Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 89: Lưỡi Dao Không Tiếng - Huyền Thạch Ẩn Cư

Chương 89: Lưỡi Dao Không Tiếng – Huyền Thạch Ẩn Cư

Câu “nàng còn nợ một đường về” rơi xuống rất nhẹ, nhưng trong khoảnh khắc ấy, ta nghe rõ tất cả âm thanh quanh cửa nam đều bị nó ép thấp đi. Tiếng Thanh Hành cố nuốt máu, tiếng giấy thuốc trong tay Vân Chi cọ vào kẹp bạc, tiếng Đàm Sinh thở gấp sau khi vừa thoát khỏi khe đá, thậm chí cả tiếng nứt nhỏ dưới đầu gối Lục Sùng đều trở nên xa lạ, như bị một lớp huyền thạch mỏng phủ lên. Cửa không đòi mạng ngay. Nó đòi một thứ nguy hiểm hơn: một cách để chúng ta tự chọn xem ai là “đứa trẻ” phải bị đưa vào.

Ta đặt mũi kiếm chặn trước hộp đồng. “Không ai đáp lời.” Đàm Sinh đang há miệng liền cứng lại. Ta nhìn hắn, giọng không lớn nhưng ép từng chữ xuống nền đá. “Dù ngươi nhớ được gì, dù ngươi nghĩ mình có thể đổi mạng cho người khác, cũng không được nhận.” Vân Chi ngẩng đầu nhìn ta một thoáng, ánh mắt nàng hơi tối đi. Nàng hiểu giống ta: lệnh trên thẻ không cần chúng ta kéo người vào ngay, nó chỉ cần một kẻ tự thừa nhận mình đúng là món nợ. Một khi lời nhận nợ thành hình, cửa nam sẽ có đường để cắn.

Giọng già sau khe bật cười rất khẽ. “Ngươi sợ hắn nói thật?” Ta không đáp lời bên trong, chỉ quay sang Vân Chi. Mu bàn tay nàng còn in một vệt đen mảnh, lớp da quanh đó bị bỏng lạnh đến tái xanh. Nàng không than một tiếng, lấy giấy thuốc thấm dịch bạc phủ lên vết thương, rồi đưa phần giấy còn lại cho A Mộc. “Dán lên ngực Thanh Hành, không chạm vào máu vừa phun. Hòm đá phản chấn vào phế mạch, nếu hắn cố thêm nửa khắc nữa sẽ tự làm khí nghịch lên tim.” Thanh Hành nghe vậy vẫn không buông vai khỏi hòm. Vân Chi lạnh mặt. “Muốn giữ cửa thì sống mà giữ. Chết ở đây chỉ thêm một thứ cho nó nhận mùi.”

A Mộc vội làm theo. Thanh Hành thở ra một hơi rất nặng, sắc mặt trắng bệch, nhưng vai không còn run dữ như trước. Lục Sùng vẫn quỳ ở đó, hai mắt dính chặt vào chữ Lục Sinh trên thẻ xương. Ta thấy cổ họng ông động mấy lần, giống người muốn gọi một cái tên nhưng không biết mình có quyền hay không. Thứ khiến ta lạnh sống lưng không phải sự sợ hãi của ông, mà là sự hổ thẹn. Một người sợ có thể trốn. Một người hổ thẹn thường sẽ lao vào bẫy để chuộc lỗi.

Ta nói: “Lục Sùng, ông nhìn kỹ dòng chữ này. Nó viết đưa đứa trẻ vào, không viết đưa Lục Sinh vào, cũng không viết đưa ta vào. Vì sao?” Lục Sùng ngẩng lên, mắt đỏ đến đáng sợ. “Vì bọn họ không cần tên. Năm đó… thứ ta thấy trong văn thư cũng không ghi tên đầy đủ. Chỉ có một hàng: đứa trẻ giữ hướng, cắt tên trước khi nhập mạch.” Ông run giọng, nhưng càng nói càng như tự xé lớp da cũ khỏi ký ức. “Ta tưởng đó là câu ghi chú của thợ chép. Gia phả có một chỗ bị dao mỏng rạch qua, không có tiếng giấy rách, không có mực lem. Ta hỏi thì trưởng bối bảo lỗi cũ, không được nhắc.”

“Lưỡi dao không tiếng,” Đàm Sinh lẩm bẩm. Hắn vừa nói xong liền tự bịt miệng, nhưng đã muộn. Hộp đồng chấn nhẹ, mẩu thẻ xương bên trong dựng đứng lên như bị một ngón tay vô hình nâng dậy. Trên nền gạch, bóng của Đàm Sinh kéo dài về phía khe cửa, mỏng và đen hơn bóng người bình thường. Một đường sáng xám nhạt lướt qua bóng ấy, không gây ra tiếng nào. Nhưng mặt Đàm Sinh lập tức trắng bệch, mắt trống đi trong một nhịp, như có ai vừa cắt khỏi hắn một sợi ký ức.

Ta không chém vào đường sáng. Lưỡi kiếm thật không cản được lưỡi dao cắt tên. Ta đạp mũi giày lên bóng của chính mình, kéo nó chồng lên mép bóng Đàm Sinh, đồng thời dùng sống kiếm gõ mạnh vào hộp đồng. Tiếng kim loại vang lên khô lạnh, cắt ngang khoảng im lặng mà lưỡi dao kia cần để đi hết nét. Đàm Sinh ngã ngồi xuống, ôm đầu thở dốc. Đường sáng xám biến mất, nhưng trên mặt thẻ, nét gạch chéo thứ sáu thấm đỏ hơn trước, còn vạch thứ bảy vẫn nguyên vẹn.

Vân Chi quỳ xuống bên cạnh Đàm Sinh, bắt mạch ở cổ tay hắn. “Nó không cắt thân thể. Nó cắt chỗ gắn tên với người.” Nàng ngẩng lên nhìn ta, giọng thấp nhưng sắc. “Nếu bị cắt thêm vài lần, hắn vẫn sống, nhưng sẽ không còn biết mình từng là ai. Đến lúc đó cửa có thể gọi hắn bằng bất cứ tên nào nó muốn.” A Mộc nghe mà nổi gai, bàn tay giữ hộp đồng siết chặt đến trắng khớp. Thanh Hành quay đầu nhìn phụ thân, trong mắt lần đầu có một vết nứt không giấu nổi. “Cha, năm đó Lục gia đã làm gì?”

Lục Sùng cúi đầu rất lâu. Ta tưởng ông sẽ lại trốn sau câu không biết, nhưng lần này ông khàn giọng đáp: “Ta không biết hết. Ta chỉ biết sau khi Tô Diên biến mất, có một nhóm người đưa văn thư vào từ cửa nam. Trưởng bối không cho ta đọc, nhưng ta thấy dấu Lục gia đặt ở cuối. Hàng cuối cùng viết: mượn đường về của Tô thị, giữ mạch phụ qua một đứa trẻ không ghi tên. Ta sợ, nên giả vờ chưa từng thấy. Sau đó gia phả bị rạch. Cái tên Lục Sinh cũng không còn.”

Bóng tối sau cửa im lặng. Sự im lặng ấy khác với lúc trước. Nó không còn là im lặng chờ mồi, mà là im lặng của kẻ thấy vết thương bị chạm đúng chỗ. Ta chậm rãi thu kiếm về nửa tấc, không hạ cảnh giác. “Vậy món nợ không nằm trên một mình Tô Diên. Lục gia mượn đường về của nàng, dùng một đứa trẻ giữ hướng, rồi cắt tên để không phải nhận nợ.” Giọng già bỗng lạnh đi. “Nói hay lắm. Biết rồi thì trả.”

Khe cửa mở rộng thêm bằng độ một sợi tóc. Chỉ một sợi tóc thôi, nhưng khí lạnh tràn ra khiến giấy thuốc trên tay Vân Chi lập tức cong mép. Lần này không có chỉ đen, không có gió kéo. Trước mặt chúng ta, bóng của Lục Sùng tự tách khỏi đầu gối ông, bò về phía hộp đồng như một con đường mực. Ông cắn răng, tay chống xuống đất, rõ ràng muốn tự đập đầu vào cửa để đổi lấy một khoảnh khắc đóng lại. Ta vung kiếm chặn trước ông. “Ông quỳ đủ rồi. Quỳ thêm cũng không làm người chết trở về.”

“Nhưng nợ là của Lục gia,” ông nghẹn giọng. Ta nhìn thẳng vào ông. “Nợ của Lục gia thì Lục gia phải nói thật, không phải ném thêm một người vào bóng tối. Nếu năm đó lưỡi dao không tiếng cắt tên để che nợ, hôm nay thứ đầu tiên ông phải trả là tiếng.” Lục Sùng ngẩn ra. Vân Chi hiểu ý ta nhanh nhất. Nàng lấy giấy thuốc sạch, đặt lên nắp hộp đồng, rồi dùng đầu kẹp bạc đẩy thẻ xương ép dưới giấy. “Gọi tên, nhưng không nhận người. Để nó biết cái tên này còn được người sống nghe thấy. Nếu nó cần im lặng để cắt, chúng ta phá im lặng.”

Thanh Hành chống một tay lên hòm đá, giọng còn lẫn máu nhưng rất rõ: “Lục Sinh.” Đàm Sinh run lên dữ dội. A Mộc cũng cắn răng gọi theo, dù hắn không hiểu hết quá khứ trong cái tên ấy: “Lục Sinh.” Vân Chi không gọi ngay. Nàng nhìn Đàm Sinh trước, như cho hắn quyền từ chối. Đàm Sinh nhắm mắt, nước mắt lăn qua bụi đá trên má, nhưng cuối cùng hắn gật rất nhẹ. Vân Chi mới nói: “Lục Sinh.”

Lục Sùng là người cuối cùng. Môi ông run đến mức âm đầu gần như vỡ nát. Ta không giục. Có những cái tên bị chôn nhiều năm, kéo lên sẽ dính theo bùn, máu và tội lỗi; giục một người gọi chúng quá nhanh chỉ là một cách khác để trốn khỏi cái giá. Cuối cùng, ông cúi đầu rất sâu, trán chạm nền gạch nứt, nhưng lần này không phải quỳ với cửa. Ông nói từng chữ: “Lục Sinh, ta đã thấy tên con. Lục gia đã nợ con.”

Hộp đồng rung mạnh. Tấm giấy thuốc trên nắp hộp bốc lên một làn khói đen, nhưng mẩu thẻ xương không bay về phía cửa nữa. Đường bóng dưới đầu gối Lục Sùng khựng lại, như mất phương hướng. Cửa nam phát ra tiếng rít dài, không lớn, nhưng khiến răng ta tê buốt. Giọng già gằn xuống: “Các ngươi tưởng gọi một cái tên là trả được đường về sao?” Ta đáp: “Không. Nhưng đủ để ông không thể dùng im lặng cắt người nữa.”

Ngay khoảnh khắc ấy, phía sau khe cửa vang lên tiếng kim loại bị kéo lê. Không phải cơ quan. Là bước chân. Có người đang đi trong bóng tối, từng bước rất chậm, như đã lâu không dùng thân thể của mình. Vân Chi lập tức kéo Đàm Sinh lùi lại. Thanh Hành ép hòm đá xuống, mặt tái mét. Ta nâng kiếm, cổ tay lạnh đến gần như mất cảm giác, nhưng đầu óc lại tỉnh lạ thường. Bóng tối sau khe cửa tụ lại thành một đường đứng mảnh, rồi một bàn tay trắng bệch đặt lên mép cửa từ bên trong. Trên mu bàn tay ấy có hình nửa vầng trăng gãy giống hệt dấu phấn vừa hiện ở cổ tay ta.

Giọng già không cười nữa. Hắn nói rất khẽ, khẽ đến mức giống như sợ đánh thức người đang bước ra. “Các ngươi muốn trả tiếng cho cái tên bị cắt? Vậy nghe cho rõ. Người giữ mạch thứ bảy vẫn còn biết đường về.”

Bàn tay kia chậm rãi xoay lại. Trong lòng bàn tay không có máu, không có vũ khí, chỉ có một mảnh vải mục thêu chữ Diên đã phai gần hết màu. Rồi từ sau khe cửa, một giọng nữ rất khàn, như được kéo lên từ đá sâu, gọi đúng tên ta.

“Lục Hoài Tranh… đừng để Lục Sinh nhớ hết.”