Chương 24: Đêm Ở Cầu Vượt
Chương 24: Đêm Ở Cầu Vượt
An Nhiên kéo rèm phòng bệnh lại trước khi mở laptop. Câu ‘mình lập biên bản của chính mình’ không làm căn phòng bớt ngột ngạt, nhưng nó khiến mọi người thôi nhìn về phía cửa như chờ một bàn tay khác thò vào bóp méo sự thật. Quân đứng cạnh giường bà Mai, mắt còn dính trên hai chữ LSon trong ảnh chụp metadata Hùng gửi. Anh đã từng nghĩ những thứ như tên tác giả, thời điểm tạo file, sổ khách bệnh viện là chuyện của người làm văn phòng và luật sư. Bây giờ chúng nằm giữa phòng bệnh, sắc như cạnh dao, chỉ cần xếp sai một dòng là mẹ anh, Minh Châu, thậm chí cả một điều dưỡng vô tình ký sổ trực cũng có thể bị kéo vào một câu chuyện khác.
An Nhiên không viết dài. Cô chia trang giấy thành bốn cột: sự kiện, nguồn ghi nhận, người đang giữ, nguy cơ bị phản công. Tin nhắn đe dọa của Minh Châu đi cùng vi bằng. Người đàn ông lạ đi cùng sổ khách và yêu cầu bảo toàn camera 11:30 đến 12:40. Biên bản bổ sung lần hai đi cùng email Cửu An, file gốc, metadata tác giả LSon, thời điểm tạo 12:18. Mỗi dòng được cô đọc lại một lần, chậm và lạnh, như thể cô đang đóng đinh từng mảnh hỗn loạn xuống mặt bàn. Quân nghe đến dòng ‘không sử dụng lời kể bên thứ ba để gây áp lực’ thì cổ họng nghẹn lại. Người ta gọi Minh Châu là bên thứ ba để tiện gạt cô ra khỏi câu chuyện, nhưng tin nhắn đe dọa lại tìm đến đúng điện thoại cô, đúng giường bệnh, đúng lúc màn hình còn sáng.
Mười sáu giờ năm mươi bảy, Hùng gọi đến. Bài thứ hai chưa lên toàn bộ, nhưng một đoạn nhá hàng đã được đẩy lên tài khoản vệ tinh: ‘Nhân chứng bệnh viện hay kịch bản tẩy trắng?’ Không có tên Minh Châu, không có ảnh mặt, nhưng có đủ chi tiết để người trong cuộc hiểu họ đang chĩa mũi dao về đâu: phòng lưu bệnh, người mẹ đang nằm viện, cô gái trẻ truyền dịch, một luật sư ‘dẫn lời kể chưa kiểm chứng’. Kha đang ở đầu dây bên kia, giọng không cao nhưng gấp. ‘Nếu mình phản ứng bằng cách kể Châu đã nói gì, họ đạt mục đích. Nếu im hoàn toàn, họ bảo mình không dám đối chất.’ An Nhiên nhìn Minh Châu. Cô gái ngồi im trên giường, hai tay nắm chặt mép chăn đến trắng bệch. ‘Mình phản ứng bằng quy trình,’ An Nhiên nói. ‘Không nhắc danh tính. Không kể lời khai. Chỉ xác nhận có dấu hiệu đe dọa nhân chứng và đã yêu cầu bảo toàn chứng cứ. Còn bài của họ để đó. Người vội phải là người cần che.’
Minh Châu bỗng gọi rất khẽ: ‘Chị An.’ Từ lúc thừa phát lại rời đi, cô gần như không nói gì. Mẹ cô vẫn ngủ gục trên ghế, khuôn mặt mệt đến mức ngay cả nếp nhăn cũng như bị rút hết sức. Minh Châu nhìn mẹ, rồi nhìn Quân. ‘Em có chuyện chưa nói hết.’ Căn phòng im xuống nhanh đến khó chịu. Quân thấy bản năng đầu tiên của mình là sợ. Anh sợ thêm một chi tiết nữa sẽ làm tất cả rối hơn, sợ sự thật không sạch như anh cần, sợ Minh Châu thú nhận điều gì khiến người ta có cớ gọi cô là kẻ bịa đặt. An Nhiên không đổi nét mặt. Cô chỉ đóng laptop lại một nửa. ‘Em nói với chị trước. Không ai ghi âm nếu em chưa đồng ý.’ Minh Châu nuốt khan. ‘Đêm ở cầu vượt Nam Phong, em không chỉ thấy người ta mở laptop có file đó. Em đã thấy người đàn ông hôm nay.’
Tên cầu vượt rơi xuống giữa phòng như tiếng vật cứng chạm sàn. Kha đang nghe loa, lập tức hỏi lại nhưng An Nhiên giơ tay ra hiệu chờ. Minh Châu nói chậm, đứt quãng, nhưng lần này không né mắt nữa. Đêm đó cô tan ca muộn, đứng dưới cầu vượt chờ xe buýt vì mưa quá lớn. Ở bậc thang lên cầu, một người đàn ông mặc áo khoác xám đứng quay lưng, mở laptop trên mui một chiếc xe bảy chỗ đang đỗ sát lề. Cô chỉ nhìn thấy một góc màn hình: ảnh phong bì, tên file BBLV_908_draft, và một cửa sổ chat có chữ ‘Sơn nhận chưa’. Khi người đàn ông quay lại, ánh đèn xe hắt qua mặt ông ta trong vài giây. Sáng nay, lúc ông ta đứng ngoài hành lang bệnh viện, Minh Châu nhận ra nhưng không dám nói. Cô sợ mình nhớ sai. Cũng sợ nếu nói ra, mẹ cô sẽ bị kéo khỏi phòng bệnh như lần trước người ta dọa chuyển viện.
Quân không biết mình đã buông tay mẹ từ lúc nào. Bà Mai trở mình, tiếng thở yếu khiến anh vội cúi xuống đắp lại chăn. Cơn giận trong anh không còn nóng nữa, nó lạnh đi, đặc và nặng. Anh muốn hỏi Minh Châu vì sao không nói ngay, nhưng câu hỏi vừa hiện ra đã tự tắt. Vì cô mười chín tuổi, vì mẹ cô đang bệnh, vì một tin nhắn đã đủ làm tay cô run khi ký tên viết tắt. Nếu đổi lại là anh, sáng nay khi thấy mẹ nằm trên giường và một người lạ giơ điện thoại ngoài cửa, anh cũng chưa chắc giữ nổi sự can đảm tử tế hơn. An Nhiên hỏi đúng một câu: ‘Em có sẵn sàng ghi nhận việc em nhận dạng có điều kiện không? Chị sẽ viết rõ đây là trí nhớ cần đối chiếu, không phải kết luận.’ Minh Châu gật đầu, nước mắt tràn ra nhưng giọng lại rõ hơn. ‘Em sẵn sàng. Nhưng xin đừng đưa tên mẹ em lên mạng.’
Tối xuống rất nhanh. Bà Mai được dì Sáu ở lại trông, Minh Châu đổi sang phòng ít người hơn theo yêu cầu ghi nhận của bệnh viện, còn An Nhiên, Quân và Kha đi đến cầu vượt Nam Phong. Không ai gọi đó là dựng lại hiện trường, vì chưa đủ điều kiện để gọi lớn như vậy. Kha chỉ nói họ đi khảo sát vị trí lời kể, ghi nhận ánh sáng, góc nhìn, camera công cộng và lối thoát. Cầu vượt sau mưa sáng lốm đốm dưới đèn cao áp. Nước đọng trong những rãnh nhỏ, xe chạy qua dưới chân cầu thành từng vệt âm thanh dài. Quân đứng ở trạm xe buýt Minh Châu mô tả, nhìn lên bậc thang. Từ đây, nếu có xe đỗ dưới mái cầu, người chờ xe thật sự chỉ thấy được một phần mui xe và màn hình hắt sáng. Không đủ để buộc tội ai, nhưng đủ để một cô gái sợ hãi nhớ mãi khuôn mặt vừa quay lại trong ánh đèn.
Kha chụp ảnh vị trí bằng điện thoại của mình nhưng không đăng, không gửi lung tung. Anh đọc to từng mốc cho An Nhiên ghi: khoảng cách từ trạm chờ đến bậc thang, hướng camera giao thông, điểm bị biển quảng cáo che khuất, cửa hàng tiện lợi đối diện có camera riêng nhưng góc quay có thể chỉ lấy được làn xe. ‘Muốn xin trích xuất phải có văn bản,’ anh nói. ‘Tôi có thể hỏi chủ cửa hàng giữ dữ liệu qua đêm, nhưng không nhận file bằng đường cá nhân.’ An Nhiên gật đầu. ‘Giữ đúng vậy. Chúng ta cần nguồn sạch hơn là một video chuyền tay.’ Quân nghe họ nói, lần đầu trong ngày thấy sự chậm chạp của quy trình không còn đáng ghét. Nó chậm vì nó phải chống lại những bàn tay quá nhanh ngoài kia: nhanh viết biên bản, nhanh tung bài, nhanh biến một người đang bệnh thành đạo cụ.
Cao trào nhỏ đến không bằng tiếng hét, mà bằng một cuộc gọi. Hùng báo đoạn nhá hàng lúc chiều đã bị thay bằng bản bài đầy đủ, nhưng trong ba phút đầu, hệ thống cache lưu được một ảnh bị gỡ vội. Ảnh chụp chính cầu vượt Nam Phong, đúng bậc thang họ đang đứng trước mặt. Không có Quân, không có An Nhiên, chỉ có chiếc xe bảy chỗ mờ trong mưa và một bóng người áo xám cúi xuống mở laptop. Tên file trên ảnh, theo dữ liệu tải lên mà Hùng giữ kịp, là CV_NP_LSon_2311. Quân ngẩng phắt đầu. Gió từ dưới đường hất lên lạnh buốt. Minh Châu không bịa ra cây cầu này. Nhưng người bên kia cũng biết cây cầu này quan trọng đến mức chuẩn bị sẵn ảnh để kể trước một câu chuyện khác.
An Nhiên không vui mừng. Mặt cô còn lạnh hơn lúc ở bệnh viện. ‘Lưu cache, lưu thời điểm thay bài, lưu tài khoản đăng đầu tiên. Không ai gọi đây là chứng cứ kết luận.’ Cô ngắt máy, quay sang Kha. ‘Ngày mai gửi yêu cầu bảo toàn camera cửa hàng, giao thông và dữ liệu đăng bài. Tối nay không ai công khai gì.’ Kha đang định đáp thì điện thoại anh rung. Một số lạ gửi đến một bức ảnh mới. Trong ảnh, An Nhiên, Quân và Kha đang đứng dưới chân cầu vượt, chụp từ phía bên kia đường, qua lớp kính xe lấm mưa. Tin nhắn đi kèm chỉ có một câu: ‘Đừng dạy chúng tôi cách lập biên bản.’ Quân nhìn sang làn xe đang trôi qua dưới ánh đèn, từng chiếc kính tối phản lại gương mặt anh trong một thoáng rồi biến mất. Lần này, anh không lao theo. Anh chỉ nghe An Nhiên nói rất khẽ, rõ từng chữ: ‘Vậy thì bắt đầu từ chiếc xe vừa chụp chúng ta.’
