Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 46 - Chương 46: Vết Máu Trên Cửa Đá - Đêm Tạ Gia Đổ Máu

Chương 46: Vết Máu Trên Cửa Đá – Đêm Tạ Gia Đổ Máu

Chữ Mộc đầu tiên vừa hiện ra, thạch thất liền lạnh xuống như bị nhúng vào nước chết. Nó không viết bằng mực, cũng không hoàn toàn viết bằng máu, mà bằng bóng của Mộc Tịch Nhan bị kéo mỏng trên nền đá. Tạ Huyền nhìn thấy rõ cái bẫy trong nửa nét đầu ấy: pháp chỉ không cần nàng tự nhận, cũng không cần người ngoài cửa gọi tên nàng thêm lần nào. Chỉ cần bóng nàng bị gia phả giữ lại, chữ Mộc sẽ thành chứng cứ rằng mẫu thể đã đứng trước gia phả, đã chịu phán xét, đã có quan hệ không thể chối với Thai Mệnh trong bụng. Một khi chữ ấy khép nét, tội của mẹ sẽ biến thành danh của con.

Mộc Tịch Nhan lùi một bước, nhưng bóng nàng không lùi. Nó bị ghim trên trang đá như một mảnh vải ướt bị đinh đóng qua, từng đường nét kéo căng đến mức Tỏa Mệnh Hoa Ấn trên cổ tay nàng sáng lên rồi lại tối đi. Người áo xám biến sắc, đưa tay muốn chặn trước bệ đá, nhưng cấm văn quanh gia phả lập tức dựng lên thành một vòng gai đen. Hắn chưa kịp chạm vào đã bị đánh bật, vai đập xuống nền đá nghe khô khốc. Máu từ vết thương cũ tràn ra, thấm vào mảnh vụn Trấn Danh Bài cuối cùng còn sót lại trong lòng bàn tay hắn, nhưng mảnh ấy chỉ lóe lên một chút rồi tắt, như một đốm than bị gió độc thổi qua.

Ngoài Cấm Cốt Môn, tiếng người đàn ông kia nặng nề hơn trước. Ông vừa cảnh báo Mộc Tịch Nhan lui khỏi gia phả, nhưng chính tiếng gọi ấy suýt thành dây thừng thứ hai siết lấy nàng. Tạ Huyền lập tức hiểu vì sao người áo xám bắt nàng không được đáp từ đầu. Ở nơi này, quan tâm cũng có thể thành chứng cứ. Một tiếng gọi đúng tên có thể cứu người trong khoảnh khắc, nhưng cũng có thể đưa nàng vào pháp chỉ. Cấm chế không phân biệt tình thương và tội lỗi; nó chỉ cần quan hệ được xác nhận. Càng có người muốn cứu Mộc Tịch Nhan, gia phả càng có nhiều thứ để viết.

Tạ Huyền ép ý thức rời khỏi chữ Mộc, nhìn vào cách nó hình thành. Nét đầu không lấy từ máu trên môi Mộc Tịch Nhan, cũng không lấy từ huyết khí của Thai Mệnh, mà lấy từ bóng của nàng. Bóng là thứ đứng giữa thân và danh. Thân nàng còn ở ngoài gia phả, danh nàng chưa đáp, nhưng bóng nàng đã bị kéo vào. Đây không phải ghi tên, mà là ghi hình. Nếu muốn phá, không thể xóa chữ sau khi nó thành hình; phải làm cho cái bóng ấy không còn khớp với người đang đứng trước bệ đá. Một suy nghĩ rất lạnh lướt qua ý thức hắn: cấm chế sợ sai lệch. Nó đã sợ ý thức không thuộc Tạ gia của hắn, thì cũng sẽ sợ một cái bóng không còn nguyên vẹn.

Nhưng cái giá của việc làm lệch bóng Mộc Tịch Nhan chắc chắn không nhỏ. Tạ Huyền không có thân thể để kéo nàng, không có tay để che ánh sáng, càng không thể dùng Thiên Mệnh Cốt. Trong bóng tối sâu hơn ý thức, cổ cốt lại im lặng mở mắt một đường rất nhỏ. Lần này cảm giác từ nó không còn là dụ dỗ cứu mạng, mà giống một lời nhắc tỉnh táo đến tàn nhẫn: chỉ cần để nó nuốt bóng kia, chữ Mộc sẽ biến mất sạch sẽ. Tạ Huyền gần như cảm nhận được đường đi ấy. Nhanh, chuẩn, không vết tích. Cũng chính vì quá sạch sẽ nên hắn lập tức đè ý niệm xuống. Một thứ có thể nuốt tên mẹ hắn dễ dàng như vậy, sau này cũng có thể nuốt lựa chọn của hắn dễ dàng như vậy.

Hắn truyền ý niệm thật thấp vào nhịp tim Mộc Tịch Nhan. Không phải lời nói, chỉ là một chuỗi rất ngắn: bóng, cửa, máu ngoài. Mộc Tịch Nhan đang bị kéo đến môi trắng bệch, vậy mà vẫn bắt được ý hắn. Nàng không nhìn gia phả nữa, cũng không nhìn người áo xám, chỉ chậm rãi xoay cổ tay bị Tỏa Mệnh Hoa Ấn quấn lấy về phía Cấm Cốt Môn. Động tác ấy rất nhỏ, nhỏ đến mức pháp chỉ không lập tức phản ứng, bởi nó vẫn tưởng nàng đang chống lại chữ trên trang đá. Nhưng Tạ Huyền biết nàng đã hiểu. Chữ Mộc cần bóng nàng. Nếu đưa bóng ấy ép lên cửa đá, dùng vết máu của người chủ mạch ngoài cửa làm điểm neo, nét chữ sẽ phải chọn: tiếp tục thành tên trên gia phả, hay thành vết thương trên Cấm Cốt Môn.

Người áo xám ho dữ dội, nhưng ánh mắt hắn bỗng sáng lên. Hắn bò thêm nửa bước, dùng hai ngón tay dính máu nhấn vào khe rãnh dưới bệ đá, nơi mảnh Trấn Danh Bài vừa tắt. “Ta chỉ giữ được một nhịp,” hắn nói, giọng khàn đến gần như không thành tiếng. “Một nhịp thôi.” Mộc Tịch Nhan không đáp. Nàng nhấc bàn tay còn lại, cắm móng tay vào chính lòng bàn tay mình. Máu nàng không bắn lên gia phả, mà rơi xuống nền, hòa với bóng bị kéo dài của nàng. Tỏa Mệnh Hoa Ấn lập tức chuyển từ xanh nhạt sang trắng bạc. Tim nàng chậm lại. Tim Thai Mệnh trong bụng nàng cũng bị kéo chậm theo.

Tạ Huyền đau đến ý thức như bị ép vào một khe đá hẹp. Hắn biết mình đang mượn mạng mẹ để đánh lừa pháp chỉ, và sự thật ấy khiến hắn khó chịu hơn cả phản chấn. Nhưng Mộc Tịch Nhan không do dự. Nàng từng giấu bí mật, từng để lại những thứ chưa thể giải thích, nhưng trong khoảnh khắc này, lựa chọn của nàng rất rõ: nàng không để tên mình trở thành xiềng đầu tiên quấn lên con. Tạ Huyền bám vào một nhịp duy nhất người áo xám giữ lại, đẩy sai lệch ý thức của mình vào giữa bóng và máu. Không phải tên Nguyễn Minh, cũng không phải tên Tạ Huyền, chỉ là ý niệm trống rỗng nhất của một sinh mệnh chưa chịu bị định nghĩa: ta không nhận.

Bên ngoài cửa đá, người đàn ông kia dường như cũng nhận ra cách phá cục. Một tiếng cười rất nhẹ vang lên, sau đó là âm thanh bàn tay đầy máu miết mạnh trên mặt đá. Ông không viết tên. Ông chỉ kéo một vệt dọc xuống Cấm Cốt Môn, từ vị trí ngang ngực đến gần nền, như rạch mở một đường sinh lộ bằng máu của chính mình. Cấm Cốt Môn vốn bị pháp chỉ và lời thề cũ kéo ngược hai phía, lúc này bỗng run lên dữ dội. Vệt máu ấy không có chữ, không có danh, nhưng nó mang ấn ký của người từng rút tên khỏi lời thề. Với gia phả, đó là một nghịch danh. Với Cấm Cốt Môn, đó lại là dấu tích của kẻ từng mở Sinh Môn dưới tro.

Chữ Mộc trên trang đá lệch đi. Nét đầu tiên vốn sắp khép thành bộ mộc bỗng kéo dài, mảnh như dây tóc, rồi bị vệt máu trên cửa hút sang. Bóng của Mộc Tịch Nhan bị giật mạnh về phía Cấm Cốt Môn. Nàng rên khẽ, đầu gối khuỵu xuống, nhưng vẫn cố giữ cổ tay hướng về cửa đá. Người áo xám gầm lên một tiếng, dồn nốt linh lực còn lại vào rãnh trận. Một nhịp. Đúng một nhịp. Trong một nhịp ấy, gia phả không thể quyết định chữ Mộc thuộc về trang đá hay cửa đá. Tạ Huyền lập tức đẩy ý niệm không nhận vào chỗ do dự đó, như ném một hạt cát vào giữa hai bánh răng đang nghiến nhau.

Tiếng nứt vang lên. Không phải gia phả nứt, mà là Cấm Cốt Môn. Trên mặt cửa đá, vệt máu dọc bỗng loang ra thành hình một nét chữ méo mó, nhìn từ xa giống chữ Mộc, nhưng thiếu một nhánh, sai một điểm, không đủ thành tên. Pháp chỉ Thần Điện lập tức ép xuống, muốn kéo nét sai ấy trở lại trang gia phả, nhưng người ngoài cửa đã dùng vai đè lên vết máu. Tiếng xương va vào đá vang qua lớp cửa dày, trầm và nặng. Tạ Trường Nghi quát lạnh: “Ngươi dám dùng cửa tổ làm bia chịu tội cho nàng?” Người đàn ông đáp lại bằng một tiếng thở đứt quãng. “Cửa này vốn dựng lên để giữ người sống bên ngoài cái chết. Không phải để các ngươi viết tên trẻ con.”

Câu ấy khiến cả thạch thất im đi nửa hơi. Ngay sau đó, Huyết Phạt giáng xuống ngoài cửa. Tạ Huyền không nhìn thấy, nhưng hắn nghe thấy âm thanh máu bắn vào đá, nghe thấy có người Tạ gia phía trên hoảng loạn lùi lại, nghe thấy tiếng Tạ Trường Nghi ra lệnh bị cơn giận xé mất vẻ lạnh lùng thường ngày. Đêm Tạ gia thật sự đang đổ máu, không còn là một câu nói trong pháp chỉ. Máu chủ mạch, máu người giữ cửa, máu những kẻ bị kéo vào lời thề cũ, tất cả đều đang chảy về cùng một nơi. Nhưng chữ Mộc trên gia phả đã dừng. Nó không biến mất, chỉ bị treo lại giữa trang đá và cửa đá, như một lưỡi dao chưa rơi hết.

Mộc Tịch Nhan ngã xuống cạnh bệ đá. Tạ Huyền cảm nhận Tỏa Mệnh Hoa Ấn mỏng đi đáng sợ, mỏng đến mức chỉ cần thêm một lần phản chấn nữa, đóa hoa có thể tắt hẳn. Hắn muốn gọi nàng, nhưng hắn không có miệng; muốn đỡ nàng, nhưng hắn không có tay. Hắn chỉ có thể giữ nhịp tim mình không loạn, bởi nếu hắn loạn, pháp chỉ sẽ có cớ kéo chữ Mộc trở về. Người áo xám lết tới chắn trước nàng, một tay ôm vai đã rạn xương, một tay còn đặt trên rãnh trận đã cháy đen. Hắn nhìn vết máu trên Cấm Cốt Môn, ánh mắt phức tạp đến mức gần như đau đớn. “Ông ấy không giữ được lâu,” hắn nói. “Cửa chịu thay một chữ, người ngoài cửa chịu thay nửa mạng. Nếu pháp chỉ viết nét thứ hai, chúng ta không còn gì để đổi.”

Bóng người sau màn cuối cùng rút tay khỏi mép gia phả. Sự bình tĩnh của nó vẫn còn, nhưng lần đầu tiên Tạ Huyền cảm thấy trong sự bình tĩnh ấy có một vết lạnh khác: tính toán bị chạm vào giới hạn. Trang đá chậm rãi xoay, dòng chữ cũ tan đi, để lại một hàng pháp văn mới nhỏ hơn, đen hơn, như được khắc bằng kim châm vào xương: Mẫu danh bất thành. Huyết môn đã nhận. Truy nghịch chủ, khai thạch chứng. Người áo xám vừa đọc xong bốn chữ cuối đã biến sắc. Mộc Tịch Nhan cũng mở mắt, hơi thở yếu nhưng ánh mắt đột nhiên sắc lại. Ngoài Cấm Cốt Môn, vệt máu dọc trên cửa đá bắt đầu sáng đỏ từ dưới lên trên. Một khe nứt mảnh như sợi chỉ mở ra giữa hai cánh cửa.

Qua khe nứt ấy, Tạ Huyền nghe thấy tiếng Tạ Trường Nghi gần hơn bao giờ hết. “Nếu không viết được tên mẹ nó,” hắn nói, giọng khàn đi vì máu và giận, “thì mở cửa. Để toàn bộ Tạ gia tận mắt nhìn xem, nghịch chủ còn sống bằng cách nào.” Khe cửa mở thêm một đường rất nhỏ. Mùi máu đặc quánh tràn vào thạch thất. Và trên vết máu ngoài cửa, một nét tên cũ đã bị đốt khỏi gia phả bỗng chậm rãi hiện lên, chỉ thiếu đúng nửa chữ cuối cùng để lộ thân phận người chủ mạch.