Chương 47 - Chương 47: Kẻ Theo Dõi Trong Đêm - Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Chương 47: Kẻ Theo Dõi Trong Đêm – Đêm Tạ Gia Đổ Máu
Khe Cấm Cốt Môn mở ra không lớn hơn một đường dao, nhưng mùi máu từ bên ngoài đã tràn vào thạch thất như cả một con sông bị ép qua kẽ đá. Tạ Huyền cảm thấy nhịp tim của Mộc Tịch Nhan lại chậm thêm nửa nhịp. Không phải vì nàng sợ, mà vì Tỏa Mệnh Hoa Ấn trên cổ tay nàng đang tự co lại để giữ chút sinh cơ cuối cùng. Trong bóng tối của Thai Mệnh, hắn không có mắt thật, nhưng từng lớp linh khí, huyết khí và sát ý quanh cánh cửa đều hiện ra rõ ràng đến lạnh người. Cửa đá đã nhận vết máu thay cho chữ Mộc, vậy nên giờ nó cũng trở thành chứng nhân. Pháp chỉ không cần thuyết phục ai nữa; nó chỉ cần mở cửa, để tất cả người Tạ gia nhìn thấy người đáng lẽ đã chết vẫn còn sống trước tổ đường.
Ngoài cửa, tiếng bước chân rối loạn lan ra rất xa. Tạ Trường Nghi không gọi thêm người, nhưng mệnh lệnh của hắn đã truyền qua huyết trận trên nền tổ địa. Những tộc nhân vốn bị nhốt ngoài vòng cấm lần lượt bị kéo đến, có kẻ chưa kịp khoác áo ngoài, có kẻ vẫn cầm đèn hồn run bần bật. Một khi pháp chỉ đã lấy danh nghĩa Thần Điện và gia phả, đứng quá gần là chết, đứng quá xa cũng thành bất trung. Tạ Huyền nghe trong những hơi thở ấy có sợ hãi, nghi ngờ, và một thứ hưng phấn rất nhỏ của người sắp chứng kiến bí mật nhà mình đổ máu.
Người chủ mạch bên ngoài vẫn tựa vai vào vết máu trên cửa. Ông không nói nữa. Chính sự im lặng ấy làm Tạ Huyền bất an hơn cả tiếng quát của Tạ Trường Nghi. Vết máu kéo dọc trên cửa đá sáng đỏ từng tấc, trong đó có một nét tên cũ đang nổi lên. Nó không hoàn chỉnh, nhưng mỗi lần cửa mở thêm một chút, nét ấy lại rõ hơn, như gia phả bị ép nhớ lại một người từng bị xóa khỏi chính nó. Người áo xám nhìn khe cửa, thấp giọng nói: “Không được để ánh mắt tộc nhân chạm vào vết tên kia quá lâu. Huyết môn mở trước chúng nhân, lời chứng sẽ thành khóa. Khi đó người ngoài cửa không chỉ bị nhận ra, mà còn bị buộc nhận tội thay cả mẫu tử hai người.”
Mộc Tịch Nhan chống tay xuống nền, cố ngồi dậy. Máu trên lòng bàn tay nàng đã khô thành một vệt mỏng, nhưng bóng nàng vẫn bị kéo về phía cửa đá, chưa chịu trở lại dưới chân. Nàng không hỏi người ngoài cửa là ai, cũng không gọi tên ông. Tạ Huyền hiểu sự kìm nén đó. Ở nơi này, một tiếng gọi có thể thành dao. Nàng chỉ nhìn Tạ Trường Nghi qua khe cửa đang rộng dần, giọng yếu nhưng rõ: “Ngươi muốn toàn tộc chứng kiến, vậy để họ chứng kiến cho trọn. Chứng kiến ai dùng pháp chỉ Thần Điện mở cửa tổ, ai dùng máu chủ mạch để viết tội lên người chưa ra đời.”
Tạ Trường Nghi cười lạnh. “Mộc Tịch Nhan, ngươi vẫn tưởng vài câu đổi trắng thay đen có thể cứu nó?” Hắn giơ tay, năm ngón tay dính máu ấn vào một miếng ngọc lệnh treo trước cửa. Ngọc lệnh vốn trắng, vừa chạm máu liền chuyển sang màu xám tro. Trên nó hiện ra từng vòng linh văn giống mắt người khép mở. “Hôm nay không cần ngươi nhận. Cửa nhận. Gia phả nhận. Toàn tộc nhận. Chỉ cần nghịch chủ bên ngoài còn thở, tất cả những kẻ từng che giấu hắn đều phải bị tính vào một mạch.”
Linh văn hình mắt vừa mở, Tạ Huyền lập tức cảm thấy có gì đó lướt qua bụng Mộc Tịch Nhan. Không phải đao, không phải thần thức bình thường, mà là một ánh nhìn lạnh, mảnh và bền, giống sợi chỉ luồn qua khe cửa rồi muốn chạm vào nhịp tim của hắn. Hắn ép mình không động. Ánh nhìn ấy không thuộc Tạ Trường Nghi. Tạ Trường Nghi hung ác nhưng nặng mùi huyết phạt, còn thứ này quá sạch, sạch đến mức giống một lưỡi dao vừa được lau trước khi đặt lên cổ người. Phía sau màn pháp chỉ, còn có kẻ khác đang theo dõi đêm nay.
Cổ cốt trong bóng tối lại mở ra một khe sáng. Lần này nó không thúc giục nuốt bóng Mộc Tịch Nhan, mà chỉ lặng lẽ chỉ cho Tạ Huyền thấy đường đi của ánh nhìn kia. Nếu hắn mượn Thiên Mệnh Cốt một lần, hắn có thể cắn đứt sợi chỉ thần thức ấy, thậm chí kéo ngược về phía kẻ theo dõi. Nhưng cái giá cũng hiện ra cùng lúc: cổ cốt sẽ biết vị trí của kẻ ấy, kẻ ấy cũng sẽ biết cổ cốt đã tỉnh. Tạ Huyền gần như bật cười trong đau đớn. Mọi lối thoát nhanh nhất đều giống nhau, đều mở bằng cách giao một phần quyền quyết định cho thứ hắn chưa thể tin. Hắn không nhận tên, không nhận tội, càng không nhận cách sống bằng việc để cổ cốt thay mình lựa chọn.
Hắn bám vào nhịp tim của Mộc Tịch Nhan, kéo ý niệm mình nén xuống thật thấp. Không đối kháng, không né tránh, chỉ làm cho bản thân giống một khoảng trống giữa hai tiếng tim. Ánh nhìn kia lướt qua một lần, không bắt được hắn, liền quay sang Tỏa Mệnh Hoa Ấn. Mộc Tịch Nhan lập tức run lên. Đóa hoa bạc trên cổ tay nàng bị ép nở ngược, từng cánh mỏng như sương dựng lên, chống lại linh văn hình mắt đang muốn ghi lại quan hệ mẫu tử. Nàng cắn môi đến bật máu nhưng vẫn không phát ra tiếng. Người áo xám nhận ra biến số, lập tức dùng thân chắn trước nàng, dù vai hắn vừa động đã nghe tiếng xương rạn khô khốc.
“Đừng chắn mắt pháp chỉ bằng thân tàn của ngươi.” Tạ Trường Nghi phất tay. Huyết khí trên cửa đá hóa thành một sợi roi đỏ sẫm, quất thẳng vào người áo xám. Hắn bị đánh văng nửa bước, lưng đập vào bệ đá, nhưng bàn tay vẫn cố giữ trên rãnh trận cháy đen. Chính rãnh trận đó giữ cho khe cửa không mở toang trong nháy mắt. Tạ Huyền hiểu ra: người áo xám không còn đủ sức đóng cửa, nhưng hắn có thể làm cửa mở chậm. Một nhịp chậm hơn là một nhịp để nghĩ, để đổi, để giữ bí mật khỏi bị phơi ra trước đám người đang bị kéo đến làm chứng.
Bên ngoài, người chủ mạch cuối cùng lên tiếng. Giọng ông thấp hơn trước rất nhiều, như mỗi chữ đều phải kéo qua phổi đầy máu. “Trường Nghi, ngươi muốn chứng thì dùng mắt mình nhìn. Đừng kéo trẻ nhỏ và tộc nhân vào pháp chỉ. Người nhìn thấy tên cũ trên cửa hôm nay, ngày sau đều sẽ bị Thần Điện diệt khẩu.” Câu ấy khiến đám người ngoài tổ đường im phăng phắc. Tạ Trường Nghi cũng khựng lại một thoáng. Không phải vì thương tộc nhân, mà vì ông đã nói trúng một điều không nên nói trước chúng nhân: Thần Điện không chỉ cần lời chứng, nó còn cần nhân chứng có thể bị xử lý sạch sẽ sau khi lời chứng thành công.
Chính khoảnh khắc khựng lại ấy, Tạ Huyền bắt được cơ hội. Hắn không thể dùng lực, không thể dùng pháp bảo, nhưng hắn có thể dùng sai lệch. Ánh nhìn trong đêm muốn ghi quan hệ mẫu tử; Tạ Trường Nghi muốn tộc nhân nhìn thấy nghịch chủ; người chủ mạch muốn cảnh báo tất cả tránh thành chứng nhân. Ba mục tiêu ấy xô vào nhau trên cùng một khe cửa. Tạ Huyền đẩy ý niệm trống rỗng của mình vào giữa chúng, không phải để thắng, mà để làm câu hỏi của pháp chỉ bị lệch: nếu người chứng kiến có thể bị diệt khẩu, lời chứng đó có còn là công chứng của toàn tộc, hay chỉ là một bầy vật tế được dựng trước cửa đá?
Gia phả rung lên. Hàng pháp văn “khai thạch chứng” tối đi nửa phần, rồi lập tức sáng lại dữ hơn. Pháp chỉ không bị phá, nhưng nó đã nổi giận. Khe cửa mở thêm một tấc. Qua khoảng tối đỏ ấy, Tạ Huyền thấy lần đầu một phần bóng người ngoài cửa: vai áo đẫm máu, bàn tay bấu vào đá, và bên cổ tay là vết sẹo cũ hình vòng khóa bị cắt ngang. Trên vết máu bên cạnh tay ông, nét tên bị đốt khỏi gia phả run lên, suýt hiện đủ nửa chữ cuối. Mộc Tịch Nhan bỗng nhắm mắt, đầu ngón tay nàng ấn mạnh xuống nền, Tỏa Mệnh Hoa Ấn tách ra một cánh hoa bạc cuối cùng, bay về phía khe cửa như một mảnh tuyết lạc trong máu.
Cánh hoa ấy không chữa thương cho người ngoài cửa, cũng không đóng cửa. Nó chỉ rơi đúng lên phần tên sắp hiện ra. Trong chớp mắt, nét cuối bị phủ một lớp sương mỏng, không biến mất nhưng mờ đi, khiến người ngoài không thể đọc trọn. Cái giá lập tức phản lại trên người Mộc Tịch Nhan. Nàng gập người, hơi thở đứt đoạn, bóng dưới chân gần như tan thành nhiều mảnh. Tạ Huyền đau đến ý thức trắng xóa, nhưng hắn vẫn giữ nhịp tim mình đều. Hắn biết nếu hắn hoảng, tất cả cái giá vừa trả sẽ bị pháp chỉ thu về thành chứng cứ mới.
Tạ Trường Nghi nhìn cánh hoa bạc trên cửa, sắc mặt rốt cuộc trầm xuống. “Được. Nếu các ngươi đều thích dùng mạng để che một cái tên, ta sẽ xem các ngươi còn che được mấy lần.” Hắn vừa dứt lời, linh văn hình mắt trên ngọc lệnh đột nhiên khép lại, rồi mở ra lần nữa, nhưng lần này con mắt không nhìn người chủ mạch, cũng không nhìn Mộc Tịch Nhan. Nó nhìn thẳng vào bóng tối phía trên tổ đường. Tạ Huyền lập tức hiểu: kẻ theo dõi trong đêm đã không còn chỉ đứng sau pháp chỉ. Hắn đang mượn ngọc lệnh để tự mình nhìn vào thạch thất.
Một giọng nói rất xa, rất nhẹ, vang lên từ ngọc lệnh xám tro. Không giống Tạ Trường Nghi, cũng không giống bóng người sau màn trong thạch thất. Giọng ấy bình tĩnh đến mức không mang chút máu nào của đêm nay. “Không cần đọc tên cũ trước toàn tộc.” Chỉ một câu, Tạ Trường Nghi liền cúi đầu, cơn giận bị ép xuống như lửa gặp nước đen. Giọng nói kia tiếp tục: “Thai Mệnh đã biết dùng sai lệch để chống pháp chỉ. Đứa trẻ này không chỉ có Thiên Mệnh Cốt.”
Thạch thất lạnh đi. Mộc Tịch Nhan mở mắt, trong mắt nàng lần đầu hiện lên vẻ sợ hãi thật sự. Người áo xám cũng ngẩng phắt đầu, như vừa nghe thấy một bản án khác còn nặng hơn việc lộ thân phận người chủ mạch. Tạ Huyền giữ im lặng tuyệt đối trong bóng tối của bụng mẹ, nhưng hắn biết ánh nhìn kia đang ở rất gần. Nó không gọi tên hắn, không nhận ra Nguyễn Minh, nhưng đã nhận ra một điều nguy hiểm hơn đối với hiện tại: hắn có ý thức trước khi sinh. Ngọc lệnh xám tro chậm rãi xoay về phía Mộc Tịch Nhan. Giọng nói trong đêm hạ xuống một chữ rất nhẹ: “Mổ mệnh.”
