Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 70 - Chương 70: Người Mang Cốt - Đêm Tạ Gia Đổ Máu

Chương 70: Người Mang Cốt – Đêm Tạ Gia Đổ Máu

Cửa đá khép lại sau lưng Mộc Tịch Nhan, tiếng Huyết Dẫn Trận phía trên bị cắt ngang như có ai dùng tay bịt miệng một con thú đang gầm. Nhưng Tạ Huyền không vì vậy mà nhẹ nhõm. Sự yên tĩnh của Đăng Đạo quá mỏng, mỏng đến mức mỗi hơi thở đứt quãng của Mộc Tịch Nhan đều giống một vết dao cào lên tai hắn. Nàng đi nghiêng giữa hai vách đá, một tay chống vào rãnh linh văn, một tay che bụng, máu từ kẽ tay thấm vào áo rồi bị ánh đèn tắt hai bên nuốt mất màu. Cuối đường, ngọn đèn trắng nhạt dưới bốn chữ Khố tiền thủ đăng vẫn cháy, không ấm, không lạnh, chỉ lặng lẽ chờ họ tự đưa mình đến trước nó.

Tạ Huyền ép Quan Linh Tâm Nhãn mở ra một khe rất nhỏ. Hắn không dám nhìn toàn bộ Đăng Đạo nữa. Mệnh Đài của hắn đã thiếu một sợi mệnh tức, phong ấn quanh thai tức lại có thêm vết rạn, nếu còn tham nhìn, thứ mất tiếp theo có lẽ không phải máu hay sức lực mà là khả năng tỉnh táo. Ánh đèn trắng hiện lên trong tầm nhìn của hắn thành nhiều vòng linh văn xếp chồng. Vòng ngoài khắc họ Tạ, vòng giữa khắc họ Mộc, vòng trong có vài nét bị xóa đến gần như không còn đọc được. Ở tâm đèn, một mảnh xương nhỏ bằng đốt ngón tay treo lơ lửng, trên xương có vết sẹo bán nguyệt giống hệt bàn tay già nua hắn từng thấy trong ánh lửa chương trước.

‘Không phải đèn thường,’ Tạ Huyền truyền ý niệm, giọng khàn đến mức chính hắn cũng thấy xa lạ. ‘Nương, đừng chạm vào tim đèn. Nó đang giữ một đoạn cốt tức.’ Mộc Tịch Nhan dừng lại cách ngọn đèn ba bước. Nàng đã yếu đến mức chỉ một động tác dừng cũng khiến đầu gối run lên, nhưng mắt vẫn rất tỉnh. ‘Cốt tức của ai?’ Tạ Huyền nhìn mảnh xương trong đèn, càng nhìn càng thấy trong đó có nhiều lớp bóng người chồng lên nhau: người mặc áo Tạ thị, người đeo ngọc Mộc thị, một bóng áo trắng lưng đeo kiếm gãy, còn có lão nhân cầm đèn với vết sẹo bán nguyệt. Hắn đáp: ‘Không phải của một người. Đây là đèn được nuôi bằng xương của những kẻ từng giữ lời thề.’

Ngọn đèn trắng bỗng rung nhẹ. Trên vách đá bên phải, máu mới tiếp tục thấm ra, nối câu cảnh báo còn dang dở thành một hàng chữ dài hơn: Người mang cốt qua cửa, phải để lại thứ đầu tiên. Không lấy mạng mẹ. Không nhận máu giả. Không cho kẻ đứng ngoài mở kho. Mộc Tịch Nhan đọc đến bốn chữ ‘người mang cốt’, sắc mặt vốn đã nhợt lại càng trắng hơn. Nàng biết Thần Điện gọi đứa trẻ trong bụng nàng là chìa khóa, là cổ cốt, là tai họa. Nhưng Đăng Đạo không gọi hắn là chìa khóa. Nó gọi hắn là người. Chỉ một chữ ấy thôi đã khiến cổ họng nàng nghẹn lại, rồi lập tức bị nàng nuốt xuống. Đêm này không cho nàng mềm lòng quá lâu.

‘Thứ đầu tiên là gì?’ nàng hỏi. Tạ Huyền im lặng, để Quan Linh Tâm Nhãn bám vào từng nét chữ máu. Đường linh văn không giống cạm bẫy giết người. Nó giống một bản khế ước cũ, khô khan, tàn nhẫn, nhưng có giới hạn. Cửa này không đòi mạng Mộc Tịch Nhan vì người qua cửa không phải nàng. Nó cũng không nhận máu giả vì Bạch Tĩnh Chu đã dùng máu Tạ gia làm dây quá nhiều lần. Cái nó cần là một thứ thật sự thuộc về Tạ Huyền, đủ để chứng minh hắn không phải cái bóng bị cổ cốt dắt đi. Hắn chậm rãi nói: ‘Không phải vật. Là thứ đầu tiên con tự chọn mất sau khi biết mình là người mang cốt.’

Mộc Tịch Nhan siết tay trên bụng. ‘Không được chọn mệnh tức nữa.’ ‘Con biết.’ Tạ Huyền đáp rất nhanh, nhưng trong lòng hắn đã lạnh xuống. Những lựa chọn có thể dùng không nhiều. Nếu để lại thêm mệnh tức, Bạch Tĩnh Chu sẽ có dây truy tung thứ hai. Nếu để lại ký ức kiếp trước, hắn có thể mất nền tảng phân tích duy nhất giúp mình sống đến lúc này. Nếu để lại cảm giác với huyết mạch Tạ thị, hắn sẽ tự cắt một phần liên hệ với gia tộc đang đổ máu vì mình. Còn nếu để lại cảm ứng trực tiếp với cổ cốt, hắn sẽ không thể dựa vào bản năng cổ cốt để mở đường, cũng khó phát hiện khi Đại Khố gọi mình trong tương lai. Nhưng chính vì vậy, Thần Điện cũng sẽ khó dùng vết nứt phong ấn để xác định hắn ngay lập tức.

Phía trên tổ đường, Bạch Tĩnh Chu cũng nhận ra sự im lặng bất thường ấy. Huyết Châm bị lệch, Tử Môn thứ hai bị bỏ rỗng, còn vết xước phong ấn vừa hiện vừa mất như một ngôi sao bị mây che. Hắn nhìn Tạ Trường Nghi đang gục dưới cột, ngón cái rạn nát, máu nhỏ xuống nền trận thành từng giọt đặc. ‘Đăng Đạo nhận người,’ Bạch Tĩnh Chu nói. ‘Tạ gia các ngươi giấu được một cửa khá sâu.’ Tạ Trường Nghi nhấc mắt lên, khóe môi dính máu nhưng vẫn cong rất nhẹ. ‘Cửa sâu thì sao. Người không có lời thề, vào chỉ thấy tường.’ Bạch Tĩnh Chu không giận. Hắn giơ tay, năm tu sĩ Tư Lễ ty lập tức đổi vị trí quanh trận, đặt những mảnh xương Tạ thị vừa bị rút khỏi trận nhãn vào một đĩa đồng. ‘Vậy dùng xương người có lời thề gõ cửa,’ hắn nói. ‘Ta không cần vào. Ta chỉ cần nó mở chậm một nhịp.’

Tạ Trường Nghi nghe tiếng xương rơi vào đĩa đồng, mắt cuối cùng đỏ lên. Đó không phải sợ hãi, cũng không phải hối hận đơn giản. Đó là cơn giận của một gia chủ đã nhìn thấy người chết trong nhà mình còn bị kẻ khác dùng như chìa khóa. Ông không còn đứng nổi, nhưng vẫn còn hơi cuối cùng để làm một việc ngu ngốc mà đúng lúc. Ông dùng ngón tay cái đã rạn ấn vào miệng vết thương trên ngực, kéo ra một vệt máu đen, rồi viết lên nền trận một chữ Tạ méo mó. ‘Tổ đường Tạ thị,’ ông khàn giọng, ‘đóng khách.’ Chữ máu vừa thành, những bài vị vỡ trên cao đồng loạt rung lên. Không phải công kích, không phải cứu viện, chỉ là một lệnh đóng cửa cũ kỹ đến gần mục nát, đủ làm đĩa đồng trong tay Tư Lễ ty nứt ra một đường.

Dưới Đăng Đạo, ngọn đèn trắng chợt tối đi nửa phần. Tạ Huyền lập tức hiểu: Bạch Tĩnh Chu đã gõ vào cửa bằng xương người chết, và Tạ Trường Nghi đang dùng phần cuối cùng của gia chủ lệnh để chặn hắn. Không có thời gian nữa. Hắn không thể chờ một lựa chọn hoàn hảo. Trên đời này, lựa chọn hoàn hảo thường chỉ là tên khác của chậm chết. ‘Nương,’ hắn nói, ‘con chọn mất cảm ứng trực tiếp với cổ cốt.’ Mộc Tịch Nhan cứng người. Nàng biết câu ấy có nghĩa gì. Đứa trẻ này sinh ra đã yếu, nếu ngay cả cảm ứng với thứ bị cả thiên hạ săn đuổi cũng tự cắt đi, sau này hắn sẽ phải đi trong bóng tối lâu hơn người khác rất nhiều. Nhưng nàng cũng hiểu vì sao hắn chọn. Một đứa trẻ bị gọi là chìa khóa muốn sống như người, bước đầu tiên chính là không để chiếc chìa khóa trong người thay mình mở cửa.

‘Con chắc không?’ nàng hỏi, giọng run nhưng không ngăn. Tạ Huyền nhìn mảnh xương trong tim đèn, rồi nhìn vết rạn trên phong ấn đang bị ánh trắng soi rõ. Hắn không chắc về tương lai, không chắc mình có sống nổi đến lúc chào đời, càng không chắc lựa chọn này có khiến hắn mất bao nhiêu cơ hội. Nhưng hắn chắc một điều: nếu để Bạch Tĩnh Chu đóng dấu lên cổ cốt hôm nay, mọi cơ hội sau này đều không còn là của hắn. ‘Chắc,’ hắn đáp. ‘Cổ cốt ở trong người con, nhưng không được đi trước con.’

Ngọn đèn trắng bùng lên. Mảnh xương trong tim đèn xoay mạnh, ánh sáng mỏng như chỉ khâu xuyên qua vết rạn phong ấn, không vá lại hoàn toàn mà phủ lên đó một lớp tro bạc. Tạ Huyền đau đến mức ý thức trắng xóa trong một nhịp. Không phải đau sắc như bị xé mệnh tức, mà là cảm giác một cánh cửa trong thân thể mình bị khóa từ bên trong. Tiếng gọi mơ hồ của cổ cốt, thứ từng nằm rất sâu dưới Mệnh Đài như một tiếng nước chảy, đột ngột tắt. Quan Linh Tâm Nhãn vẫn còn, nhưng khi hắn nhìn vào chính mình, phần cổ cốt chỉ còn là một vùng mù xám lạnh. Hắn đã không mất xương. Hắn mất quyền nghe xương trả lời.

Mộc Tịch Nhan ôm bụng khuỵu xuống, nhưng nàng không ngã hẳn. Cánh cửa đá sau ngọn đèn mở ra từng tấc, để lộ một khoảng tối hẹp có mùi tuyết và hương tro. Phía trên, trận văn dưới chân Bạch Tĩnh Chu chợt mất mục tiêu. Vết xước phong ấn vẫn còn đó, nhưng cổ cốt phía sau vết xước như bị một lớp tĩnh lặng nuốt mất. Hắn cúi đầu nhìn đĩa đồng đã nứt, rồi lần đầu tiên nhíu mày. ‘Nó tự cắt cảm cốt?’ Một tu sĩ Tư Lễ ty run giọng: ‘Đại nhân, thai nhi làm sao biết…’ Bạch Tĩnh Chu ngắt lời: ‘Không phải thai nhi. Là người mang cốt.’

Bốn chữ ấy rơi xuống tổ đường đầy máu, nặng hơn mọi tiếng quát. Tạ Trường Nghi nghe thấy, cuối cùng bật ra một tiếng cười rất khẽ, vừa đau vừa nhẹ. Ông không biết đứa trẻ có sống không. Ông chỉ biết Bạch Tĩnh Chu đã phải gọi nó là người. Với Tạ gia đêm nay, vậy đã là một lần không thua sạch. Nhưng tiếng cười ấy khiến Bạch Tĩnh Chu quay lại. Hắn bước tới, tay đặt lên đỉnh đầu Tạ Trường Nghi, giọng bình tĩnh như đọc cáo văn: ‘Gia chủ Tạ thị, ngươi giữ được bảy hơi. Đủ đáng kính. Bây giờ trả phần còn lại.’

Trong Đăng Đạo, Tạ Huyền nghe được tiếng cười rất xa ấy trước khi nó bị cửa đá mới nuốt mất. Hắn muốn nhìn lên, muốn biết Tạ Trường Nghi còn sống hay đã chết, nhưng vùng mù xám trong Mệnh Đài kéo ý thức hắn xuống từng tấc. Mộc Tịch Nhan cắn răng đứng dậy, lảo đảo bước qua cửa. Ngay khi nàng vượt qua ngưỡng, ngọn đèn trắng sau lưng tắt phụt. Trên mặt đá trước mắt họ hiện ra một hàng chữ khắc sẵn, nét chữ sâu và thẳng như xương sống người chết: Cảm cốt đã mất. Đăng Đạo nhận chủ một lần. Phía trước là Khố Tiền Thất. Người giữ cửa hỏi câu thứ hai: nếu mẹ ngươi phải chết để ngươi được sinh, ngươi dùng gì để đổi?

Tạ Huyền nhìn hàng chữ ấy, ý thức gần như chìm hẳn mà vẫn ép mình giữ lại một tia tỉnh táo. Cửa thứ nhất đã lấy đi tiếng gọi của cổ cốt. Cửa thứ hai không hỏi hắn có muốn sống không, mà hỏi hắn sống bằng cách nào. Bên ngoài, đêm Tạ gia vẫn đang đổ máu. Bên trong, Mộc Tịch Nhan đặt tay lên bụng, giọng khàn nhưng kiên quyết: ‘Huyền nhi, lần này để nương trả.’ Tạ Huyền không đáp ngay. Vì trong vùng tối phía trước, một tiếng trẻ sơ sinh khóc rất nhỏ bỗng vang lên, giống hệt tiếng khóc của một đứa trẻ chưa từng được sinh ra.