Chương 25: Người Chết Để Lại Email
An Nhiên không nhìn theo làn xe quá ba giây. Dưới cầu vượt Nam Phong, những kính xe tối lướt qua như những mảnh đêm được kéo bằng bánh cao su, chiếc nào cũng có thể là chiếc vừa chụp họ, chiếc nào cũng có thể vô can. Quân đứng cạnh cô, bàn tay siết điện thoại của Kha đến mức đốt ngón trắng ra. Bản năng đầu tiên trong anh vẫn là lao qua đường, đập vào cửa từng xe đang dừng đèn đỏ, bắt một gương mặt nào đó chịu trách nhiệm cho câu đe dọa lạnh tanh kia. Nhưng rồi anh nghe tiếng thở của mình, nghe tiếng An Nhiên nói ở chương trước còn nguyên trong đầu: bắt đầu từ chiếc xe vừa chụp chúng ta. Bắt đầu, không phải đuổi theo.
Kha đưa điện thoại cho An Nhiên. Tin nhắn số lạ vẫn nằm đó, ảnh ba người qua lớp kính lấm mưa, câu chữ ngắn đến trơ tráo. An Nhiên không chạm vào màn hình bằng tay trần. Cô lấy khăn giấy trong túi, giữ máy bằng cạnh, rồi yêu cầu Kha chụp lại trạng thái nhận tin bằng điện thoại của cô, ghi giờ hệ thống, nhà mạng, phần đầu số và tình trạng pin. Quân nhìn những thao tác nhỏ ấy, cơn giận trong ngực bị kéo chậm lại từng chút. Có lẽ đó là điều anh ghét nhất và cũng cần nhất ở cô: ngay cả khi bị đe dọa ngoài đời thực, cô vẫn biến nỗi sợ thành một dòng có thể ghi vào biên bản.
‘Không trả lời,’ An Nhiên nói. ‘Không gọi lại. Không gửi cho ai ngoài nhóm đang giữ hồ sơ.’ Kha gật đầu, giọng khàn hơn bình thường. ‘Tôi sang cửa hàng tiện lợi. Camera cửa kính có thể lấy được làn bên kia.’ Quân lập tức bước theo, nhưng An Nhiên giữ anh lại bằng một ánh nhìn. Không phải ngăn, chỉ là kéo anh về đúng vị trí. ‘Anh đi cùng tôi. Kha nói chuyện với chủ cửa hàng, chúng ta đứng ngoài khung hình càng ít càng tốt.’ Quân muốn hỏi tại sao đến lúc này còn phải sợ mình xuất hiện trong khung hình, rồi tự hiểu. Phía kia đang muốn biến họ thành câu chuyện. Mỗi bước chân bừa bãi đều có thể trở thành một tấm ảnh khác.
Chủ cửa hàng là một người đàn ông ngoài bốn mươi, đang kiểm tiền trong quầy. Khi nghe Kha giới thiệu mình là người hỗ trợ luật sư trong một vụ việc có dấu hiệu đe dọa nhân chứng, ông lập tức nhìn ra ngoài đường như thể camera trên trần cũng có thể đem họa vào tiệm. An Nhiên không ép ông đưa file. Cô chỉ đặt danh thiếp xuống quầy, nói rõ họ yêu cầu bảo toàn dữ liệu từ 21 giờ 08 đến 21 giờ 32, không sao chép qua thiết bị cá nhân, không gửi qua ứng dụng chat, sáng mai sẽ có văn bản chính thức. Giọng cô bình tĩnh đến mức người ta khó từ chối vì thương hại; họ chỉ có thể đồng ý vì đó là việc đúng thủ tục.
Camera xem lại tại chỗ chỉ đủ để xác nhận có một chiếc xe bảy chỗ màu tối dừng dưới mái hiên đối diện gần bốn phút. Biển số bị mưa và ánh đèn pha làm nhòe, tài xế không xuống xe, ghế sau hé kính trong một khoảnh khắc rất ngắn. Không có gương mặt nào rõ. Không có cảnh ai giơ điện thoại lên. Nhưng khi xe rời đi, camera phụ phía cửa kho bắt được một chi tiết nhỏ ở kính sau: một miếng giấy ra vào màu xanh nhạt, chỉ thấy được hai chữ cái đầu giống ‘CA’ và một vạch số bị che. Kha im lặng nhìn màn hình. Quân biết cả ba người đều đang nghĩ đến Cửu An, nhưng không ai nói ra như thể chỉ cần nói quá sớm, chi tiết đó sẽ bẩn ngay.
‘Ghi là nghi vấn giấy ra vào, không kết luận đơn vị,’ An Nhiên nói. Cô nhờ chủ cửa hàng ký một dòng xác nhận rằng dữ liệu vẫn đang được giữ tại máy gốc, rồi dặn ông nếu có người đến hỏi mua, xóa hoặc mượn ổ cứng thì gọi thẳng cho số văn phòng An Bình. Lúc đi ra, Quân ngoái lại nhìn màn hình camera. Chiếc xe tối biến mất ở góc đường, để lại một vệt nước run run dưới ánh đèn. Không có chiến thắng nào ở đó. Chỉ có cảm giác họ vừa giữ được một mảnh rất nhỏ khỏi bị cuốn đi.
Điện thoại An Nhiên rung khi họ vừa lên xe của Kha. Lần này là Hùng. Giọng anh không còn vẻ nhanh nhảu thường thấy, chỉ còn tiếng gõ phím khô và gấp ở nền. ‘Em giữ được cache bài đầy đủ lúc 18 giờ 03. Ảnh CV_NP_LSon_2311 không phải thứ duy nhất bị gỡ. Trong bản HTML đầu tiên có một đoạn preview lỗi, giống như họ paste từ email client sang hệ thống đăng bài. Nó để sót một Message-ID và tên file đính kèm.’ An Nhiên bật loa ngoài, nhưng ra hiệu cho Kha chưa nổ máy. Quân ngồi ghế sau, cảm thấy hơi lạnh từ áo mưa ngấm qua lưng, chậm rãi và khó chịu như một dự cảm.
‘Tên file gì?’ Kha hỏi. Hùng im lặng vài nhịp trước khi đáp: ‘HD_to_LA_draft.eml.’ Trong xe, không ai nói gì. HD có thể là bất cứ ai nếu người ta muốn tự lừa mình, nhưng trong vụ này, hai chữ đó gần như không còn khoảng trống để trốn. Hải Đăng. Người chết mà hồ sơ chính thức mô tả là say rượu, mất lái, tự kết thúc đời mình trong một đêm mưa. Quân đã đọc tên anh ta quá nhiều lần trong biên bản, trong bài báo, trong lời chửi rủa dành cho Minh Châu. Nhưng đây là lần đầu cái tên ấy hiện lên như một người còn kịp để lại điều gì đó.
An Nhiên không để sự im lặng kéo dài. ‘Có file không?’ ‘Không từ bài đăng,’ Hùng nói. ‘Đoạn preview chỉ cho thấy dấu vết. Nhưng sau khi em báo lên hộp thư tố giác của văn phòng về việc bảo toàn nguồn, có một email ẩn danh gửi đến. Đính kèm một bản .eml cùng Message-ID trùng với đoạn bị sót. Em chưa mở trên máy chính, chỉ đọc trong sandbox ngoại tuyến. Header có DKIM pass từ tài khoản cá nhân của Vũ Hải Đăng, thời điểm gửi là 22 giờ 41 đêm trước tai nạn. Nhưng người gửi bản sao cho mình là ai thì chưa biết. Chuỗi lưu giữ yếu. Rất yếu.’ Câu cuối cùng ấy giống hệt điều An Nhiên sẽ nói, chỉ khác là nó đi ra từ miệng Hùng trước.
‘Tốt,’ An Nhiên nói. ‘Vậy nó là đầu mối, không phải chứng cứ để công bố.’ Quân nhắm mắt một thoáng. Nếu là anh của vài ngày trước, có lẽ anh đã bảo tung ra ngay, để cả thành phố thấy người chết không hề ngu ngốc như họ mô tả. Nhưng Minh Châu vừa bị kéo đến mép vực vì một lời kể chưa được đối chiếu, bà Mai vẫn nằm trong bệnh viện, và một số lạ vừa chứng minh họ bị theo sát ngoài đường. Một email không rõ ai chuyển đến có thể cứu họ, cũng có thể là mồi câu bọc đường.
Họ về văn phòng An Bình lúc gần mười một giờ. Mai Hạnh vẫn để đèn bàn sáng, cạnh đó là hai ly cà phê đã nguội và một xấp giấy yêu cầu bảo toàn dữ liệu in sẵn. Không ai hỏi vì sao cô biết họ sẽ cần. Trong văn phòng nhỏ, ánh sáng trắng làm mọi gương mặt trông mệt hơn. Hùng ngồi trước máy phụ không kết nối mạng, trên màn hình là một cửa sổ đọc mail dạng văn bản. Anh đã in header, băm mã hash của file đính kèm, ghi lại thời điểm nhận, địa chỉ IP trung gian và toàn bộ thao tác mở. An Nhiên đọc từng dòng, chậm hơn thường lệ. Kha đứng bên cửa sổ, không hút thuốc nhưng tay vẫn tìm gói thuốc trong túi áo như một thói quen chưa bỏ hẳn. Quân ngồi xuống ghế khách, lần đầu thấy một người chết có thể bước vào phòng bằng những dòng chữ.
Nội dung email không dài. Hải Đăng viết cho một người rất quen, dùng giọng của em trai hơn là giọng của con trai chủ tịch. Anh ta nói mình không say, không định lái xe về trong trạng thái mất kiểm soát, và nếu có ai dùng kết quả nồng độ cồn để đóng câu chuyện lại thì người nhận đừng ký bất kỳ bản giải trình nào. Anh ta nhắc đến một bản nháp biên bản mang mã 908, một người tên Sơn giữ file trước khi bộ phận pháp chế nhận được, và một cuộc hẹn ở khu Nam Phong để lấy thêm tài liệu từ người không muốn xuất hiện trong công ty. Không có câu nào trực tiếp buộc tội Vũ Kiến Thành. Không có đoạn nào đủ để kết luận Cửu An hay Đại Tín giết người. Nhưng từng dòng lại phá một thứ còn quan trọng hơn: hình ảnh Hải Đăng như một nạn nhân thụ động, vô trách nhiệm, bị cái chết của chính mình làm câm mãi mãi.
Quân đọc đến câu ‘nếu em không về, chị đừng để họ nói em tự hủy đời mình’ thì cổ họng nghẹn lại. Anh không quen thương người ở phía gia đình đối thủ. Vũ Hải Đăng từng là cái tên nằm bên kia chiến tuyến, con trai của quyền lực đã khiến Minh Châu bị nghiền dưới bánh xe dư luận. Nhưng trong email này, anh ta chỉ là một người trẻ biết mình đang chạm vào thứ bẩn và vẫn cố gửi một lời nhắn trước khi đi. Quân nghĩ đến Minh Châu đứng dưới cầu vượt đêm mưa, nghĩ đến ánh laptop trên mui xe, nghĩ đến câu ‘Sơn nhận chưa’. Những mảnh rời rạc không tự ghép thành sự thật, nhưng chúng bắt đầu cùng chỉ về một hướng.
Mai Hạnh là người phá vỡ im lặng. ‘Nếu email thật, Hải Đăng đang điều tra trước khi chết.’ An Nhiên gật đầu, nhưng ánh mắt cô không rời bản in. ‘Nếu email thật, động cơ che đậy không còn là giữ thể diện sau tai nạn. Nó có thể là ngăn Hải Đăng nói ra điều anh ta đã tìm thấy.’ Kha nhìn sang cô. ‘Và nếu email giả?’ ‘Thì người gửi muốn chúng ta chạm vào Lan Anh trước khi có bảo vệ nguồn.’ An Nhiên đặt tờ giấy xuống. ‘Dù thật hay giả, người được nhắc trong email mới là điểm cần kiểm chứng.’
Hùng phóng to phần người nhận. Dòng địa chỉ hiện ra rõ ràng, lạnh như một con dấu vừa đóng xuống giấy. To: vu.lananh@hungthinh… Bên dưới, trạng thái từ bản sao header cho thấy thư đã được máy chủ nhận thành công lúc 22 giờ 42. Và có một dòng nhỏ hơn, gần như bị bỏ qua nếu không đọc kỹ: mail opened via mobile client, 23 giờ 11. Quân ngẩng đầu. Hai mươi chín phút sau khi gửi. Cùng đêm Hải Đăng chết. An Nhiên nhìn dòng đó rất lâu rồi nói: ‘Ngày mai chưa được đến gặp cô ấy một mình.’ Kha hỏi: ‘Vì cô ấy nguy hiểm?’ An Nhiên gấp bản in lại, giọng thấp xuống. ‘Vì nếu Hải Đăng gửi email cho chị gái, thì hoặc Vũ Lan Anh đã im lặng từ đầu, hoặc cô ấy là người tiếp theo bị buộc phải im lặng.’
