Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 5: Một Bước Sai Lệch - Thai Mệnh Tỉnh Giấc

Chương 5: Một Bước Sai Lệch – Thai Mệnh Tỉnh Giấc

Bàn tay gầy kia vẫn đặt trên mép màn, nhưng không kéo màn lên ngay. Trong Tạ gia hôi thất, bóng tối dày như bọc cả âm thanh trong tro cũ. Mộc Tịch Nhan đứng trước tấm màn, một tay ôm bụng, một tay đặt hờ lên túi thuốc đã méo bên hông. Nàng không đáp lời người sau màn. Nhịp tim nàng chậm, đến mức Tạ Huyền tưởng mỗi lần nó đập là một lần nàng phải kéo thân thể mình trở lại từ rìa hôn mê. Nhưng chính sự chậm ấy lại khiến hắn biết nàng chưa mất cảnh giác. Một người còn đủ tỉnh táo để không tin câu gọi “Phu nhân Tạ gia” vẫn chưa bị dồn đến mức giao mạng cho bóng tối.

Sau màn, giọng nói khàn đặc lại vang lên. “Đừng đứng ngoài cửa. Hôi Tức Cừ chỉ làm lệch mệnh bàn được một lần. Lần thứ hai, người cầm bàn sẽ không nghe tiếng nước nữa, hắn sẽ nghe máu.” Tấm màn bị kéo sang một bên. Người bước ra không cao, thân thể chỉ còn da bọc xương trong lớp áo xám phủ đầy bụi hương. Bên mắt trái ông ta có một đường sẹo kéo xuống tận khóe miệng, khiến nửa gương mặt giống như đã bị khâu chết từ lâu. Ông ta không có dáng vẻ cứu tinh. Nhưng khi ông ta xuất hiện, những vết khắc trên vách đồng loạt tối đi, như tro tàn nhận ra người trông lửa cũ.

“Ngươi là ai?” Mộc Tịch Nhan hỏi. Người kia nhìn nàng một lúc, ánh mắt dừng trên bụng nàng lâu hơn nửa nhịp rồi cúi đầu. “Tạ Lăng. Người giữ hôi thất cuối cùng của Tạ gia. Đêm Tạ gia đổ máu, gia chủ để ta ở đây chờ một việc. Không chờ người Tạ gia còn sống. Chờ thai mệnh chưa kịp sinh ra.” Tạ Huyền cảm thấy Tỏa Mệnh Hoa Ấn quanh mình khẽ co lại. Người này không bất ngờ vì nàng đến; hắn đã chờ. Nếu tất cả đều đã được chuẩn bị, vậy hắn còn là người đang cố sống, hay chỉ là món đồ được chuyển từ tay kẻ săn này sang tay người giữ khác?

Mộc Tịch Nhan nhìn thẳng Tạ Lăng. “Nếu ngươi thật sự là người Tạ gia, ngươi phải biết Tạ gia đã không còn quyền ra lệnh cho đứa trẻ trong bụng ta.” Tạ Lăng không giận. Ông ta chỉ nghiêng đầu nghe một tiếng động rất xa vọng qua vách đá. Tiếng ấy mỏng như kim rơi vào nước, nhưng Tạ Huyền vừa nghe đã nhận ra. Sợi xanh Thanh Diệp Châm đang kéo lại. Nó chưa tìm được nhịp thật, nhưng sự sai lệch trong Hôi Tức Cừ đang mất dần tác dụng. Tạ Lăng chỉ vào nền đá sau tấm màn. Ở đó có một bệ tròn phủ tro trắng, quanh bệ là bảy vết lõm hình bàn chân. “Muốn chặt tiếng mệnh bàn, nàng phải bước đủ bảy vị trí, dùng hôi đăng ăn mất dấu xanh, rồi đặt thai mệnh vào Hôi Thai Đài trong ba hơi thở.”

Ba hơi thở. Với một đứa trẻ chưa sinh, ba hơi thở của mẹ có thể dài như một đời người. Hôi Thai Đài kia không phát ra sát ý rõ ràng, nhưng cổ cốt trong hắn lại im lặng một cách khác thường khi Tạ Lăng nói đến nó. Không phải im vì an toàn. Là im như một con thú ngửi thấy mồi đã được tẩm thuốc mê. Tạ Huyền lập tức ép ý thức dán vào tầng ngoài Tỏa Mệnh Hoa Ấn, không để bản năng cổ cốt trườn ra. Hắn không biết bệ tro kia sẽ cứu hắn hay nuốt hắn, nhưng hắn biết thứ khiến Thiên Mệnh Cốt chịu yên quá dễ dàng chưa bao giờ là lối thoát vô hại.

Mộc Tịch Nhan không bước ngay. Nàng cúi xuống nhìn những vết lõm trên nền, khóe môi tái đi vì mất máu, nhưng mắt vẫn tỉnh. “Tạ gia để lại quy củ này trước hay sau khi Thần Điện chạm vào hôi thất?” Tạ Lăng khựng lại. Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để Tạ Huyền bắt được trong hơi thở của ông ta có một vết nứt. Mộc Tịch Nhan nói tiếp: “Dấu Thanh Diệp Châm đang bám ngoài Tỏa Mệnh Hoa Ấn. Nếu ta đặt con ta vào tâm bệ theo cách cũ, thứ bị hôi đăng ăn trước chưa chắc là dấu xanh. Có thể là tầng hoa ấn đã rạn.”

Tạ Lăng quay phắt sang vách đá bên trái. Những đường tro văn ở đó bất ngờ sáng lên rồi tắt ngay, như một con mắt vừa hé đã bị ai che lại. “Mộc thị dùng Thanh Diệp Châm lên thai mệnh?” “Mộc thị muốn lấy lại thứ họ nghĩ có thể giao cho Thần Điện để đổi mạng.” Mộc Tịch Nhan đáp, không nói tên Mộc Hành Chu, nhưng trong giọng nàng có một vệt đau rất mỏng. Tạ Lăng im lặng lâu, rồi cười khàn một tiếng. “Vậy Tạ gia chết chưa đủ sạch. Tro còn bị người ngoài mượn gió.”

Tiếng kim rơi lại vang lên, lần này gần hơn. Nước tro phía ngoài cửa hôi thất gợn một vòng nhỏ dù không có gió. Tạ Huyền cảm giác sợi xanh ngoài hoa ấn chạm vào vách đá, lùi ra, rồi lại chạm vào, kiên nhẫn như người mù lần đường may. Tạ Lăng nhìn Mộc Tịch Nhan. “Nếu không dùng Hôi Thai Đài, nàng chống không qua nửa nén hương.” Mộc Tịch Nhan nhẹ nhàng đặt tay lên bụng. “Nếu dùng sai, con ta không cần nửa nén hương cũng bị các ngươi định xong số phận.”

Hai chữ “các ngươi” làm Tạ Lăng nheo mắt, nhưng ông ta không phản bác. Có lẽ vì trong hôi thất này, người chết Tạ gia cũng không hoàn toàn vô tội. Mộc Tịch Nhan hít vào một hơi rất khẽ, rồi bước tới vết lõm đầu tiên. Nền đá lạnh rung lên. Vết lõm thứ nhất sáng màu tro xám. Thứ hai, ánh sáng yếu hơn. Thứ ba, vai nàng run mạnh vì vết thương bị kéo, máu thấm xuống tay áo và rơi vào nền. Mỗi bước của nàng đều khiến Tỏa Mệnh Hoa Ấn chịu một lực kéo ngược. Tạ Huyền đau đến ý thức như bị nghiền qua đá vụn, nhưng hắn chỉ có thể im, vì tiếng kêu của hắn lúc này sẽ thành tiếng chuông cho mệnh bàn bên ngoài.

Đến vết lõm thứ sáu, Tạ Lăng đột nhiên nói: “Bước phải.” Mộc Tịch Nhan nhấc chân. Cùng lúc ấy, Tạ Huyền cảm thấy một luồng lạnh sắc từ bên phải bệ tro xé qua tầng ngoài hoa ấn. Không phải sát khí, mà là một đường dẫn quá thẳng, quá sạch. Bên phải không còn là quy củ Tạ gia. Nó đã bị ai đó sửa thành lối nghe mệnh. Nếu nàng đặt chân xuống đó, nhịp thật của nàng, nhịp giả nàng tạo ra, và nhịp yếu ớt của hắn sẽ chồng lên nhau trong đúng một khoảnh khắc. Khoảnh khắc ấy đủ để mệnh bàn biết trong hôi thất có thai mệnh sống.

Hắn không thể nói. Nhưng hắn có thể không thuận theo. Tạ Huyền gom chút tỉnh táo còn lại, ép cổ cốt đang bị bệ tro dụ yên phải lệch khỏi cảm giác dễ chịu kia. Không bùng lên, không hút sinh cơ, chỉ là một cái nghiêng rất nhỏ của ý thức về phía trái. Tỏa Mệnh Hoa Ấn rạn ngoài cùng khẽ run. Mộc Tịch Nhan khựng lại ngay trước khi bàn chân chạm xuống. Nàng cúi đầu, bàn tay đặt trên bụng siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch, rồi thay vì bước phải như Tạ Lăng nói, nàng đặt chân lệch sang trái nửa bước, vào nơi không có vết lõm nào cả.

Cả hôi thất lập tức tối sầm. Tạ Lăng biến sắc, gần như lao tới. “Sai rồi!” Nhưng tiếng quát của ông ta chưa dứt, tro trên nền đã bốc lên thành một vòng xoáy thấp. Bảy vết lõm cũ đồng loạt nứt ra, còn nửa bước sai lệch dưới chân Mộc Tịch Nhan lại sáng lên một đường văn rất mảnh, bị tro phủ kín từ lâu nên chưa từng ai nhìn thấy. Đường văn ấy không dẫn vào tâm bệ, mà vòng ra mép ngoài, cắt ngang luồng lạnh bên phải. Mộc Tịch Nhan phun ra một ngụm máu, nhưng không ngã. Nàng ấn lòng bàn tay đầy máu xuống đường văn vừa hiện. “Không phải sai,” nàng khàn giọng nói. “Là đường cũ đã bị người sửa. Nếu con ta không chịu bước, ta tin nó.”

Mệnh bàn bên ngoài đánh tới đúng lúc đường văn trái sáng hẳn. Tiếng nước tro ngoài cửa dựng lên như bị gió lùa ngược. Sợi xanh trên Tỏa Mệnh Hoa Ấn giật mạnh, nhưng lần này nó không chạm vào nhịp của Tạ Huyền. Nó bị đường văn sai lệch kéo sang một khoảng tro đen dưới chân bệ, nơi có vô số mảnh xương vụn đã bị hôi đăng đốt thành bụi. Tạ Lăng chợt hiểu ra, sắc mặt trắng bệch hơn cả tro. “Gia chủ còn giấu một nét phản mệnh… ngay cả ta cũng không biết.” Ông ta bật cười, tiếng cười khàn và đứt đoạn. “Thì ra người được chờ không phải kẻ đi đúng bảy bước. Là kẻ dám đi sai một bước.”

Một tiếng vỡ nhẹ vang lên trong không khí. Tạ Huyền cảm thấy sợi xanh bị kéo rời khỏi tầng hoa ấn một đoạn, chưa đứt hẳn nhưng đã lỏng như dây cung mất lực. Cùng lúc đó, Tạ Lăng quỳ xuống trước bệ tro. Thân thể ông ta bắt đầu rơi bụi, từng lớp da khô hóa thành tro mịn. Mộc Tịch Nhan muốn kéo ông ta lại, nhưng Tạ Lăng lắc đầu. “Đừng phí máu. Ta đã chết từ đêm Tạ gia đóng cửa. Sống thêm đến hôm nay chỉ để thấy một bước này.” Ông ta ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt bỗng rõ hơn rất nhiều. “Nhớ kỹ. Thần Điện không sợ Thiên Mệnh Cốt mạnh. Họ sợ người mang cốt không chịu làm đúng vị trí họ vạch ra.”

Vách đá sau bệ tro rung lên. Một ngăn tối nhỏ mở ra không tiếng động, bên trong chỉ có một mệnh bài gỗ cháy xém và một mảnh bản đồ bằng da thú đã ngả đen. Mộc Tịch Nhan cầm mệnh bài lên. Tạ Huyền không thấy chữ, nhưng hắn nghe được hơi thở nàng nghẹn lại. Tạ Lăng nhìn mệnh bài ấy, giọng đã nhẹ như tro sắp tan. “Đó không phải bài vị của người chết. Là mệnh sách Thần Điện đánh dấu trước khi đứa trẻ ra đời.” Mộc Tịch Nhan không nói gì. Rất lâu sau, nàng mới đọc ra ba chữ trên mặt gỗ: “Tạ Huyền.”

Tên ấy vừa vang lên, ý thức của Tạ Huyền chấn động. Hắn đã nghe người ta gọi mình bằng thai mệnh, cổ cốt, vật chứa, chìa khóa, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nghe một cái tên thuộc về đời này. Chưa kịp sinh ra, tên hắn đã nằm trong mệnh sách của kẻ muốn săn hắn. Mộc Tịch Nhan lật mặt sau mệnh bài. Nhịp tim nàng đột nhiên loạn hẳn. Tạ Lăng chỉ kịp nói câu cuối cùng trước khi nửa thân thể hóa thành tro: “Nếu muốn nó sống, trước khi trời sáng, đừng để nó sinh ở nơi Thần Điện đã tính.” Mộc Tịch Nhan cúi xuống mặt sau mệnh bài, và Tạ Huyền nghe nàng thì thầm khẽ, như đọc một bản án đã chờ sẵn trong bóng tối: “Giờ tử… đêm nay.”