Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 6: Mạch Linh Chảy Ngược - Thai Mệnh Tỉnh Giấc

Chương 6: Mạch Linh Chảy Ngược – Thai Mệnh Tỉnh Giấc

“Giờ tử… đêm nay.”

Ba chữ cuối cùng của Mộc Tịch Nhan rơi xuống hôi thất như một giọt máu rơi vào bát tro lạnh. Không có tiếng đáp lại. Tạ Lăng đã tan quá nửa, phần thân còn lại chỉ là một bóng xám quỳ trước bệ tro, nhưng ngay cả bóng ấy cũng run lên khi nghe nàng đọc mặt sau mệnh bài. Tạ Huyền ở trong bóng tối ấm nóng lại cảm thấy toàn thân chưa thành hình của mình lạnh đi. Tên hắn vừa được trao cho hắn, chưa kịp trở thành một nơi để bấu víu, đã hóa thành một vết khắc trong tay kẻ muốn hắn chết. Hắn không hoảng đến mức mất suy nghĩ, nhưng có một khoảnh khắc rất ngắn, hắn hiểu cảm giác bị người khác viết sẵn kết cục lên xương mình là như thế nào.

Mộc Tịch Nhan không khóc. Nàng chỉ khép mệnh bài lại, ngón tay đè lên mặt gỗ cháy xém, mạnh đến mức đầu móng tay hằn trắng. Sự im lặng ấy khiến Tạ Huyền đau hơn một tiếng nức nở. Hắn biết nàng đã mệt đến cực hạn; vết thương ở vai chưa khép, máu trong tay áo đã sẫm lại, hơi thở mỗi lúc một mỏng. Nhưng khi nàng cúi xuống nhặt mảnh bản đồ da thú trong ngăn tối, động tác vẫn rất chậm và chắc, như thể chỉ cần tay nàng còn nắm được thứ gì đó, nàng sẽ chưa cho phép bản án kia kết thúc trên người con mình.

Tro của Tạ Lăng rơi xuống nền. Lớp tro ấy không tản ra ngay, mà bị một luồng khí vô hình kéo thành một đường mảnh quanh bệ tròn. Mảnh bản đồ trong tay Mộc Tịch Nhan vốn khô cứng, lúc chạm phải tro xám bỗng mềm xuống như da sống. Những đường đen lờ mờ hiện lên: một tuyến dẫn về Thanh Mộc Vực, một tuyến bị gạch chéo hướng Trung Thiên, một tuyến vòng qua núi đá phía nam. Nhưng ở giữa ba tuyến ấy có một khoảng trắng bị đốt cháy, không tên, không ký hiệu, chỉ có một nét cong nhỏ giống như mạch máu bị bẻ ngược.

Tạ Huyền nhìn không thấy bằng mắt, nhưng hắn cảm được sự thay đổi trong khí tức. Mỗi khi ngón tay Mộc Tịch Nhan lướt qua một đường trên bản đồ, Tỏa Mệnh Hoa Ấn quanh hắn lại rung theo một nhịp khác. Đường về Thanh Mộc ấm nhưng quá rõ, giống con đường được vẽ cho người khác nhìn. Đường hướng Trung Thiên lạnh đến mức không giống lối thoát, mà giống miệng một cái bẫy đã mở sẵn. Tuyến núi đá phía nam trầm và nặng, có mùi đất ẩm, nhưng bị ba điểm son đỏ chặn lại. Chỉ khoảng trắng bị đốt kia không phát ra lời mời nào. Nó im lặng, câm lặng đến mức giống một vết thương cũ bị tất cả các loại mệnh bàn cố ý bỏ qua.

Bên ngoài hôi thất, tiếng nước tro đột nhiên dừng hẳn. Sự dừng ấy không phải yên tĩnh, mà là một loại chờ đợi bị kéo căng. Ngay sau đó, một tiếng gõ rất khẽ vang lên trên vách đá, rồi tiếng thứ hai, tiếng thứ ba. Không ai đứng sát ngoài cửa, nhưng mỗi tiếng gõ đều rơi đúng vào kẽ rạn của Tỏa Mệnh Hoa Ấn, như có người dùng đầu ngón tay gõ lên mạch sống của mẹ con nàng. Giọng nói lạnh nhạt của một người đàn ông truyền qua lớp đá dày, không cao, không gấp: “Dấu xanh đã lệch vào tro chết. Đổi Huyết Bàn. Nghe mạch.”

Hai chữ cuối vừa dứt, mệnh bài trong tay Mộc Tịch Nhan bỗng nóng lên. Mặt gỗ cháy xém nứt một đường từ chữ “Tạ” đến chữ “Huyền”, bên trong rỉ ra một sợi đỏ đen mảnh như tóc. Sợi ấy không lao vào Tạ Huyền ngay, mà quấn lấy cổ tay Mộc Tịch Nhan trước, chui xuống dưới da nàng. Tạ Huyền lập tức cảm thấy dòng linh tức trong thân thể mẹ đảo hướng. Mộc linh vốn nên từ tâm mạch tản ra tứ chi để giữ sinh cơ, giờ lại bị kéo ngược từ đầu ngón tay trở về vai, từ vai ép xuống tim, rồi từ tim dồn thẳng về Tỏa Mệnh Hoa Ấn. Mạch linh chảy ngược không phải công pháp, càng không phải cứu viện. Nó giống một cách ép người sống tạm thời mang nhịp của người chết để đánh lừa mệnh bàn.

Mộc Tịch Nhan khuỵu một gối xuống. Bàn tay nàng chống lên nền tro, nhưng không buông mệnh bài. Da trên mu bàn tay tái đi rất nhanh, từng đường gân xanh nổi lên như rễ cây bị nhổ khỏi đất. Tạ Huyền cảm thấy bản năng của Thiên Mệnh Cốt thức dậy vì thiếu sinh tức. Nó không gầm lên, cũng không bùng phát như trước; nó chỉ mở ra một khoảng trống rất nhỏ, lặng lẽ chờ dòng mộc linh chảy ngược đi qua. Nếu hắn thuận theo, hắn có thể hút lấy phần ấm cuối cùng ấy để giữ mình ổn định thêm một lúc. Cái giá là trái tim Mộc Tịch Nhan sẽ phải đập thay cho hai người trong khi chính máu nàng đã gần cạn.

Không. Tạ Huyền ép ý thức co lại, từng chút một, như nắm chặt một bàn tay không có hình. Hắn chưa biết tu luyện, chưa biết vận công, càng không có linh lực để chống lại Huyết Bàn bên ngoài. Nhưng hắn biết phân biệt giữa sống và cướp sống. Dòng mộc linh ngược kia đi qua hoa ấn, để lại những điểm sáng nhỏ như vụn đom đóm sắp tắt. Hắn không hút chúng vào cổ cốt, chỉ dùng ý thức đẩy chúng lệch khỏi khoảng trống đang mở, ép chúng bám vào cánh hoa rạn ngoài cùng của Tỏa Mệnh Hoa Ấn. Đau đớn lập tức nghiền qua hắn. Cổ cốt bị từ chối nguồn nuôi, hoa ấn bị ép giữ thứ không thuộc về nó, còn hắn ở giữa hai lực kéo, giống một hạt bụi cố chặn hai dòng sông.

Mộc Tịch Nhan cúi đầu, trong cổ họng bật ra một tiếng rên rất thấp. Nhưng ngay sau đó, nàng cười khẽ. Nụ cười ấy yếu đến gần như không thành tiếng, lại khiến Tạ Huyền đang chìm trong đau đớn khựng lại. “Con biết tránh.” Nàng nói rất nhỏ, không biết là nói với hắn hay với chính mình. “Tốt. Vậy mẹ cũng biết phải đi đâu.” Nàng đặt mệnh bài lên khoảng trắng bị đốt trên bản đồ, rồi cắt đầu ngón tay đã tái lạnh, nhỏ một giọt máu xuống nét cong giống mạch máu bị bẻ ngược. Máu không thấm vào da thú. Nó bò ngược lên trên, kéo theo tro của Tạ Lăng, vẽ ra bốn chữ đã bị che dưới lớp cháy: Táng Hôi Đạo.

Cả hôi thất rung mạnh. Bệ Hôi Thai Đài không mở ra ở tâm như lời Tạ Lăng từng chỉ, mà lún xuống một tấc ở mép ngoài, ngay nơi Mộc Tịch Nhan đã bước sai nửa bước. Dưới bệ, một khe tối dài hiện ra, không rộng, chỉ đủ cho một người nghiêng người đi qua. Gió từ trong khe thổi lên không có mùi đất mới, mà có mùi tro lâu năm và đá ướt. Nó không giống lối sống, nhưng cũng không mang cảm giác bị mệnh bàn nhìn thẳng. Tạ Huyền lập tức hiểu vì sao bản đồ để khoảng này trắng. Đây không phải đường dành cho người muốn thoát nhanh. Đây là đường dành cho kẻ chấp nhận đi vào nơi bị xem như đã chôn.

Tiếng gõ bên ngoài bỗng biến thành một tiếng nứt dài. Một vệt sáng xanh xuyên qua khe cửa hôi thất, mảnh như lưỡi dao, lướt qua nền tro và dừng đúng nơi Mộc Tịch Nhan vừa quỳ. Huyết Bàn đã nghe được mạch ngược. Nó không tìm tiếng nước nữa, cũng không tìm dấu xanh nữa; nó tìm phần sinh cơ đang bị ép chảy sai hướng. Giọng đàn ông ngoài cửa vẫn không đổi, nhưng trong sự bình thản ấy có thêm một tia chắc chắn đáng sợ. “Trong thất có thai sống. Phá văn.”

Những vết khắc trên vách đá đồng loạt sáng lên rồi tắt lịm. Tạ Lăng đã chết, nét phản mệnh chỉ vừa đủ làm lệch một lần, hôi thất không thể chống thêm lâu. Mộc Tịch Nhan nắm lấy bản đồ, giấu mệnh bài vào ngực áo, rồi dùng bàn tay còn chút hơi ấm ấn lên bụng mình. “Tạ Huyền.” Lần này nàng gọi tên hắn rất rõ. Không phải như đọc bản án, mà như kéo cái tên ấy khỏi tay Thần Điện trả về cho hắn. “Nghe mẹ. Không được tỉnh theo tiếng gọi bên ngoài. Bất kể nghe thấy gì, cũng đừng đáp.”

Tạ Huyền không thể trả lời. Nhưng hắn làm được điều duy nhất mình có thể làm: hạ ý thức xuống thật sâu, chậm lại, lạnh lại, để nhịp tồn tại của mình không va vào Huyết Bàn. Đây không phải ngủ, càng không phải khuất phục. Nó giống một người nín thở dưới mặt nước đen, biết rõ trên bờ có kẻ đang cầm lưới đợi mình ngoi lên. Bản năng cổ cốt khó chịu đến cực điểm. Nó muốn mở, muốn nuốt, muốn phá cái lạnh đang khóa quanh hắn. Tạ Huyền ép nó im. Nếu muốn sống mà lập tức biến mẹ thành cái giá đầu tiên, vậy hắn khác gì chiếc chìa khóa mà Thần Điện muốn rèn ra?

Mộc Tịch Nhan vịn mép bệ đứng dậy. Chân nàng loạng choạng, cánh tay bị mạch ngược kéo qua gần như mất cảm giác, nhưng nàng vẫn bước vào khe tối. Sau lưng nàng, cửa hôi thất nứt thêm một đường. Sợi xanh của Thanh Diệp Châm luồn qua vết nứt, lần này không còn mù mờ như trước. Nó bám vào một giọt máu trên nền, kéo căng, rồi đột nhiên đứt phựt khi giọt máu ấy bị tro Tạ Lăng phủ kín. Tàn tro cuối cùng của người giữ thất bốc lên, kết thành một vệt chữ rất nhạt trên đá: Đừng quay đầu.

Mộc Tịch Nhan không quay đầu. Nàng nghiêng người đi vào Táng Hôi Đạo, để bóng tối nuốt dần vai, tóc và vạt áo đầy máu. Khi chân nàng rời khỏi nền hôi thất, bệ tro phía sau sập xuống không tiếng động, chặn lại nửa đường sáng xanh vừa kịp đâm tới. Trong khoảnh khắc cuối trước khi bóng tối khép kín, Tạ Huyền nghe thấy tiếng mệnh bàn bên ngoài vỡ một góc, rồi giọng người đàn ông kia vang lên rất gần, như thể hắn đang đứng ngay bên kia một lớp da mỏng: “Mạch linh đã chảy ngược. Nàng ta không đi được xa.”

Mảnh bản đồ trong tay Mộc Tịch Nhan nóng lên lần nữa. Trên khoảng trắng vừa hiện Táng Hôi Đạo, một hàng chữ nhỏ dần dần nổi ra bằng màu máu sẫm: Mạch ngược che mệnh chín mươi chín hơi thở. Hết hơi thở thứ chín mươi chín, người cầm bàn sẽ nghe được cửa sinh. Mộc Tịch Nhan dừng trong đường tối, hơi thở đầu tiên bật ra rất khẽ. Tạ Huyền cũng bắt đầu đếm trong im lặng. Một.