cô có thể tranh luận điều khoản rộng hay hẹp. Nhưng hồ sơ kỷ luật nghề nghiệp không cần kết thúc để gây hậu quả. Chỉ cần được mở.”

Quân thấy ngón tay cô siết quanh mép bàn rồi thả ra. “Nếu anh cho rằng tôi dùng bí mật khách hàng, hãy chỉ rõ bí mật đó. Nếu anh cho rằng yêu cầu bảo toàn gây thiệt hại, hãy giải thích thiệt hại của việc giữ nguyên nhật ký hệ thống.”

Cuộc gọi kết thúc mà không có thỏa thuận. Một phút sau, email mới đến. Gia Minh gửi riêng cho An Nhiên một trang phụ lục không nằm trong bộ tài liệu vừa được giao. Trên đầu trang là mã nội bộ vụ Nguyễn Thảo Vy. Dưới cùng có chữ ký tắt của An Nhiên bên cạnh câu xác nhận không hỗ trợ bất kỳ hành động nào nhằm mở lại tranh chấp nếu chưa có chấp thuận bằng văn bản của Đại Tín.

Hùng đọc xong, mặt đổi sắc. “Bản này phải kiểm tra tính toàn vẹn. Nó không có trong bộ họ vừa tống đạt.”

Kha hỏi: “Cô nhớ đã ký tắt không?”

An Nhiên nhìn trang giấy rất lâu. “Tôi nhớ một phụ lục. Tôi không nhớ câu này.”

Điện thoại cô sáng lần nữa. Tin nhắn của Gia Minh chỉ có hai dòng.

“Mười hai giờ trưa mai. Rút yêu cầu bảo toàn, hoặc tôi nộp phụ lục này cùng đơn xin biện pháp khẩn cấp.”

Dòng thứ hai lạnh hơn.

“Lần này, chính chữ ký của cô sẽ buộc cô im lặng.”